古诗词

乐府变十九首治兵使者行当雁门太守

王世贞

富贵且莫求,贫贱且莫忧。fù guì qiě mò qiú,pín jiàn qiě mò yōu。
奉君一卮酒,为君奏钧州。fèng jūn yī zhī jiǔ,wèi jūn zòu jūn zhōu。
钧州先王日,恩宠冠诸侯。jūn zhōu xiān wáng rì,ēn chǒng guān zhū hóu。
斗大黄金玺,真人刻上头。dòu dà huáng jīn xǐ,zhēn rén kè shàng tóu。
下令黔黎伏,上用神鬼愁。xià lìng qián lí fú,shàng yòng shén guǐ chóu。
后宫五百人,一一玉搔头。hòu gōng wǔ bǎi rén,yī yī yù sāo tóu。
工作侔尚方,永巷儗长秋。gōng zuò móu shàng fāng,yǒng xiàng nǐ zhǎng qiū。
枚马不足谭,八公日从游。méi mǎ bù zú tán,bā gōng rì cóng yóu。
守令惕惕来,白事长叩头。shǒu lìng tì tì lái,bái shì zhǎng kòu tóu。
御史昂昂来,旬月论为囚。yù shǐ áng áng lái,xún yuè lùn wèi qiú。
数极终有归,祻至不自谋。shù jí zhōng yǒu guī,gù zhì bù zì móu。
急风覆破樯,天火烧枯桑。jí fēng fù pò qiáng,tiān huǒ shāo kū sāng。
前人抽栋去,后人压空房。qián rén chōu dòng qù,hòu rén yā kōng fáng。
可怜少年子,急利好儿郎。kě lián shǎo nián zi,jí lì hǎo ér láng。
深宫不足居,要走高皇乡。shēn gōng bù zú jū,yào zǒu gāo huáng xiāng。
红粉厌为土,改作估客装。hóng fěn yàn wèi tǔ,gǎi zuò gū kè zhuāng。
谬称平阳骑,去狎秦淮倡。miù chēng píng yáng qí,qù xiá qín huái chàng。
秦淮欢不足,逻骑忽纵横。qín huái huān bù zú,luó qí hū zòng héng。
旦夕长安道,冠盖郁相望。dàn xī zhǎng ān dào,guān gài yù xiāng wàng。
中坐中贵人,貂裘金左珰。zhōng zuò zhōng guì rén,diāo qiú jīn zuǒ dāng。
先收真人玺,后夺诸王章。xiān shōu zhēn rén xǐ,hòu duó zhū wáng zhāng。
昔日甘泉殿,千里若咫尺。xī rì gān quán diàn,qiān lǐ ruò zhǐ chǐ。
今日未央门,一叩不复得。jīn rì wèi yāng mén,yī kòu bù fù dé。
手种桃李花,须臾变荆棘。shǒu zhǒng táo lǐ huā,xū yú biàn jīng jí。
投书太保府,行金丞相宅。tóu shū tài bǎo fǔ,xíng jīn chéng xiāng zhái。
但进不复论,杳如海沈石。dàn jìn bù fù lùn,yǎo rú hǎi shěn shí。
四门陈刁斗,击令心肠坼。sì mén chén diāo dòu,jī lìng xīn cháng chè。
鸡犬寂无声,幸弄争逃匿。jī quǎn jì wú shēng,xìng nòng zhēng táo nì。
掩泣复沈沦,洒谓众夫人。yǎn qì fù shěn lún,sǎ wèi zhòng fū rén。
昔忝千乘主,安能縳辎轮。xī tiǎn qiān chéng zhǔ,ān néng juàn zī lún。
谁言乃公勇,千载不复晨。shuí yán nǎi gōng yǒng,qiān zài bù fù chén。
但没从我去,存者他人亲。dàn méi cóng wǒ qù,cún zhě tā rén qīn。
华容慨起舞,虞姬絮前陈。huá róng kǎi qǐ wǔ,yú jī xù qián chén。
急风覆破樯,畴不喂饥鳞。jí fēng fù pò qiáng,chóu bù wèi jī lín。
天火烧空桑,女萝亦见焚。tiān huǒ shāo kōng sāng,nǚ luó yì jiàn fén。
引颈各高悬,举宫向沈沦。yǐn jǐng gè gāo xuán,jǔ gōng xiàng shěn lún。
我欲竟此曲,罢曲涕泗涟。wǒ yù jìng cǐ qū,bà qū tì sì lián。
日月与雷霆,往往任高天。rì yuè yǔ léi tíng,wǎng wǎng rèn gāo tiān。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

