古诗词

乐府变十九首治兵使者行当雁门太守

王世贞

越台高高,以临吴会,下视岢峨。yuè tái gāo gāo,yǐ lín wú huì,xià shì kě é。
千艘万艘来不知,外戟如霜炮如雷。qiān sōu wàn sōu lái bù zhī,wài jǐ rú shuāng pào rú léi。
妇女累戟底,丈夫头悬戟支。fù nǚ lèi jǐ dǐ,zhàng fū tóu xuán jǐ zhī。
遥问乃是故乡之人,何畏哉。yáo wèn nǎi shì gù xiāng zhī rén,hé wèi zāi。
遥问乃是故乡之人,何畏哉。yáo wèn nǎi shì gù xiāng zhī rén,hé wèi zāi。
男儿生世须黄金,令汝?载归。nán ér shēng shì xū huáng jīn,lìng rǔ zài guī。
男儿但得多黄金,安用刺促斗争为。nán ér dàn dé duō huáng jīn,ān yòng cì cù dòu zhēng wèi。
大夫坐越台中央,诸君但坐两头。dà fū zuò yuè tái zhōng yāng,zhū jūn dàn zuò liǎng tóu。
织成氍毹锦地衣,流苏八角珊瑚钩。zhī chéng qú shū jǐn dì yī,liú sū bā jiǎo shān hú gōu。
酌大酒,烹肥牛。zhuó dà jiǔ,pēng féi niú。
诸君但坐两头,为汝楚歌不得休。zhū jūn dàn zuò liǎng tóu,wèi rǔ chǔ gē bù dé xiū。
下有一百二十红妆,璆枝㔩叶摇明珰。xià yǒu yī bǎi èr shí hóng zhuāng,qiú zhī è yè yáo míng dāng。
枝枝玉相对,叶叶翠相当,银烛迷离复昏黄。zhī zhī yù xiāng duì,yè yè cuì xiāng dāng,yín zhú mí lí fù hūn huáng。
共醉捉大夫,不知大夫在阿旁。gòng zuì zhuō dà fū,bù zhī dà fū zài ā páng。
众中有小女,自名董妖娆。zhòng zhōng yǒu xiǎo nǚ,zì míng dǒng yāo ráo。
入门拜大夫,刺刺重憢憢。rù mén bài dà fū,cì cì zhòng xiāo xiāo。
出门拜大夫,施施重蹻蹻。chū mén bài dà fū,shī shī zhòng juē juē。
十疋红番罗,下压银狻猊。shí pǐ hóng fān luó,xià yā yín suān ní。
上有大夫字,但受不得辞。shàng yǒu dà fū zì,dàn shòu bù dé cí。
鼓瞳眬,报出日。gǔ tóng lóng,bào chū rì。
诏书来,众缩瑟。zhào shū lái,zhòng suō sè。
大夫笑谓诸君:但坐无所苦,长安相君日卓午。dà fū xiào wèi zhū jūn dàn zuò wú suǒ kǔ,zhǎng ān xiāng jūn rì zhuó wǔ。
越城机轧轧,旦莫为相君,织作何所苦。yuè chéng jī yà yà,dàn mò wèi xiāng jūn,zhī zuò hé suǒ kǔ。
黄金南北走,大夫中央卧,御史濡沫不得祻。huáng jīn nán běi zǒu,dà fū zhōng yāng wò,yù shǐ rú mò bù dé gù。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

中秋夜从侍御饶公登明远楼二首

王世贞

今夜中秋月,浮云袅自横。jīn yè zhōng qiū yuè,fú yún niǎo zì héng。
未添三晋莹,只避五星明。wèi tiān sān jìn yíng,zhǐ bì wǔ xīng míng。
小坐杯频转,清言烛屡更。xiǎo zuò bēi pín zhuǎn,qīng yán zhú lǚ gèng。
霜威暂时失,桃李欲敷荣。shuāng wēi zàn shí shī,táo lǐ yù fū róng。

中秋夜从侍御饶公登明远楼二首

王世贞

黯澹千山暮,凭阑首重回。àn dàn qiān shān mù,píng lán shǒu zhòng huí。
虹争汾水上,云拥太行来。hóng zhēng fén shuǐ shàng,yún yōng tài xíng lái。
渐老惊先达,多艰急异才。jiàn lǎo jīng xiān dá,duō jiān jí yì cái。
今宵迟月色,须为绣衣开。jīn xiāo chí yuè sè,xū wèi xiù yī kāi。

初入谒晋邸陈常侍要饮别墅作

王世贞

别殿沾恩罢,逢迎有大珰。bié diàn zhān ēn bà,féng yíng yǒu dà dāng。
自云东第好,只在小山傍。zì yún dōng dì hǎo,zhǐ zài xiǎo shān bàng。
曙月侵金酎,流云断粉行。shǔ yuè qīn jīn zhòu,liú yún duàn fěn xíng。
为传趋府近,促拍按飞觞。wèi chuán qū fǔ jìn,cù pāi àn fēi shāng。

初入谒晋邸陈常侍要饮别墅作

王世贞

河东张特进,老不爱人扶。hé dōng zhāng tè jìn,lǎo bù ài rén fú。
圃为延宾学,尊从罢直呼。pǔ wèi yán bīn xué,zūn cóng bà zhí hū。
食单黄颔臛,酒味紫酡酥。shí dān huáng hàn huò,jiǔ wèi zǐ tuó sū。
取适须臾事,沈冥即我徒。qǔ shì xū yú shì,shěn míng jí wǒ tú。

