古诗词

乐府变十九首治兵使者行当雁门太守

王世贞

扬翠毦,曳金支。yáng cuì ěr,yè jīn zhī。
马駊騀,车逶迤。mǎ pǒ ě,chē wēi yí。
手将两黄钺,大者诛二千石,小者僇偏裨。shǒu jiāng liǎng huáng yuè,dà zhě zhū èr qiān shí,xiǎo zhě lù piān bì。
九卿班饯日崦嵫。jiǔ qīng bān jiàn rì yān zī。
相君眤眤前致辞。xiāng jūn nì nì qián zhì cí。
尚书行出师。shàng shū xíng chū shī。
乐哉尚书柰乐何。lè zāi shàng shū nài lè hé。
所过二千石,丧魂魄。suǒ guò èr qiān shí,sàng hún pò。
日夜辇重称军食。rì yè niǎn zhòng chēng jūn shí。
黄金如山莫谯诃。huáng jīn rú shān mò qiáo hē。
累女对对颦青蛾。lèi nǚ duì duì pín qīng é。
回鹘小队桃叶歌。huí gǔ xiǎo duì táo yè gē。
中丞奉觞舞回波。zhōng chéng fèng shāng wǔ huí bō。
乐哉尚书柰乐何。lè zāi shàng shū nài lè hé。
大宛骢,珊瑚鞭。dà wǎn cōng,shān hú biān。
天吴绣蹙当胸盘。tiān wú xiù cù dāng xiōng pán。
麒麟玉刻称腰圆。qí lín yù kè chēng yāo yuán。
珍怪百宝装千船。zhēn guài bǎi bǎo zhuāng qiān chuán。
席卷三吴向青天。xí juǎn sān wú xiàng qīng tiān。
九卿班,迎晡不得前。jiǔ qīng bān,yíng bū bù dé qián。
相君眤眤前致词。xiāng jūn nì nì qián zhì cí。
中官黄纸纷而驰。zhōng guān huáng zhǐ fēn ér chí。
尚书告班师。shàng shū gào bān shī。
乐哉尚书柰乐何。lè zāi shàng shū nài lè hé。
朝赐尚书,夕宴尚书。cháo cì shàng shū,xī yàn shàng shū。
尚书第中锦不如。shàng shū dì zhōng jǐn bù rú。
檀床八角垂流苏。tán chuáng bā jiǎo chuí liú sū。
紫衣屏息骈街衢。zǐ yī píng xī pián jiē qú。
欲进不进足次且。yù jìn bù jìn zú cì qiě。
左右十二波斯胡。zuǒ yòu shí èr bō sī hú。
平头奴子貂襜褕。píng tóu nú zi diāo chān yú。
醉着不下公侯车。zuì zhe bù xià gōng hóu chē。
乐哉尚书柰乐何。lè zāi shàng shū nài lè hé。
云霾辞天,雨洗白日。yún mái cí tiān,yǔ xǐ bái rì。
诏收尚书下请室。zhào shōu shàng shū xià qǐng shì。
削之归,一官不得著。xuē zhī guī,yī guān bù dé zhù。
昔来一何驶,今归一何疾。xī lái yī hé shǐ,jīn guī yī hé jí。
念欲乘柴车,病不得驱。niàn yù chéng chái chē,bìng bù dé qū。
欲呼估客舟,估客不肯相于。yù hū gū kè zhōu,gū kè bù kěn xiāng yú。
妇女谇骂,小儿拍手揶揄。fù nǚ suì mà,xiǎo ér pāi shǒu yé yú。
道逢九卿睥睨之,谒辞相君:相君新门十二重。dào féng jiǔ qīng pì nì zhī,yè cí xiāng jūn xiāng jūn xīn mén shí èr zhòng。
东流之水西飞鸿。dōng liú zhī shuǐ xī fēi hóng。
昔日父子今华戎。xī rì fù zi jīn huá róng。
乐哉尚书柰乐何。lè zāi shàng shū nài lè hé。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

送宪副王公家驭督视河南学政先是长公以春秋魁天下而公继之

王世贞

圣朝多士满东周,况尔工师棫朴收。shèng cháo duō shì mǎn dōng zhōu,kuàng ěr gōng shī yù pǔ shōu。
万古图书更河洛,八方文轨自中州。wàn gǔ tú shū gèng hé luò,bā fāng wén guǐ zì zhōng zhōu。
洪都石佚还堪访,虎观经残可再雠。hóng dōu shí yì hái kān fǎng,hǔ guān jīng cán kě zài chóu。
倘向青囊探秘策,第云南史有春秋。tǎng xiàng qīng náng tàn mì cè,dì yún nán shǐ yǒu chūn qiū。