陆大夫奏最推赠乃考武东翁及妣胡宜人寄以二律

王世贞

奏最传东观,旌书下建章。zòu zuì chuán dōng guān,jīng shū xià jiàn zhāng。
平添华表丽,转见帝恩长。píng tiān huá biǎo lì,zhuǎn jiàn dì ēn zhǎng。
中散新移品,修文旧拜郎。zhōng sàn xīn yí pǐn,xiū wén jiù bài láng。
人间与天上,同是一辉光。rén jiān yǔ tiān shàng,tóng shì yī huī guāng。

挽李近樗士牧为余画三壁奇伟甚方欲要之别作而死矣惜之痛之遂成一律

王世贞

西林三画壁,三吐胸中奇。xī lín sān huà bì,sān tǔ xiōng zhōng qí。
往往有生气,时时留去思。wǎng wǎng yǒu shēng qì,shí shí liú qù sī。
交游旦夕冷,妻子岁时悲。jiāo yóu dàn xī lěng,qī zi suì shí bēi。
卖酒泉台肆,唯应李白知。mài jiǔ quán tái sì,wéi yīng lǐ bái zhī。

后芳素轩四首

王世贞

夏阴无不可,饰我轩中容。xià yīn wú bù kě,shì wǒ xuān zhōng róng。
枕簟渐相媚,琴书时自慵。zhěn diàn jiàn xiāng mèi,qín shū shí zì yōng。
萍间尺咫月,竹隙两三峰。píng jiān chǐ zhǐ yuè,zhú xì liǎng sān fēng。
更有会心处,招提来夕钟。gèng yǒu huì xīn chù,zhāo tí lái xī zhōng。

后芳素轩四首

王世贞

剥啄都不应,饭余贪昼眠。bō zhuó dōu bù yīng,fàn yú tān zhòu mián。
卿仍卿礼法,我与我周旋。qīng réng qīng lǐ fǎ,wǒ yǔ wǒ zhōu xuán。
偶适鱼鸟性,渐谐花竹缘。ǒu shì yú niǎo xìng,jiàn xié huā zhú yuán。
挥毫得小语,不解唤诗篇。huī háo dé xiǎo yǔ,bù jiě huàn shī piān。

后芳素轩四首

王世贞

兴来呼蜡屐,去踏雨余山。xīng lái hū là jī,qù tà yǔ yú shān。
恋此枪榆境,仍楗薜荔关。liàn cǐ qiāng yú jìng,réng jiàn bì lì guān。
浮云时一憩,倦鸟复相还。fú yún shí yī qì,juàn niǎo fù xiāng hái。
觞咏信云美,犹然妨我闲。shāng yǒng xìn yún měi,yóu rán fáng wǒ xián。

后芳素轩四首

王世贞

欲谋高枕路,聊引一编书。yù móu gāo zhěn lù,liáo yǐn yī biān shū。
乍可为蝴蝶,那能老蠹鱼。zhà kě wèi hú dié,nà néng lǎo dù yú。
竹阴侵径合,蕉影入窗疏。zhú yīn qīn jìng hé,jiāo yǐng rù chuāng shū。
却笑遑遑者,何烦责宰予。què xiào huáng huáng zhě,hé fán zé zǎi yǔ。

为姚卞山题临云阁

王世贞

知君是姚合,小咏满菰城。zhī jūn shì yáo hé,xiǎo yǒng mǎn gū chéng。
飞阁千山表,流云四面生。fēi gé qiān shān biǎo,liú yún sì miàn shēng。
时时润几席,往往卧檐楹。shí shí rùn jǐ xí,wǎng wǎng wò yán yíng。
莫学通明吝,相为贮一鎗。mò xué tōng míng lìn,xiāng wèi zhù yī qiāng。