再从诸公饮陈常侍别墅

王世贞

小割虒祁地,聊为梓泽园。xiǎo gē sī qí dì,liáo wèi zǐ zé yuán。
杯从三雅贵,客有八公尊。bēi cóng sān yǎ guì,kè yǒu bā gōng zūn。
膝席宽宾礼,牙盘侈国恩。xī xí kuān bīn lǐ,yá pán chǐ guó ēn。
犹言朱邸俗,揖向栋花村。yóu yán zhū dǐ sú,yī xiàng dòng huā cūn。

再从诸公饮陈常侍别墅

王世贞

偶尔朋簪盍,仍劳倒屣迎。ǒu ěr péng zān hé,réng láo dào xǐ yíng。
斗茶中贵好,赐醴主君情。dòu chá zhōng guì hǎo,cì lǐ zhǔ jūn qíng。
果取非时味,花多别创名。guǒ qǔ fēi shí wèi,huā duō bié chuàng míng。
不论休沐否,省事晓来清。bù lùn xiū mù fǒu,shěng shì xiǎo lái qīng。

晋中得亡妾信志感

王世贞

歌鹿初停奏,来鸿已叹离。gē lù chū tíng zòu,lái hóng yǐ tàn lí。
一棺谁傍汝,两口别称儿。yī guān shuí bàng rǔ,liǎng kǒu bié chēng ér。
拭泪偷潜滴,关心忍自支。shì lèi tōu qián dī,guān xīn rěn zì zhī。
丈夫多意气,元不为蛾眉。zhàng fū duō yì qì,yuán bù wèi é méi。

晋中得亡妾信志感

王世贞

苦忆登车日,双眸强暂回。kǔ yì dēng chē rì,shuāng móu qiáng zàn huí。
已真成死别,翻更怯书来。yǐ zhēn chéng sǐ bié,fān gèng qiè shū lái。
玉箸难收恨,朱丝未作灰。yù zhù nán shōu hèn,zhū sī wèi zuò huī。
和家后园李,子好令枝摧。hé jiā hòu yuán lǐ,zi hǎo lìng zhī cuī。

晋中得亡妾信志感

王世贞

我更三千里,儿骄女又痴。wǒ gèng sān qiān lǐ,ér jiāo nǚ yòu chī。
最怜垂命别,谁作有情悲。zuì lián chuí mìng bié,shuí zuò yǒu qíng bēi。
旧幌教凉住,空箱傍夜移。jiù huǎng jiào liáng zhù,kōng xiāng bàng yè yí。
戢身无寸土,西閤已先辞。jí shēn wú cùn tǔ,xī gé yǐ xiān cí。

晋中得亡妾信志感

王世贞

十八年中事,居然一梦非。shí bā nián zhōng shì,jū rán yī mèng fēi。
未论调瑟好,所悯抱衾稀。wèi lùn diào sè hǎo,suǒ mǐn bào qīn xī。
强粥供啼乳,篝灯问缉衣。qiáng zhōu gōng tí rǔ,gōu dēng wèn jī yī。
辛勤意何限,脉脉付斜晖。xīn qín yì hé xiàn,mài mài fù xié huī。

谢华婿饷紫檀梳匣

王世贞

吴刚月中树,斫作紫琼箱。wú gāng yuè zhōng shù,zhuó zuò zǐ qióng xiāng。
得借卫郎润,长沾荀令香。dé jiè wèi láng rùn,zhǎng zhān xún lìng xiāng。
寒暄奉巾栉,早晚见行藏。hán xuān fèng jīn zhì,zǎo wǎn jiàn xíng cáng。
投老缁衣日,毋言弃置伤。tóu lǎo zī yī rì,wú yán qì zhì shāng。

归路写闷

王世贞

夜半呼厨饭,欲餐还不能。yè bàn hū chú fàn,yù cān hái bù néng。
路危心转迫,天远足无凭。lù wēi xīn zhuǎn pò,tiān yuǎn zú wú píng。
已觉仍疑梦,无言忽自应。yǐ jué réng yí mèng,wú yán hū zì yīng。
遥传伏枕在,知复倚门曾。yáo chuán fú zhěn zài,zhī fù yǐ mén céng。

归路写闷

王世贞

因过长子县,愈重老亲思。yīn guò zhǎng zi xiàn,yù zhòng lǎo qīn sī。
路任羊肠险,书嗔雁足迟。lù rèn yáng cháng xiǎn,shū chēn yàn zú chí。
往来山色异,迎送物情疑。wǎng lái shān sè yì,yíng sòng wù qíng yí。
不那三千里,长萦方寸丝。bù nà sān qiān lǐ,zhǎng yíng fāng cùn sī。

赠温州周生才甫

王世贞

籍甚诗篇美,飘然步屧过。jí shén shī piān měi,piāo rán bù xiè guò。
停杯顾误曲,弹铗出悲歌。tíng bēi gù wù qū,dàn jiá chū bēi gē。
客礼龙门重,乡心雁荡多。kè lǐ lóng mén zhòng,xiāng xīn yàn dàng duō。
永嘉风物好,其奈壮游何。yǒng jiā fēng wù hǎo,qí nài zhuàng yóu hé。

闻台抨不行有感

王世贞

纵令宽谪籍,岂敢问朝班。zòng lìng kuān zhé jí,qǐ gǎn wèn cháo bān。
雨雪人回首,春风自掩关。yǔ xuě rén huí shǒu,chūn fēng zì yǎn guān。
穷途出处外,垂老是非间。qióng tú chū chù wài,chuí lǎo shì fēi jiān。
爱此浮云色,翛然逝不还。ài cǐ fú yún sè,xiāo rán shì bù hái。