古诗词

乐府变十九首治兵使者行当雁门太守

王世贞

扬翠毦,曳金支。yáng cuì ěr,yè jīn zhī。
马駊騀,车逶迤。mǎ pǒ ě,chē wēi yí。
手将两黄钺,大者诛二千石,小者僇偏裨。shǒu jiāng liǎng huáng yuè,dà zhě zhū èr qiān shí,xiǎo zhě lù piān bì。
九卿班饯日崦嵫。jiǔ qīng bān jiàn rì yān zī。
相君眤眤前致辞。xiāng jūn nì nì qián zhì cí。
尚书行出师。shàng shū xíng chū shī。
乐哉尚书柰乐何。lè zāi shàng shū nài lè hé。
所过二千石,丧魂魄。suǒ guò èr qiān shí,sàng hún pò。
日夜辇重称军食。rì yè niǎn zhòng chēng jūn shí。
黄金如山莫谯诃。huáng jīn rú shān mò qiáo hē。
累女对对颦青蛾。lèi nǚ duì duì pín qīng é。
回鹘小队桃叶歌。huí gǔ xiǎo duì táo yè gē。
中丞奉觞舞回波。zhōng chéng fèng shāng wǔ huí bō。
乐哉尚书柰乐何。lè zāi shàng shū nài lè hé。
大宛骢,珊瑚鞭。dà wǎn cōng,shān hú biān。
天吴绣蹙当胸盘。tiān wú xiù cù dāng xiōng pán。
麒麟玉刻称腰圆。qí lín yù kè chēng yāo yuán。
珍怪百宝装千船。zhēn guài bǎi bǎo zhuāng qiān chuán。
席卷三吴向青天。xí juǎn sān wú xiàng qīng tiān。
九卿班,迎晡不得前。jiǔ qīng bān,yíng bū bù dé qián。
相君眤眤前致词。xiāng jūn nì nì qián zhì cí。
中官黄纸纷而驰。zhōng guān huáng zhǐ fēn ér chí。
尚书告班师。shàng shū gào bān shī。
乐哉尚书柰乐何。lè zāi shàng shū nài lè hé。
朝赐尚书,夕宴尚书。cháo cì shàng shū,xī yàn shàng shū。
尚书第中锦不如。shàng shū dì zhōng jǐn bù rú。
檀床八角垂流苏。tán chuáng bā jiǎo chuí liú sū。
紫衣屏息骈街衢。zǐ yī píng xī pián jiē qú。
欲进不进足次且。yù jìn bù jìn zú cì qiě。
左右十二波斯胡。zuǒ yòu shí èr bō sī hú。
平头奴子貂襜褕。píng tóu nú zi diāo chān yú。
醉着不下公侯车。zuì zhe bù xià gōng hóu chē。
乐哉尚书柰乐何。lè zāi shàng shū nài lè hé。
云霾辞天,雨洗白日。yún mái cí tiān,yǔ xǐ bái rì。
诏收尚书下请室。zhào shōu shàng shū xià qǐng shì。
削之归,一官不得著。xuē zhī guī,yī guān bù dé zhù。
昔来一何驶,今归一何疾。xī lái yī hé shǐ,jīn guī yī hé jí。
念欲乘柴车,病不得驱。niàn yù chéng chái chē,bìng bù dé qū。
欲呼估客舟,估客不肯相于。yù hū gū kè zhōu,gū kè bù kěn xiāng yú。
妇女谇骂,小儿拍手揶揄。fù nǚ suì mà,xiǎo ér pāi shǒu yé yú。
道逢九卿睥睨之,谒辞相君:相君新门十二重。dào féng jiǔ qīng pì nì zhī,yè cí xiāng jūn xiāng jūn xīn mén shí èr zhòng。
东流之水西飞鸿。dōng liú zhī shuǐ xī fēi hóng。
昔日父子今华戎。xī rì fù zi jīn huá róng。
乐哉尚书柰乐何。lè zāi shàng shū nài lè hé。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

迎春日对酒客有谈一岁两春及中秋再闰者漫成一律

王世贞

故苑今年胜事频,赏心端不负归人。gù yuàn jīn nián shèng shì pín,shǎng xīn duān bù fù guī rén。
秋当好处仍留闰,腊未穷时再见春。qiū dāng hǎo chù réng liú rùn,là wèi qióng shí zài jiàn chūn。
但使黄杨初厄过,不妨青草两回新。dàn shǐ huáng yáng chū è guò,bù fáng qīng cǎo liǎng huí xīn。
高门白玉行来美,却忆雕盘倚桂轮。gāo mén bái yù xíng lái měi,què yì diāo pán yǐ guì lún。