阆中陈子韶宪使以二诗及书附贾舶见寄聊尔次答

王世贞

万里桥东贾客航,曾携明月到吴阊。wàn lǐ qiáo dōng jiǎ kè háng,céng xié míng yuè dào wú chāng。
清猿响挟三巴俊,赤鲤心纡九派长。qīng yuán xiǎng xié sān bā jùn,chì lǐ xīn yū jiǔ pài zhǎng。
终古埙篪还并协,此生旗鼓不相当。zhōng gǔ xūn chí hái bìng xié,cǐ shēng qí gǔ bù xiāng dāng。
夫君自有夔州调,刺史能无治草堂。fū jūn zì yǒu kuí zhōu diào,cì shǐ néng wú zhì cǎo táng。

阆中陈子韶宪使以二诗及书附贾舶见寄聊尔次答

王世贞

射洪零落有家声,中散傀俄无世情。shè hóng líng luò yǒu jiā shēng,zhōng sàn guī é wú shì qíng。
书到绝交堪自老,诗题感遇不须名。shū dào jué jiāo kān zì lǎo,shī tí gǎn yù bù xū míng。
逃禅别爱声闻酒,任侠能争竹素衡。táo chán bié ài shēng wén jiǔ,rèn xiá néng zhēng zhú sù héng。
今日一编天外至,老夫差不负生平。jīn rì yī biān tiān wài zhì,lǎo fū chà bù fù shēng píng。

宗人汝康都运端阳举孙乞诗为赠

王世贞

淮水汤汤无尽期,琅玕又见吐孙枝。huái shuǐ tāng tāng wú jǐn qī,láng gān yòu jiàn tǔ sūn zhī。
石麒麟送在兹夕,蜡凤凰成应几时。shí qí lín sòng zài zī xī,là fèng huáng chéng yīng jǐ shí。
眼中不置阿堵物,膝下所以宁馨儿。yǎn zhōng bù zhì ā dǔ wù,xī xià suǒ yǐ níng xīn ér。
蒲觞角黍最初会,它日三千客是谁。pú shāng jiǎo shǔ zuì chū huì,tā rì sān qiān kè shì shuí。

感事

王世贞

白简彷徨寻所之,入山不深复何辞。bái jiǎn páng huáng xún suǒ zhī,rù shān bù shēn fù hé cí。
世人煮鹤宁一事,而我雕虫亦少时。shì rén zhǔ hè níng yī shì,ér wǒ diāo chóng yì shǎo shí。
多闻比邱结未断,求名菩萨缘当迟。duō wén bǐ qiū jié wèi duàn,qiú míng pú sà yuán dāng chí。
怨生转作善知识,咀口谶却波罗夷。yuàn shēng zhuǎn zuò shàn zhī shí,jǔ kǒu chèn què bō luó yí。

吴母六十寿言母长斋三十年有子富而好道筑净乐宫七真堂于齐云岩顶进士李元泾索句寿之

王世贞

瑶岛蟠桃熟太迟,潘园诸种果无奇。yáo dǎo pán táo shú tài chí,pān yuán zhū zhǒng guǒ wú qí。
何如别创朱明馆,取斸新荣碧玉芝。hé rú bié chuàng zhū míng guǎn,qǔ zhǔ xīn róng bì yù zhī。
此日苏耽唯母供,它年盱孟有儿随。cǐ rì sū dān wéi mǔ gōng,tā nián xū mèng yǒu ér suí。
豪家水陆应何限,不贷西山景向移。háo jiā shuǐ lù yīng hé xiàn,bù dài xī shān jǐng xiàng yí。

与敬美弟初出郭宿故墅

王世贞

岁晏冥鸿忆序归,秋深老桧冒霜肥。suì yàn míng hóng yì xù guī,qiū shēn lǎo guì mào shuāng féi。
居然北郭双蓝舆,对是南山一布衣。jū rán běi guō shuāng lán yú,duì shì nán shān yī bù yī。
田父酒深能见狎,贵人交浅任相非。tián fù jiǔ shēn néng jiàn xiá,guì rén jiāo qiǎn rèn xiāng fēi。
柴门促膝藜羹好,不为高阳旧侣稀。chái mén cù xī lí gēng hǎo,bù wèi gāo yáng jiù lǚ xī。

与敬美弟初出郭宿故墅

王世贞

稚子犹能指二王,那知小令更清狂。zhì zi yóu néng zhǐ èr wáng,nà zhī xiǎo lìng gèng qīng kuáng。
头颅不傍世人老,骨肉无如昆弟长。tóu lú bù bàng shì rén lǎo,gǔ ròu wú rú kūn dì zhǎng。
岂为池塘生好句,已胜风雨对匡床。qǐ wèi chí táng shēng hǎo jù,yǐ shèng fēng yǔ duì kuāng chuáng。
中宵错讶埙篪奏,次第黄庭诵未央。zhōng xiāo cuò yà xūn chí zòu,cì dì huáng tíng sòng wèi yāng。

