古诗词

乐府变十九首治兵使者行当雁门太守

王世贞

白莲花,捧世尊。bái lián huā,pěng shì zūn。
左跪圣母,右拜神君。zuǒ guì shèng mǔ,yòu bài shén jūn。
莲花水,浴金盆。lián huā shuǐ,yù jīn pén。
男女行照之,女为后妃男侯王。nán nǚ xíng zhào zhī,nǚ wèi hòu fēi nán hóu wáng。
金貂罗纨耀两行。jīn diāo luó wán yào liǎng xíng。
生当踏玉阶,死当坐天堂。shēng dāng tà yù jiē,sǐ dāng zuò tiān táng。
谁为遣汝来,丘太师、周太师,却立那,颜东西。shuí wèi qiǎn rǔ lái,qiū tài shī zhōu tài shī,què lì nà,yán dōng xī。
授汝尺一锦牍,赤白号带两头垂。shòu rǔ chǐ yī jǐn dú,chì bái hào dài liǎng tóu chuí。
但入上谷云中得,好儿郎,因依精兵十万骑,一一衔枚后头随。dàn rù shàng gǔ yún zhōng dé,hǎo ér láng,yīn yī jīng bīng shí wàn qí,yī yī xián méi hòu tóu suí。
天运好反覆,白发所谋私。tiān yùn hǎo fǎn fù,bái fā suǒ móu sī。
反接向市中,号呼众男女,曷不救我为。fǎn jiē xiàng shì zhōng,hào hū zhòng nán nǚ,hé bù jiù wǒ wèi。
救我死者坐天堂,生当踏玉阶。jiù wǒ sǐ zhě zuò tiān táng,shēng dāng tà yù jiē。
忽有一书生,众不识为谁。hū yǒu yī shū shēng,zhòng bù shí wèi shuí。
书生从何来,乃是阙下上书男子,长流关外醉卧阛阓间,夜半缚致之。shū shēng cóng hé lái,nǎi shì quē xià shàng shū nán zi,zhǎng liú guān wài zuì wò huán huì jiān,yè bàn fù zhì zhī。
桃李种山冈,莲花种湖陂。táo lǐ zhǒng shān gāng,lián huā zhǒng hú bēi。
刺舟摘莲花,却折桃李枝。cì zhōu zhāi lián huā,què zhé táo lǐ zhī。
东市标,书生头。dōng shì biāo,shū shēng tóu。
鼓曈昽,使者輶。gǔ tóng lóng,shǐ zhě yóu。
千金赏,万户侯。qiān jīn shǎng,wàn hù hóu。
道傍跌足涕被面。dào bàng diē zú tì bèi miàn。
中丞封,御史转。zhōng chéng fēng,yù shǐ zhuǎn。
丞相阁中三日宴。chéng xiāng gé zhōng sān rì yàn。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

送张兰溪公除补选

王世贞

曾传八咏在东阳,可借双凫下未央。céng chuán bā yǒng zài dōng yáng,kě jiè shuāng fú xià wèi yāng。
溪边小儿骑竹马,洞口仙人呼石羊。xī biān xiǎo ér qí zhú mǎ,dòng kǒu xiān rén hū shí yáng。

襄国王飞教千里岁一慰存野人无以仰酬惟祝麟趾之庆而已敬成四绝情见乎辞

王世贞

老龙堤畔彩云开,千乘旌旗射猎来。lǎo lóng dī pàn cǎi yún kāi,qiān chéng jīng qí shè liè lái。
蔽日鹏雏浑不管,掌中贪捧一珠回。bì rì péng chú hún bù guǎn,zhǎng zhōng tān pěng yī zhū huí。

襄国王飞教千里岁一慰存野人无以仰酬惟祝麟趾之庆而已敬成四绝情见乎辞

王世贞

渚宫春雪一登坛,宋玉文成最耐看。zhǔ gōng chūn xuě yī dēng tán,sòng yù wén chéng zuì nài kàn。
十二巫峰尽盘石,莫容云雨梦中残。shí èr wū fēng jǐn pán shí,mò róng yún yǔ mèng zhōng cán。

