古诗词

乐府变十九首治兵使者行当雁门太守

王世贞

富贵且莫求,贫贱且莫忧。fù guì qiě mò qiú,pín jiàn qiě mò yōu。
奉君一卮酒,为君奏钧州。fèng jūn yī zhī jiǔ,wèi jūn zòu jūn zhōu。
钧州先王日,恩宠冠诸侯。jūn zhōu xiān wáng rì,ēn chǒng guān zhū hóu。
斗大黄金玺,真人刻上头。dòu dà huáng jīn xǐ,zhēn rén kè shàng tóu。
下令黔黎伏,上用神鬼愁。xià lìng qián lí fú,shàng yòng shén guǐ chóu。
后宫五百人,一一玉搔头。hòu gōng wǔ bǎi rén,yī yī yù sāo tóu。
工作侔尚方,永巷儗长秋。gōng zuò móu shàng fāng,yǒng xiàng nǐ zhǎng qiū。
枚马不足谭,八公日从游。méi mǎ bù zú tán,bā gōng rì cóng yóu。
守令惕惕来,白事长叩头。shǒu lìng tì tì lái,bái shì zhǎng kòu tóu。
御史昂昂来,旬月论为囚。yù shǐ áng áng lái,xún yuè lùn wèi qiú。
数极终有归,祻至不自谋。shù jí zhōng yǒu guī,gù zhì bù zì móu。
急风覆破樯,天火烧枯桑。jí fēng fù pò qiáng,tiān huǒ shāo kū sāng。
前人抽栋去,后人压空房。qián rén chōu dòng qù,hòu rén yā kōng fáng。
可怜少年子,急利好儿郎。kě lián shǎo nián zi,jí lì hǎo ér láng。
深宫不足居,要走高皇乡。shēn gōng bù zú jū,yào zǒu gāo huáng xiāng。
红粉厌为土,改作估客装。hóng fěn yàn wèi tǔ,gǎi zuò gū kè zhuāng。
谬称平阳骑,去狎秦淮倡。miù chēng píng yáng qí,qù xiá qín huái chàng。
秦淮欢不足,逻骑忽纵横。qín huái huān bù zú,luó qí hū zòng héng。
旦夕长安道,冠盖郁相望。dàn xī zhǎng ān dào,guān gài yù xiāng wàng。
中坐中贵人,貂裘金左珰。zhōng zuò zhōng guì rén,diāo qiú jīn zuǒ dāng。
先收真人玺,后夺诸王章。xiān shōu zhēn rén xǐ,hòu duó zhū wáng zhāng。
昔日甘泉殿,千里若咫尺。xī rì gān quán diàn,qiān lǐ ruò zhǐ chǐ。
今日未央门,一叩不复得。jīn rì wèi yāng mén,yī kòu bù fù dé。
手种桃李花,须臾变荆棘。shǒu zhǒng táo lǐ huā,xū yú biàn jīng jí。
投书太保府,行金丞相宅。tóu shū tài bǎo fǔ,xíng jīn chéng xiāng zhái。
但进不复论,杳如海沈石。dàn jìn bù fù lùn,yǎo rú hǎi shěn shí。
四门陈刁斗,击令心肠坼。sì mén chén diāo dòu,jī lìng xīn cháng chè。
鸡犬寂无声,幸弄争逃匿。jī quǎn jì wú shēng,xìng nòng zhēng táo nì。
掩泣复沈沦,洒谓众夫人。yǎn qì fù shěn lún,sǎ wèi zhòng fū rén。
昔忝千乘主,安能縳辎轮。xī tiǎn qiān chéng zhǔ,ān néng juàn zī lún。
谁言乃公勇,千载不复晨。shuí yán nǎi gōng yǒng,qiān zài bù fù chén。
但没从我去,存者他人亲。dàn méi cóng wǒ qù,cún zhě tā rén qīn。
华容慨起舞,虞姬絮前陈。huá róng kǎi qǐ wǔ,yú jī xù qián chén。
急风覆破樯,畴不喂饥鳞。jí fēng fù pò qiáng,chóu bù wèi jī lín。
天火烧空桑,女萝亦见焚。tiān huǒ shāo kōng sāng,nǚ luó yì jiàn fén。
引颈各高悬,举宫向沈沦。yǐn jǐng gè gāo xuán,jǔ gōng xiàng shěn lún。
我欲竟此曲,罢曲涕泗涟。wǒ yù jìng cǐ qū,bà qū tì sì lián。
日月与雷霆,往往任高天。rì yuè yǔ léi tíng,wǎng wǎng rèn gāo tiān。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