戊寅元日家宴试笔

王世贞

两从沧海颂王正,三解军符荷圣明。liǎng cóng cāng hǎi sòng wáng zhèng,sān jiě jūn fú hé shèng míng。
盘里芳椒偏晚得,庭前玉树有新萌。pán lǐ fāng jiāo piān wǎn dé,tíng qián yù shù yǒu xīn méng。
由他凿落鸣珂地,不博团栾把盏情。yóu tā záo luò míng kē dì,bù bó tuán luán bǎ zhǎn qíng。
五十三年丝鬓白,可因升斗负生平。wǔ shí sān nián sī bìn bái,kě yīn shēng dòu fù shēng píng。

纯甫沈丈将过岭南贻诗见赠率尔奉酬一律

王世贞

万死投荒不自嗟,片鸿惊我白鸥沙。wàn sǐ tóu huāng bù zì jiē,piàn hóng jīng wǒ bái ōu shā。
神交岂必从倾盖,身在何须复顾家。shén jiāo qǐ bì cóng qīng gài,shēn zài hé xū fù gù jiā。
过岭清霜披瘴色,怀人古戍有梅花。guò lǐng qīng shuāng pī zhàng sè,huái rén gǔ shù yǒu méi huā。
江山处处皆文苑,莫遣穷愁负岁华。jiāng shān chù chù jiē wén yuàn,mò qiǎn qióng chóu fù suì huá。

胡元瑞见赠之作推挹过甚聊此奉答兼识赏怀

王世贞

屈指词场半有无,时名虽浅未全诬。qū zhǐ cí chǎng bàn yǒu wú,shí míng suī qiǎn wèi quán wū。
疏来九派江偏壮,摄尽群星月转孤。shū lái jiǔ pài jiāng piān zhuàng,shè jǐn qún xīng yuè zhuǎn gū。
尔自新书成越绝,犹能促节和吴趋。ěr zì xīn shū chéng yuè jué,yóu néng cù jié hé wú qū。
人间句在从拈看,何事追论大小巫。rén jiān jù zài cóng niān kàn,hé shì zhuī lùn dà xiǎo wū。

胡元瑞见赠之作推挹过甚聊此奉答兼识赏怀

王世贞

代兴天地有词坛,国士谁能不让韩。dài xīng tiān dì yǒu cí tán,guó shì shuí néng bù ràng hán。
一字已知追古易,千秋宁复叹才难。yī zì yǐ zhī zhuī gǔ yì,qiān qiū níng fù tàn cái nán。
天横削壁闽山住,溪带流云瀫水寒。tiān héng xuē bì mǐn shān zhù,xī dài liú yún hú shuǐ hán。
此地由来饶八咏,阳春可许和人看。cǐ dì yóu lái ráo bā yǒng,yáng chūn kě xǔ hé rén kàn。

与绳廷尉入朝邀会吴江道中作

王世贞

习习吴江黄鸟风,尊前天地故人同。xí xí wú jiāng huáng niǎo fēng,zūn qián tiān dì gù rén tóng。
谁能结袜如张尉,岂为弹冠学贡公。shuí néng jié wà rú zhāng wèi,qǐ wèi dàn guān xué gòng gōng。
仙舫暂分卿月朗,使旌偏借法星雄。xiān fǎng zàn fēn qīng yuè lǎng,shǐ jīng piān jiè fǎ xīng xióng。
无冤自是诸贤事,没齿吾安一壑中。wú yuān zì shì zhū xián shì,méi chǐ wú ān yī hè zhōng。

戚都督以一壶双斝为寿走笔志谢

王世贞

忽惊春色到茅茨,为有东风塞雁随。hū jīng chūn sè dào máo cí,wèi yǒu dōng fēng sāi yàn suí。
宛尔并头双凿落,居然大腹一鸱夷。wǎn ěr bìng tóu shuāng záo luò,jū rán dà fù yī chī yí。
真珠出榨初添兴,老瓦为盆合退时。zhēn zhū chū zhà chū tiān xīng,lǎo wǎ wèi pén hé tuì shí。
把向竹林还屈指,风流十载旧吾师。bǎ xiàng zhú lín hái qū zhǐ,fēng liú shí zài jiù wú shī。

寄答曾司马以三

王世贞

明时帷幄运筹多,熟釜铭功字可摹。míng shí wéi wò yùn chóu duō,shú fǔ míng gōng zì kě mó。
闻道黑山仍款塞,见来沧海不扬波。wén dào hēi shān réng kuǎn sāi,jiàn lái cāng hǎi bù yáng bō。
和偏郢里阳春调,赓是虞廷喜起歌。hé piān yǐng lǐ yáng chūn diào,gēng shì yú tíng xǐ qǐ gē。
总为怀人清兴发,可将佳句施烟萝。zǒng wèi huái rén qīng xīng fā,kě jiāng jiā jù shī yān luó。

