古诗词

乐府变十九首治兵使者行当雁门太守

王世贞

扬翠毦,曳金支。yáng cuì ěr,yè jīn zhī。
马駊騀,车逶迤。mǎ pǒ ě,chē wēi yí。
手将两黄钺,大者诛二千石,小者僇偏裨。shǒu jiāng liǎng huáng yuè,dà zhě zhū èr qiān shí,xiǎo zhě lù piān bì。
九卿班饯日崦嵫。jiǔ qīng bān jiàn rì yān zī。
相君眤眤前致辞。xiāng jūn nì nì qián zhì cí。
尚书行出师。shàng shū xíng chū shī。
乐哉尚书柰乐何。lè zāi shàng shū nài lè hé。
所过二千石,丧魂魄。suǒ guò èr qiān shí,sàng hún pò。
日夜辇重称军食。rì yè niǎn zhòng chēng jūn shí。
黄金如山莫谯诃。huáng jīn rú shān mò qiáo hē。
累女对对颦青蛾。lèi nǚ duì duì pín qīng é。
回鹘小队桃叶歌。huí gǔ xiǎo duì táo yè gē。
中丞奉觞舞回波。zhōng chéng fèng shāng wǔ huí bō。
乐哉尚书柰乐何。lè zāi shàng shū nài lè hé。
大宛骢,珊瑚鞭。dà wǎn cōng,shān hú biān。
天吴绣蹙当胸盘。tiān wú xiù cù dāng xiōng pán。
麒麟玉刻称腰圆。qí lín yù kè chēng yāo yuán。
珍怪百宝装千船。zhēn guài bǎi bǎo zhuāng qiān chuán。
席卷三吴向青天。xí juǎn sān wú xiàng qīng tiān。
九卿班,迎晡不得前。jiǔ qīng bān,yíng bū bù dé qián。
相君眤眤前致词。xiāng jūn nì nì qián zhì cí。
中官黄纸纷而驰。zhōng guān huáng zhǐ fēn ér chí。
尚书告班师。shàng shū gào bān shī。
乐哉尚书柰乐何。lè zāi shàng shū nài lè hé。
朝赐尚书,夕宴尚书。cháo cì shàng shū,xī yàn shàng shū。
尚书第中锦不如。shàng shū dì zhōng jǐn bù rú。
檀床八角垂流苏。tán chuáng bā jiǎo chuí liú sū。
紫衣屏息骈街衢。zǐ yī píng xī pián jiē qú。
欲进不进足次且。yù jìn bù jìn zú cì qiě。
左右十二波斯胡。zuǒ yòu shí èr bō sī hú。
平头奴子貂襜褕。píng tóu nú zi diāo chān yú。
醉着不下公侯车。zuì zhe bù xià gōng hóu chē。
乐哉尚书柰乐何。lè zāi shàng shū nài lè hé。
云霾辞天,雨洗白日。yún mái cí tiān,yǔ xǐ bái rì。
诏收尚书下请室。zhào shōu shàng shū xià qǐng shì。
削之归,一官不得著。xuē zhī guī,yī guān bù dé zhù。
昔来一何驶,今归一何疾。xī lái yī hé shǐ,jīn guī yī hé jí。
念欲乘柴车,病不得驱。niàn yù chéng chái chē,bìng bù dé qū。
欲呼估客舟,估客不肯相于。yù hū gū kè zhōu,gū kè bù kěn xiāng yú。
妇女谇骂,小儿拍手揶揄。fù nǚ suì mà,xiǎo ér pāi shǒu yé yú。
道逢九卿睥睨之,谒辞相君:相君新门十二重。dào féng jiǔ qīng pì nì zhī,yè cí xiāng jūn xiāng jūn xīn mén shí èr zhòng。
东流之水西飞鸿。dōng liú zhī shuǐ xī fēi hóng。
昔日父子今华戎。xī rì fù zi jīn huá róng。
乐哉尚书柰乐何。lè zāi shàng shū nài lè hé。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

试心石

王世贞

陡出三尺崖,下临千尺地。dǒu chū sān chǐ yá,xià lín qiān chǐ dì。
道人呼试心,无心可将试。dào rén hū shì xīn,wú xīn kě jiāng shì。

试剑石

王世贞

我有昆吾剑,不将持试石。wǒ yǒu kūn wú jiàn,bù jiāng chí shì shí。
白璧隐荆山,剖出长虹色。bái bì yǐn jīng shān,pōu chū zhǎng hóng sè。

磨针涧

王世贞

铁杵磨作针,白石化作金。tiě chǔ mó zuò zhēn,bái shí huà zuò jīn。
还怜磨杵客,不胜化金心。hái lián mó chǔ kè,bù shèng huà jīn xīn。

蒿谷涧

王世贞

野蒿长如人,菉葹亦不离。yě hāo zhǎng rú rén,lù shī yì bù lí。
我欲搆一区,为延张仲蔚。wǒ yù gòu yī qū,wèi yán zhāng zhòng wèi。

金鸡涧

王世贞

遥望鸡鸣峰,神瀵涌如射。yáo wàng jī míng fēng,shén fèn yǒng rú shè。
时听金鸡声,人间道天赦。shí tīng jīn jī shēng,rén jiān dào tiān shè。

摘星桥

王世贞

夜半桥上星,如萤拂衣袂。yè bàn qiáo shàng xīng,rú yíng fú yī mèi。
为摘岁精来,欲验偷桃事。wèi zhāi suì jīng lái,yù yàn tōu táo shì。

郧府偶成

王世贞

浊酒杯谁共,残灯影自亲。zhuó jiǔ bēi shuí gòng,cán dēng yǐng zì qīn。
不应开阁后,千骑上头人。bù yīng kāi gé hòu,qiān qí shàng tóu rén。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

何所闻而来,何所见而去。hé suǒ wén ér lái,hé suǒ jiàn ér qù。
人自不关身,身有关人处。rén zì bù guān shēn,shēn yǒu guān rén chù。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

前不见古人,后不见来者。qián bù jiàn gǔ rén,hòu bù jiàn lái zhě。
此事久已然,如何初涕下。cǐ shì jiǔ yǐ rán,rú hé chū tì xià。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

兰以香自焚,膏以明自煎。lán yǐ xiāng zì fén,gāo yǐ míng zì jiān。
昆冈一失火,顽石未闻全。kūn gāng yī shī huǒ,wán shí wèi wén quán。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

我自用我法,卿自用卿法。wǒ zì yòng wǒ fǎ,qīng zì yòng qīng fǎ。
卿法多爱憎,我法无生灭。qīng fǎ duō ài zēng,wǒ fǎ wú shēng miè。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

莫言一种物,双名亦易晓。mò yán yī zhǒng wù,shuāng míng yì yì xiǎo。
处则为远志,出则为小草。chù zé wèi yuǎn zhì,chū zé wèi xiǎo cǎo。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

有情痴故佳,无情黠亦尔。yǒu qíng chī gù jiā,wú qíng xiá yì ěr。
琅琊王伯舆,终当为情死。láng yá wáng bó yú,zhōng dāng wèi qíng sǐ。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

人言阿龙超,阿龙故自超。rén yán ā lóng chāo,ā lóng gù zì chāo。
济南一下语,北地不成骄。jì nán yī xià yǔ,běi dì bù chéng jiāo。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

法护非不佳,僧弥难为兄。fǎ hù fēi bù jiā,sēng mí nán wèi xiōng。
长安啖名地,语语兰芬生。zhǎng ān dàn míng dì,yǔ yǔ lán fēn shēng。