古诗词

东武吟

王世贞

罢鸟厌离枝,罢客厌离乡。bà niǎo yàn lí zhī,bà kè yàn lí xiāng。
听君行泣复坐诉,令我断绝少年肠。tīng jūn xíng qì fù zuò sù,lìng wǒ duàn jué shǎo nián cháng。
始从张侯号博望,寻源凿空竟西方。shǐ cóng zhāng hóu hào bó wàng,xún yuán záo kōng jìng xī fāng。
问君何所历,身毒安息大月支。wèn jūn hé suǒ lì,shēn dú ān xī dà yuè zhī。
问君何所见,深目高鼻卷眉髭。wèn jūn hé suǒ jiàn,shēn mù gāo bí juǎn méi zī。
其人何所宝,葡萄汗血香都夷。qí rén hé suǒ bǎo,pú táo hàn xuè xiāng dōu yí。
其俗何所尚,嗜利轻杀易汉儿。qí sú hé suǒ shàng,shì lì qīng shā yì hàn ér。
结营勃律河,士卒樵汲供炊麋。jié yíng bó lǜ hé,shì zú qiáo jí gōng chuī mí。
斧冰十指半堕落,又有猛兽搏食之。fǔ bīng shí zhǐ bàn duò luò,yòu yǒu měng shòu bó shí zhī。
经行十三载,皮肉消尽馀音声。jīng xíng shí sān zài,pí ròu xiāo jǐn yú yīn shēng。
音声固未改,舌强亦难明。yīn shēng gù wèi gǎi,shé qiáng yì nán míng。
忽睹嵬峨之宫阙,不敢遽谓长安城。hū dǔ wéi é zhī gōng quē,bù gǎn jù wèi zhǎng ān chéng。
不知张侯见天子何所言,独封大邑金帛蕃,甲第亦轩轩。bù zhī zhāng hóu jiàn tiān zi hé suǒ yán,dú fēng dà yì jīn bó fān,jiǎ dì yì xuān xuān。
馀者公车门,十上不得论。yú zhě gōng chē mén,shí shàng bù dé lùn。
最后稍为郎,给钱十万令还乡。zuì hòu shāo wèi láng,gěi qián shí wàn lìng hái xiāng。
庐井渐非故,急欲问爷娘。lú jǐng jiàn fēi gù,jí yù wèn yé niáng。
行逢耆旧为相指,双冢累累置道旁。xíng féng qí jiù wèi xiāng zhǐ,shuāng zhǒng lèi lèi zhì dào páng。
新妇逐他人,他人生儿已扶床。xīn fù zhú tā rén,tā rén shēng ér yǐ fú chuáng。
对讫始大悲,耆旧内相疑。duì qì shǐ dà bēi,qí jiù nèi xiāng yí。
别时朱颜复鬒鬓,今来其人鬼邪非。bié shí zhū yán fù zhěn bìn,jīn lái qí rén guǐ xié fēi。
又闻甘泉宫,召按西边事。yòu wén gān quán gōng,zhào àn xī biān shì。
乡导不乏兴,应须故时吏。xiāng dǎo bù fá xīng,yīng xū gù shí lì。
家乡空荡尽,枯骨终远弃。jiā xiāng kōng dàng jǐn,kū gǔ zhōng yuǎn qì。
吁嗟哉,丈夫功成差足乐,不如贫贱佣力作。xū jiē zāi,zhàng fū gōng chéng chà zú lè,bù rú pín jiàn yōng lì zuò。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

酒品前后二十绝其一

王世贞

漕河两岸碧栏杆,泻出春缸琥珀寒。cáo hé liǎng àn bì lán gān,xiè chū chūn gāng hǔ pò hán。
任道侬家胜崖蜜,争如橄榄有回甘。rèn dào nóng jiā shèng yá mì,zhēng rú gǎn lǎn yǒu huí gān。

酒品前后二十绝其一

王世贞

瓮头嘈嘈泣泪红,吸来应唤小郫筒。wèng tóu cáo cáo qì lèi hóng,xī lái yīng huàn xiǎo pí tǒng。
何如换取莲花柄,千载风流属郑公。hé rú huàn qǔ lián huā bǐng,qiān zài fēng liú shǔ zhèng gōng。

酒品前后二十绝其一

王世贞

邮使远将亦可怜,怪来瑟缩空流涎。yóu shǐ yuǎn jiāng yì kě lián,guài lái sè suō kōng liú xián。
麻姑纵有丹砂术,不作人间第一泉。má gū zòng yǒu dān shā shù,bù zuò rén jiān dì yī quán。