答赠皇甫子循先生

王世贞

小径锄来秋草萦,新诗忽尔到柴荆。xiǎo jìng chú lái qiū cǎo yíng,xīn shī hū ěr dào chái jīng。
谁能彩笔长无恙,何处青云不忌名。shuí néng cǎi bǐ zhǎng wú yàng,hé chù qīng yún bù jì míng。
失马古犹传塞父,行金那可问庄生。shī mǎ gǔ yóu chuán sāi fù,xíng jīn nà kě wèn zhuāng shēng。
莫疑禅客幽栖意,总为人间百不平。mò yí chán kè yōu qī yì,zǒng wèi rén jiān bǎi bù píng。

孝丰吴稼竳故中丞峻伯子也弱冠而才以诗见投云还凭文举通家刺去问留侯辟谷方生之从祖大参君老于是中必有秘密相授仆何能为效因抒赠答一章聊见情耳

王世贞

衡门忽启为吴均,词组峥嵘意象新。héng mén hū qǐ wèi wú jūn,cí zǔ zhēng róng yì xiàng xīn。
今日凤毛真见汝,向来龙腹定何人。jīn rì fèng máo zhēn jiàn rǔ,xiàng lái lóng fù dìng hé rén。
葛翁丹灶存应否,王氏青箱久渐沦。gé wēng dān zào cún yīng fǒu,wáng shì qīng xiāng jiǔ jiàn lún。
出世心期经世业,少年才子自由身。chū shì xīn qī jīng shì yè,shǎo nián cái zi zì yóu shēn。

有上人闭关居作此赠之

王世贞

爱尔高居息众缘,沿阶忍草任芊绵。ài ěr gāo jū xī zhòng yuán,yán jiē rěn cǎo rèn qiān mián。
床头卧虎难为客,顶上巢乌不计年。chuáng tóu wò hǔ nán wèi kè,dǐng shàng cháo wū bù jì nián。
天鼓自鸣朝梵后,地肥争发午斋前。tiān gǔ zì míng cháo fàn hòu,dì féi zhēng fā wǔ zhāi qián。
翻嫌慧远生多事,苦役僧雏种白莲。fān xián huì yuǎn shēng duō shì,kǔ yì sēng chú zhǒng bái lián。

赠冯咸甫先辈咸甫能文章其祖侍御公父京兆君以忠孝着节云

王世贞

汝向玄都礼赤文,吾从彩笔睹青云。rǔ xiàng xuán dōu lǐ chì wén,wú cóng cǎi bǐ dǔ qīng yún。
渔歌不惜齐南铗,骢步终空冀北群。yú gē bù xī qí nán jiá,cōng bù zhōng kōng jì běi qún。
諌院世传真御史,陪京人颂大冯君。dǒng yuàn shì chuán zhēn yù shǐ,péi jīng rén sòng dà féng jūn。
亦知忠孝而家事,可但词场第一勋。yì zhī zhōng xiào ér jiā shì,kě dàn cí chǎng dì yī xūn。

大中丞陈公自楚南服贻诗见怀赋此为谢

王世贞

曾向陈家识季方,参差玉树凛冰霜。céng xiàng chén jiā shí jì fāng,cān chà yù shù lǐn bīng shuāng。
行台对耸中丞柏,赐履重依右伯堂。xíng tái duì sǒng zhōng chéng bǎi,cì lǚ zhòng yī yòu bó táng。
万里素书来燕外,十年丹禁接鹓行。wàn lǐ sù shū lái yàn wài,shí nián dān jìn jiē yuān xíng。
虚劳姓字占朝籍,已卖残躯事药王。xū láo xìng zì zhàn cháo jí,yǐ mài cán qū shì yào wáng。

同元驭学士及家弟敬美会李惟桢使君冰玉堂出沈启南先生画见示命作

王世贞

陈榻悬来总为谁,忝成三益共追随。chén tà xuán lái zǒng wèi shuí,tiǎn chéng sān yì gòng zhuī suí。
已夸冰玉壶中客,更爱丹青笔底诗。yǐ kuā bīng yù hú zhōng kè,gèng ài dān qīng bǐ dǐ shī。
画戟清香吾郡事,朱门蓬户古心期。huà jǐ qīng xiāng wú jùn shì,zhū mén péng hù gǔ xīn qī。
兴来指点虚无处,便踏芒鞋去不疑。xīng lái zhǐ diǎn xū wú chù,biàn tà máng xié qù bù yí。

题赠安雅主人

王世贞

安雅主人希长物,道书数卷竹千竿。ān yǎ zhǔ rén xī zhǎng wù,dào shū shù juǎn zhú qiān gān。
不烦医俗方为雅,无可征心始较安。bù fán yī sú fāng wèi yǎ,wú kě zhēng xīn shǐ jiào ān。
薛氏双轮归计晚,刘家三爵酒肠宽。xuē shì shuāng lún guī jì wǎn,liú jiā sān jué jiǔ cháng kuān。
若逢恬淡斋头客,犹作人间白眼看。ruò féng tián dàn zhāi tóu kè,yóu zuò rén jiān bái yǎn kàn。