贞吉宗侯远致新诗古窑杯盎赋此志谢

王世贞

不断文鱼下楚波,一时春雪豫章多。bù duàn wén yú xià chǔ bō,yī shí chūn xuě yù zhāng duō。
怪他牛斗居然色,为有骊珠未尽过。guài tā niú dòu jū rán sè,wèi yǒu lí zhū wèi jǐn guò。
兰畹采来新结佩,桂丛招罢旧成歌。lán wǎn cǎi lái xīn jié pèi,guì cóng zhāo bà jiù chéng gē。
酒鎗原是嵇生物,把赠何家侈薜萝。jiǔ qiāng yuán shì jī shēng wù,bǎ zèng hé jiā chǐ bì luó。

送成伯詹录颁两宫徽号诏于闽中

王世贞

使者衔书下七闽,马头能散万家春。shǐ zhě xián shū xià qī mǐn,mǎ tóu néng sàn wàn jiā chūn。
来时紫殿椒花发,到日雕盘荔子新。lái shí zǐ diàn jiāo huā fā,dào rì diāo pán lì zi xīn。
盛际两宫俱圣母,清朝列国让王人。shèng jì liǎng gōng jù shèng mǔ,qīng cháo liè guó ràng wáng rén。
欲知问寝龙楼事,争访含香鹤禁臣。yù zhī wèn qǐn lóng lóu shì,zhēng fǎng hán xiāng hè jìn chén。

寿莫方伯先生子良七十时诞辰为四月七日也

王世贞

抽簪已是十年余,金紫依然山泽癯。chōu zān yǐ shì shí nián yú,jīn zǐ yī rán shān zé qú。
过海鸡林争购禁,当朝鹓侣却无书。guò hǎi jī lín zhēng gòu jìn,dāng cháo yuān lǚ què wú shū。
康成表后初称里,贡禹征来不卖车。kāng chéng biǎo hòu chū chēng lǐ,gòng yǔ zhēng lái bù mài chē。
正是清和好时候,能容小友问郊居。zhèng shì qīng hé hǎo shí hòu,néng róng xiǎo yǒu wèn jiāo jū。

寿莫方伯先生子良七十时诞辰为四月七日也

王世贞

萧然海鹤出风尘,谁识三朝旧省臣。xiāo rán hǎi hè chū fēng chén,shuí shí sān cháo jiù shěng chén。
十八年前书已就,五千言后事方新。shí bā nián qián shū yǐ jiù,wǔ qiān yán hòu shì fāng xīn。
生当文佛将临日,老作羲皇以上人。shēng dāng wén fú jiāng lín rì,lǎo zuò xī huáng yǐ shàng rén。
可道汉庭偏贵少,只今明主下蒲轮。kě dào hàn tíng piān guì shǎo,zhǐ jīn míng zhǔ xià pú lún。

兰溪司谕彭稚修中谗移疾请告轻舟过我山园有赠

王世贞

悠然便幞广文毡,借我祇林片石眠。yōu rán biàn fú guǎng wén zhān,jiè wǒ qí lín piàn shí mián。
立骨总看销不尽,病心犹妒捧时妍。lì gǔ zǒng kàn xiāo bù jǐn,bìng xīn yóu dù pěng shí yán。
一官空傍成羊地,万事今为失马年。yī guān kōng bàng chéng yáng dì,wàn shì jīn wèi shī mǎ nián。
若过严滩应有合,古来元自客星偏。ruò guò yán tān yīng yǒu hé,gǔ lái yuán zì kè xīng piān。

王司训超拜和平令赋此送之

王世贞

萧萧苜蓿广文多,忽作潘家花满柯。xiāo xiāo mù xu guǎng wén duō,hū zuò pān jiā huā mǎn kē。
久矣上书新礼乐,可能为政倦弦歌。jiǔ yǐ shàng shū xīn lǐ lè,kě néng wèi zhèng juàn xián gē。
丹砂不必寻勾漏,桂酒还闻近博罗。dān shā bù bì xún gōu lòu,guì jiǔ hái wén jìn bó luó。
自是君身有仙骨,双凫非远问明河。zì shì jūn shēn yǒu xiān gǔ,shuāng fú fēi yuǎn wèn míng hé。

陈玉叔大参自淮以蜀中新诗见示有答

王世贞

双鲤何妨识面迟,沾沾同调复同时。shuāng lǐ hé fáng shí miàn chí,zhān zhān tóng diào fù tóng shí。
争传正字初年句,近得夔州以后诗。zhēng chuán zhèng zì chū nián jù,jìn dé kuí zhōu yǐ hòu shī。
三峡风涛从此壮,九河云物待君奇。sān xiá fēng tāo cóng cǐ zhuàng,jiǔ hé yún wù dài jūn qí。
祇园一壑差无恙,未遣干旄使者知。qí yuán yī hè chà wú yàng,wèi qiǎn gàn máo shǐ zhě zhī。