酒品前后二十绝其一

王世贞

池州酒酽真如油,重碧秾甘泻不流。chí zhōu jiǔ yàn zhēn rú yóu,zhòng bì nóng gān xiè bù liú。
故人要我酒家去,野夫自爱千金裘。gù rén yào wǒ jiǔ jiā qù,yě fū zì ài qiān jīn qiú。

酒品前后二十绝其一

王世贞

波如竹色酒如波,劝客仍倾翡翠螺。bō rú zhú sè jiǔ rú bō,quàn kè réng qīng fěi cuì luó。
纵醉欲抛抛不得,教人无柰忆时何。zòng zuì yù pāo pāo bù dé,jiào rén wú nài yì shí hé。

酒品前后二十绝其一

王世贞

顾家酒如顾家妇,玉映清心剧可怜。gù jiā jiǔ rú gù jiā fù,yù yìng qīng xīn jù kě lián。
嗣宗得醉纵须醉,未许狼籍春风眠。sì zōng dé zuì zòng xū zuì,wèi xǔ láng jí chūn fēng mián。

酒品前后二十绝其一

王世贞

酒母啾啾怨夜阑,朝来玉液已堪抟。jiǔ mǔ jiū jiū yuàn yè lán,cháo lái yù yè yǐ kān tuán。
黄鸡紫蟹仍肥美,与汝相将保岁寒。huáng jī zǐ xiè réng féi měi,yǔ rǔ xiāng jiāng bǎo suì hán。

省坐无赖阅杂册花草禽鸟凡十六色各成一绝漫题其后凌霄花

王世贞

枝牵蔓转叶纷纷,数朵蔫红学出群。zhī qiān màn zhuǎn yè fēn fēn,shù duǒ niān hóng xué chū qún。
盘石托根君莫笑,只言身自致青云。pán shí tuō gēn jūn mò xiào,zhǐ yán shēn zì zhì qīng yún。

省坐无赖阅杂册花草禽鸟凡十六色各成一绝漫题其后凌霄花

王世贞

日落千缗散漫垂,华清初浴太真儿。rì luò qiān mín sàn màn chuí,huá qīng chū yù tài zhēn ér。
请看师相城西邸,应是河阳满县时。qǐng kàn shī xiāng chéng xī dǐ,yīng shì hé yáng mǎn xiàn shí。

省坐无赖阅杂册花草禽鸟凡十六色各成一绝漫题其后凌霄花

王世贞

六代愁深金粉词,一溪春涨曲尘丝。liù dài chóu shēn jīn fěn cí,yī xī chūn zhǎng qū chén sī。
柔条已是无拘管,惭愧东风特地吹。róu tiáo yǐ shì wú jū guǎn,cán kuì dōng fēng tè dì chuī。

省坐无赖阅杂册花草禽鸟凡十六色各成一绝漫题其后凌霄花

王世贞

一片苍崖万古秋,高天翠色晚俱浮。yī piàn cāng yá wàn gǔ qiū,gāo tiān cuì sè wǎn jù fú。
自从谢傅东山别,未许交情到白头。zì cóng xiè fù dōng shān bié,wèi xǔ jiāo qíng dào bái tóu。

省坐无赖阅杂册花草禽鸟凡十六色各成一绝漫题其后凌霄花

王世贞

洞庭天阔月横斜,浪打风惊自叹嗟。dòng tíng tiān kuò yuè héng xié,làng dǎ fēng jīng zì tàn jiē。
少日风光君莫问,至今情性似杨花。shǎo rì fēng guāng jūn mò wèn,zhì jīn qíng xìng shì yáng huā。

省坐无赖阅杂册花草禽鸟凡十六色各成一绝漫题其后凌霄花

王世贞

才听歌声舞不休,楚宫犹记旧风流。cái tīng gē shēng wǔ bù xiū,chǔ gōng yóu jì jiù fēng liú。
相逢莫奏乌骓曲,肠断秋江万古愁。xiāng féng mò zòu wū zhuī qū,cháng duàn qiū jiāng wàn gǔ chóu。

省坐无赖阅杂册花草禽鸟凡十六色各成一绝漫题其后凌霄花

王世贞

千回睍睆复莺丁,不向东风自一鸣。qiān huí xiàn huàn fù yīng dīng,bù xiàng dōng fēng zì yī míng。
何似侬家卑脚鸟,此生长技自呼名。hé shì nóng jiā bēi jiǎo niǎo,cǐ shēng zhǎng jì zì hū míng。

省坐无赖阅杂册花草禽鸟凡十六色各成一绝漫题其后凌霄花

王世贞

莫怪殷勤学凤皇,只因毛羽有文章。mò guài yīn qín xué fèng huáng,zhǐ yīn máo yǔ yǒu wén zhāng。
驺虞已自新颁朔,平虑于今复拜郎。zōu yú yǐ zì xīn bān shuò,píng lǜ yú jīn fù bài láng。