斋日柬汝钦博士

王世贞

昼馀公事简,独坐候斜阳。zhòu yú gōng shì jiǎn,dú zuò hòu xié yáng。
偶却琴书扰,时闻花草香。ǒu què qín shū rǎo,shí wén huā cǎo xiāng。
清斋予不厌,别思尔俱长。qīng zhāi yǔ bù yàn,bié sī ěr jù zhǎng。
后夜知谁醉,惟言恨太常。hòu yè zhī shuí zuì,wéi yán hèn tài cháng。

题朱象玄小猕猴

王世贞

南中荣木食,怜尔滞长安。nán zhōng róng mù shí,lián ěr zhì zhǎng ān。
幸托王孙号,羞带楚人冠。xìng tuō wáng sūn hào,xiū dài chǔ rén guān。
意轻全欲窜,毳弱未禁寒。yì qīng quán yù cuàn,cuì ruò wèi jìn hán。
宁无离群叹,得食暂成欢。níng wú lí qún tàn,dé shí zàn chéng huān。

西山道中有感

王世贞

驱马度潺湲,声从乱叶间。qū mǎ dù chán yuán,shēng cóng luàn yè jiān。
高秋出远戍,落日满诸山。gāo qiū chū yuǎn shù,luò rì mǎn zhū shān。
寝殿金为室,长城玉作关。qǐn diàn jīn wèi shì,zhǎng chéng yù zuò guān。
垂衣先帝业,回首愧朝班。chuí yī xiān dì yè,huí shǒu kuì cháo bān。

濮阳李明府自新喻再寄予诗兹以觐事驻城外属时禁方严不得出视怅然有怀

王世贞

万里君南去,新诗得共夸。wàn lǐ jūn nán qù,xīn shī dé gòng kuā。
如何近帝里,转似隔天涯。rú hé jìn dì lǐ,zhuǎn shì gé tiān yá。
霜白枫难改,云黄日易斜。shuāng bái fēng nán gǎi,yún huáng rì yì xié。
还期载春酒,同醉洛阳花。hái qī zài chūn jiǔ,tóng zuì luò yáng huā。

赠明竺上人

王世贞

竺师震旦秀,天骨何昂藏。zhú shī zhèn dàn xiù,tiān gǔ hé áng cáng。
一雨万流合,斜阳千岭苍。yī yǔ wàn liú hé,xié yáng qiān lǐng cāng。
坐来杨枝水,忽发梅檀香。zuò lái yáng zhī shuǐ,hū fā méi tán xiāng。
拟问西方路,人天并杳茫。nǐ wèn xī fāng lù,rén tiān bìng yǎo máng。

贻寺僧

王世贞

且莫呼檀越,还携贫里箪。qiě mò hū tán yuè,hái xié pín lǐ dān。
无法可施汝,将心何处安。wú fǎ kě shī rǔ,jiāng xīn hé chù ān。
石床凉睡足,僧饭午钟残。shí chuáng liáng shuì zú,sēng fàn wǔ zhōng cán。
闻有函经在,能留次第看。wén yǒu hán jīng zài,néng liú cì dì kàn。

推案作苦息而试笔简子与

王世贞

推案轻过日,趋曹易逼年。tuī àn qīng guò rì,qū cáo yì bī nián。
故交咸卤莽,时态乍留连。gù jiāo xián lǔ mǎng,shí tài zhà liú lián。
满地疑词笔,千秋岂吏权。mǎn dì yí cí bǐ,qiān qiū qǐ lì quán。
忍判从此际,着意媚风烟。rěn pàn cóng cǐ jì,zhe yì mèi fēng yān。

