古诗词

题马鲜梅鲜于枢长歌真迹后为詹侍御明甫赋

王世贞

詹家琪树五百年,色压万卉当春先。zhān jiā qí shù wǔ bǎi nián,sè yā wàn huì dāng chūn xiān。
根如铁龙蕊如玉,能使石壁增清妍。gēn rú tiě lóng ruǐ rú yù,néng shǐ shí bì zēng qīng yán。
马儿丹青得父笔,为梅传神神颇全。mǎ ér dān qīng dé fù bǐ,wèi méi chuán shén shén pǒ quán。
当时主人大好事,遍乞虞揭诸名篇。dāng shí zhǔ rén dà hǎo shì,biàn qǐ yú jiē zhū míng piān。
伯机一书独遒发,与图三绝嗣郑虔。bó jī yī shū dú qiú fā,yǔ tú sān jué sì zhèng qián。
老梅枯死圃亦废,此卷一分沈虞渊。lǎo méi kū sǐ pǔ yì fèi,cǐ juǎn yī fēn shěn yú yuān。
仍孙侍御出按部,夜有光怪腾奎躔。réng sūn shì yù chū àn bù,yè yǒu guāng guài téng kuí chán。
不知何人致此卷,捧视绝倒几成颠。bù zhī hé rén zhì cǐ juǎn,pěng shì jué dào jǐ chéng diān。
延津剑合犹化去,合浦珠返宁天然。yán jīn jiàn hé yóu huà qù,hé pǔ zhū fǎn níng tiān rán。
归陈祖庙集子姓,天球大训不敢前。guī chén zǔ miào jí zi xìng,tiān qiú dà xùn bù gǎn qián。
金华山头紫郁浡,鳌溪水脚青潺湲。jīn huá shān tóu zǐ yù bó,áo xī shuǐ jiǎo qīng chán yuán。
故家何必问乔木,五尺绢素高摩天。gù jiā hé bì wèn qiáo mù,wǔ chǐ juàn sù gāo mó tiān。
他时努力效鼎实,与子别结千秋缘。tā shí nǔ lì xiào dǐng shí,yǔ zi bié jié qiān qiū yuán。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

元日试笔

王世贞

朝来四十俄加一,懒散归人傍俗过。cháo lái sì shí é jiā yī,lǎn sàn guī rén bàng sú guò。
地僻中原春雪少,时清吾党岁星多。dì pì zhōng yuán chūn xuě shǎo,shí qīng wú dǎng suì xīng duō。
年光似觉偏湖海,物色那能到薜萝。nián guāng shì jué piān hú hǎi,wù sè nà néng dào bì luó。
回首旧游饶感慨,五侯骄马自鸣珂。huí shǒu jiù yóu ráo gǎn kǎi,wǔ hóu jiāo mǎ zì míng kē。

立春前一日雪

王世贞

晓色千林起倦鸦,卧惊飞雪点窗纱。xiǎo sè qiān lín qǐ juàn yā,wò jīng fēi xuě diǎn chuāng shā。
今朝残腊犹堪瑞,明日逢春恐是花。jīn cháo cán là yóu kān ruì,míng rì féng chūn kǒng shì huā。
沾处渐怜鸳甃薄,舞来还傍翠楼斜。zhān chù jiàn lián yuān zhòu báo,wǔ lái hái bàng cuì lóu xié。
总饶郢客无新调,未许东风媚谢家。zǒng ráo yǐng kè wú xīn diào,wèi xǔ dōng fēng mèi xiè jiā。

送周中丞允文迁抚江西二首

王世贞

毋惊两地德星频,汉主能褒社稷臣。wú jīng liǎng dì dé xīng pín,hàn zhǔ néng bāo shè jì chén。
飞舄遂为今赐履,攀辕应是旧埋轮。fēi xì suì wèi jīn cì lǚ,pān yuán yīng shì jiù mái lún。
水从彭蠡连吴润,山到匡庐带楚新。shuǐ cóng péng lí lián wú rùn,shān dào kuāng lú dài chǔ xīn。
此去定过徐孺子,草堂虚左为何人。cǐ qù dìng guò xú rú zi,cǎo táng xū zuǒ wèi hé rén。