爱上人自天台还襄阳福严寺送之

王世贞

尔傍天台宿,能扬智顗风。ěr bàng tiān tái sù,néng yáng zhì yǐ fēng。
襄阳好名刹,耆宿有安公。xiāng yáng hǎo míng shā,qí sù yǒu ān gōng。
楚越浮踪并,人天慧眼空。chǔ yuè fú zōng bìng,rén tiān huì yǎn kōng。
莫将无住意,容易问庞翁。mò jiāng wú zhù yì,róng yì wèn páng wēng。

俞比部拿舟迹予过浒墅同陟慧山投诗见赠辄尔倚答

王世贞

第许同舟在,何论倾盖迟。dì xǔ tóng zhōu zài,hé lùn qīng gài chí。
久知饶节概,况尔吐心期。jiǔ zhī ráo jié gài,kuàng ěr tǔ xīn qī。
水作弦中语,山为画里诗。shuǐ zuò xián zhōng yǔ,shān wèi huà lǐ shī。
莫疑深缱绻,眼底待看谁。mò yí shēn qiǎn quǎn,yǎn dǐ dài kàn shuí。

颜廷愉执弟子礼过余而不饮酒得一律送之

王世贞

生无束脩贽,愧尔号门人。shēng wú shù xiū zhì,kuì ěr hào mén rén。
卮酒不肯御,形神安得亲。zhī jiǔ bù kěn yù,xíng shén ān dé qīn。
衰输啖名客,病爱乞骸身。shuāi shū dàn míng kè,bìng ài qǐ hái shēn。
五彩行当就,扶摇抟九旻。wǔ cǎi xíng dāng jiù,fú yáo tuán jiǔ mín。

唐子两司锡学前后八年矣迁教授岳州以行锡诸生碑之以志去思

王世贞

聊携杏坛席,去上洞庭船。liáo xié xìng tán xí,qù shàng dòng tíng chuán。
碑洒阳城泪,官深夏禹年。bēi sǎ yáng chéng lèi,guān shēn xià yǔ nián。
名缘却贽重,诗为解颐传。míng yuán què zhì zhòng,shī wèi jiě yí chuán。
一问君山酒,何如第二泉。yī wèn jūn shān jiǔ,hé rú dì èr quán。

送林司谕教授广信

王世贞

藉甚林夫子,移官与众同。jí shén lín fū zi,yí guān yǔ zhòng tóng。
乍新青雀舫,依旧素王宫。zhà xīn qīng què fǎng,yī jiù sù wáng gōng。
才吐牛刀割,文争斗剑雄。cái tǔ niú dāo gē,wén zhēng dòu jiàn xióng。
时偕柳常侍,一咏白蘋风。shí xié liǔ cháng shì,yī yǒng bái píng fēng。

太宰袁公抑之同访虎丘得二首

王世贞

偶逢袁粲屧,重访王珣庐。ǒu féng yuán càn xiè,zhòng fǎng wáng xún lú。
并老偏余甚,长贫不子如。bìng lǎo piān yú shén,zhǎng pín bù zi rú。
叨为启事客,终愧绝交书。dāo wèi qǐ shì kè,zhōng kuì jué jiāo shū。
搔首斜阳下,萧萧两鬓疏。sāo shǒu xié yáng xià,xiāo xiāo liǎng bìn shū。

太宰袁公抑之同访虎丘得二首

王世贞

栩栩同仙舫,遥遥指佛庐。xǔ xǔ tóng xiān fǎng,yáo yáo zhǐ fú lú。
寻常一醉地,三十五年余。xún cháng yī zuì dì,sān shí wǔ nián yú。
和靖台频圮,生公石自如。hé jìng tái pín pǐ,shēng gōng shí zì rú。
人生几坚脆,罢酒更踟蹰。rén shēng jǐ jiān cuì,bà jiǔ gèng chí chú。

再呈袁公二首

王世贞

一时同被命,两疏各祈归。yī shí tóng bèi mìng,liǎng shū gè qí guī。
白发宁论是,青山可见非。bái fā níng lùn shì,qīng shān kě jiàn fēi。
看君眠处稳,愧我战余肥。kàn jūn mián chù wěn,kuì wǒ zhàn yú féi。
何物酬知已,倾筐有蕨薇。hé wù chóu zhī yǐ,qīng kuāng yǒu jué wēi。