同子与正叔夜过顺甫

王世贞

臈意深难尽,春光缓未回。là yì shēn nán jǐn,chūn guāng huǎn wèi huí。
日馀归案牍,天阔仅楼台。rì yú guī àn dú,tiān kuò jǐn lóu tái。
寂寞耽吾党,荣华逐世才。jì mò dān wú dǎng,róng huá zhú shì cái。
莫为残漏惜,过尔易徘徊。mò wèi cán lòu xī,guò ěr yì pái huái。

绿尊草堂为沈君赋

王世贞

君是休文裔,忘忧祇绿尊。jūn shì xiū wén yì,wàng yōu qí lǜ zūn。
飞花翻作径,野竹自为藩。fēi huā fān zuò jìng,yě zhú zì wèi fān。
客有携琴过,童知荷锸言。kè yǒu xié qín guò,tóng zhī hé chā yán。
壮心燕市酒,相对共销魂。zhuàng xīn yàn shì jiǔ,xiāng duì gòng xiāo hún。

哭宋郎中文明

王世贞

关左班初罢,楹间梦已长。guān zuǒ bān chū bà,yíng jiān mèng yǐ zhǎng。
古今殊顷刻,笑语落冥茫。gǔ jīn shū qǐng kè,xiào yǔ luò míng máng。
露被先生妇,挥金同舍郎。lù bèi xiān shēng fù,huī jīn tóng shě láng。
征途冰雪里,谁不为沾裳。zhēng tú bīng xuě lǐ,shuí bù wèi zhān shang。

哭宋郎中文明

王世贞

忆昨清源里,高秋驷马停。yì zuó qīng yuán lǐ,gāo qiū sì mǎ tíng。
犹然称节使,忽尔返刍灵。yóu rán chēng jié shǐ,hū ěr fǎn chú líng。
素旐寒仍发,朱扉雨自扃。sù zhào hán réng fā,zhū fēi yǔ zì jiōng。
新阡数行柳,谁复记青萍。xīn qiān shù xíng liǔ,shuí fù jì qīng píng。

至京喜仲芳尚在

王世贞

不谓夏台畔,能留复至今。bù wèi xià tái pàn,néng liú fù zhì jīn。
朝廷宁仗汝,天地独无心。cháo tíng níng zhàng rǔ,tiān dì dú wú xīn。
北极瞻逾切,中原畏转深。běi jí zhān yú qiè,zhōng yuán wèi zhuǎn shēn。
茫茫蓟门树,暝色满秋阴。máng máng jì mén shù,míng sè mǎn qiū yīn。

春日意不怿折简徐魏二子过饮

王世贞

客岁添殊易,生涯问转难。kè suì tiān shū yì,shēng yá wèn zhuǎn nán。
塞云经晚变,燕日到春寒。sāi yún jīng wǎn biàn,yàn rì dào chūn hán。
世眼翻相白,吾颜岂重丹。shì yǎn fān xiāng bái,wú yán qǐ zhòng dān。
且呼班尹醉,北斗任阑干。qiě hū bān yǐn zuì,běi dòu rèn lán gàn。

除夕

王世贞

忆昨江城暮,椒花耐晏眠。yì zuó jiāng chéng mù,jiāo huā nài yàn mián。
异乡春较缓,佳节意翻怜。yì xiāng chūn jiào huǎn,jiā jié yì fān lián。
馀食趋童稚,深杯拨岁年。yú shí qū tóng zhì,shēn bēi bō suì nián。
坐来残漏紧,骑马问朝天。zuò lái cán lòu jǐn,qí mǎ wèn cháo tiān。

除夕

王世贞

节物燕京盛,兹看太惋然。jié wù yàn jīng shèng,zī kàn tài wǎn rán。
荒荒羁臈色,衮衮竞新烟。huāng huāng jī là sè,gǔn gǔn jìng xīn yān。
忆语须同日,传觞有各天。yì yǔ xū tóng rì,chuán shāng yǒu gè tiān。
干戈竟何限,骨肉渐随缘。gàn gē jìng hé xiàn,gǔ ròu jiàn suí yuán。