送周中丞允文迁抚江西二首

王世贞

闻公移镇古洪州,童稚惊呼父老留。wén gōng yí zhèn gǔ hóng zhōu,tóng zhì jīng hū fù lǎo liú。
一疏吴天回菜色,十年沧海卷鲸流。yī shū wú tiān huí cài sè,shí nián cāng hǎi juǎn jīng liú。
江云对拥中丞节,山雨长飞帝子楼。jiāng yún duì yōng zhōng chéng jié,shān yǔ zhǎng fēi dì zi lóu。
共道衮衣多伫望,不知何地更东周。gòng dào gǔn yī duō zhù wàng,bù zhī hé dì gèng dōng zhōu。

赠殷邑博

王世贞

宁劳一第著贤声,三府曾看有特旌。níng láo yī dì zhù xián shēng,sān fǔ céng kàn yǒu tè jīng。
经术肯为秦博士,孝廉先冠楚诸生。jīng shù kěn wèi qín bó shì,xiào lián xiān guān chǔ zhū shēng。
青衿客诵居平节,银管人书异日名。qīng jīn kè sòng jū píng jié,yín guǎn rén shū yì rì míng。
最是宦馀堪眺访,延陵祠畔暮云横。zuì shì huàn yú kān tiào fǎng,yán líng cí pàn mù yún héng。

初春饮张氏伯仲园皇甫子循以疾不与贻诗见艳未及造访先此有答

王世贞

三径时容二仲游,坐中江左半名流。sān jìng shí róng èr zhòng yóu,zuò zhōng jiāng zuǒ bàn míng liú。
还因善病遗玄晏,敢为论交薄太丘。hái yīn shàn bìng yí xuán yàn,gǎn wèi lùn jiāo báo tài qiū。
明月珠寒何处得,阳春句好竟谁酬。míng yuè zhū hán hé chù dé,yáng chūn jù hǎo jìng shuí chóu。
亦知违世非君意,无那轻阴搅独愁。yì zhī wéi shì fēi jūn yì,wú nà qīng yīn jiǎo dú chóu。

久不得于鳞书书到得新诗数章喜而有作

王世贞

莫怪君书不易成,书成彩笔太纵横。mò guài jūn shū bù yì chéng,shū chéng cǎi bǐ tài zòng héng。
仙桃要结三千岁,和璧须偿十五城。xiān táo yào jié sān qiān suì,hé bì xū cháng shí wǔ chéng。
老去转多飞动色,病回犹识和歌声。lǎo qù zhuǎn duō fēi dòng sè,bìng huí yóu shí hé gē shēng。
吴门白马空如练,草色中原未可行。wú mén bái mǎ kōng rú liàn,cǎo sè zhōng yuán wèi kě xíng。

海盐郑大司寇

王世贞

十年封事爽鸠多,总为忧时鬓早皤。shí nián fēng shì shuǎng jiū duō,zǒng wèi yōu shí bìn zǎo pó。
天地祇看容一柱,风霜不遣梦三禾。tiān dì qí kàn róng yī zhù,fēng shuāng bù qiǎn mèng sān hé。
悬车坐领青山色,扣角闲为白石歌。xuán chē zuò lǐng qīng shān sè,kòu jiǎo xián wèi bái shí gē。
共道履声明主识,玺书何日下烟萝。gòng dào lǚ shēng míng zhǔ shí,xǐ shū hé rì xià yān luó。

奉挽大司寇长兴顾公一律

王世贞

屈指流年钓渭馀,累朝耆德竟谁如。qū zhǐ liú nián diào wèi yú,lèi cháo qí dé jìng shuí rú。
挥金疏傅宁因酒,辞印虞卿只为书。huī jīn shū fù níng yīn jiǔ,cí yìn yú qīng zhǐ wèi shū。
乔木尚存司寇里,生刍欲挽府公车。qiáo mù shàng cún sī kòu lǐ,shēng chú yù wǎn fǔ gōng chē。
莫将伯道论天道,千古高名总未虚。mò jiāng bó dào lùn tiān dào,qiān gǔ gāo míng zǒng wèi xū。

送归熙甫之长兴令

王世贞

泪尽陵阳璞始开,一时声价动燕台。lèi jǐn líng yáng pú shǐ kāi,yī shí shēng jià dòng yàn tái。
何人不羡成风手,此日真看制锦才。hé rén bù xiàn chéng fēng shǒu,cǐ rì zhēn kàn zhì jǐn cái。
若下云迎仙舄去,霅中山拥讼庭来。ruò xià yún yíng xiān xì qù,zhà zhōng shān yōng sòng tíng lái。
莫言射策金门晚,十载平津已上台。mò yán shè cè jīn mén wǎn,shí zài píng jīn yǐ shàng tái。

送归熙甫之长兴令

王世贞

墨绶专城可自舒,应胜待诏在公车。mò shòu zhuān chéng kě zì shū,yīng shèng dài zhào zài gōng chē。
春山正好时推案,化日何妨且著书。chūn shān zhèng hǎo shí tuī àn,huà rì hé fáng qiě zhù shū。
到县斋宫留孺子,诘朝车骑请相如。dào xiàn zhāi gōng liú rú zi,jí cháo chē qí qǐng xiāng rú。
客星能动郎官宿,白雪阳阿兴有馀。kè xīng néng dòng láng guān sù,bái xuě yáng ā xīng yǒu yú。

承明伯文学存叔鸿胪见访余兄弟不值有作

王世贞

得归三径未全芜,偶乞扁舟问五湖。dé guī sān jìng wèi quán wú,ǒu qǐ biǎn zhōu wèn wǔ hú。
客到可缘嵇喜在,主贫应避吕安无。kè dào kě yuán jī xǐ zài,zhǔ pín yīng bì lǚ ān wú。
江头束楚怜终鲜,谷口迁莺念友于。jiāng tóu shù chǔ lián zhōng xiān,gǔ kǒu qiān yīng niàn yǒu yú。
总为德星难便聚,望来搔首重踟蹰。zǒng wèi dé xīng nán biàn jù,wàng lái sāo shǒu zhòng chí chú。

过华大作

王世贞

高柳垂丝拂径苔,入门青眼便应开。gāo liǔ chuí sī fú jìng tái,rù mén qīng yǎn biàn yīng kāi。
墨留张史云烟字,茗出嵇生沆瀣杯。mò liú zhāng shǐ yún yān zì,míng chū jī shēng hàng xiè bēi。
不独君斋千古色,亦知吾党异时才。bù dú jūn zhāi qiān gǔ sè,yì zhī wú dǎng yì shí cái。
临岐最爱湖头水,为许浮家易往来。lín qí zuì ài hú tóu shuǐ,wèi xǔ fú jiā yì wǎng lái。

过华二作

王世贞

君家酿色何所似,为似君圃千琅玕。jūn jiā niàng sè hé suǒ shì,wèi shì jūn pǔ qiān láng gān。
和风细吹若下皱,白云不散潇湘寒。hé fēng xì chuī ruò xià zhòu,bái yún bù sàn xiāo xiāng hán。
即无嵇阮能自入,倘许求羊时与欢。jí wú jī ruǎn néng zì rù,tǎng xǔ qiú yáng shí yǔ huān。
应道醉来容易去,柳烟花月梦中残。yīng dào zuì lái róng yì qù,liǔ yān huā yuè mèng zhōng cán。

今年三月朔舍弟山池红梅未谢玉兰盛开乘兴有作

王世贞

堂北玉兰开太早,堂西红梅落故迟。táng běi yù lán kāi tài zǎo,táng xī hóng méi luò gù chí。
露盘乍映金狄掌,如意未击珊瑚枝。lù pán zhà yìng jīn dí zhǎng,rú yì wèi jī shān hú zhī。
流霞回雪态争出,月堕风清愁自知。liú xiá huí xuě tài zhēng chū,yuè duò fēng qīng chóu zì zhī。
为报江妃长倚醉,阿环相见莫相疑。wèi bào jiāng fēi zhǎng yǐ zuì,ā huán xiāng jiàn mò xiāng yí。