襄国王飞教千里岁一慰存野人无以仰酬惟祝麟趾之庆而已敬成四绝情见乎辞

王世贞

六月金盘安石榴,榴房忽绽玉浆流。liù yuè jīn pán ān shí liú,liú fáng hū zhàn yù jiāng liú。
欲知太母尝新意,亲遣高王问魏收。yù zhī tài mǔ cháng xīn yì,qīn qiǎn gāo wáng wèn wèi shōu。

襄国王飞教千里岁一慰存野人无以仰酬惟祝麟趾之庆而已敬成四绝情见乎辞

王世贞

老病蒙庄五亩阴,年年孤负楚王金。lǎo bìng méng zhuāng wǔ mǔ yīn,nián nián gū fù chǔ wáng jīn。
虽然曳尾泥涂乐,未少衔珠一片心。suī rán yè wěi ní tú lè,wèi shǎo xián zhū yī piàn xīn。

陈道复写牡丹征仲题句以徐熙拟之戏步于后

王世贞

谁将野逸拟徐熙,一种妖红晕玉肌。shuí jiāng yě yì nǐ xú xī,yī zhǒng yāo hóng yūn yù jī。
应是陈闳被宣召,沉香亭畔写杨妃。yīng shì chén hóng bèi xuān zhào,chén xiāng tíng pàn xiě yáng fēi。

答沈嘉则

王世贞

风流翻入步虚词,南国人称沈亚之。fēng liú fān rù bù xū cí,nán guó rén chēng shěn yà zhī。
不信缑山辛苦意,只言笙鹤便相随。bù xìn gōu shān xīn kǔ yì,zhǐ yán shēng hè biàn xiāng suí。

答沈嘉则

王世贞

才从苦海脱沈沦,两鬓萧疏已似银。cái cóng kǔ hǎi tuō shěn lún,liǎng bìn xiāo shū yǐ shì yín。
君是谪仙宁不解,玉京那有半残人。jūn shì zhé xiān níng bù jiě,yù jīng nà yǒu bàn cán rén。

同州王先生赐绂依昙阳庵修西方业以俟师真盻蚃少子某迎之不可于其归也代先生送之

王世贞

阿翁非为远公留,为觅金篦净土游。ā wēng fēi wèi yuǎn gōng liú,wèi mì jīn bì jìng tǔ yóu。
十万八千犹未是,可应西向忆同州。shí wàn bā qiān yóu wèi shì,kě yīng xī xiàng yì tóng zhōu。

同州王先生赐绂依昙阳庵修西方业以俟师真盻蚃少子某迎之不可于其归也代先生送之

王世贞

莫因离别泪阑干,老子冰心彻底寒。mò yīn lí bié lèi lán gàn,lǎo zi bīng xīn chè dǐ hán。
会得西归真意后,不妨儿女话团圞。huì dé xī guī zhēn yì hòu,bù fáng ér nǚ huà tuán luán。

同州二先辈以书迎其父令公归不得作二绝慰之

王世贞

雪山行道不辞辛,车匿空归罗㬋嗔。xuě shān xíng dào bù cí xīn,chē nì kōng guī luó hóu chēn。
以此深心奉尘刹,古来方是报恩人。yǐ cǐ shēn xīn fèng chén shā,gǔ lái fāng shì bào ēn rén。

同州二先辈以书迎其父令公归不得作二绝慰之

王世贞

朝闻丹诀暮西还,不踏江南处处山。cháo wén dān jué mù xī hái,bù tà jiāng nán chù chù shān。
但使郎君如尹喜,可容真气误函关。dàn shǐ láng jūn rú yǐn xǐ,kě róng zhēn qì wù hán guān。

题枫谷卷为杭州喻邦相

王世贞

春至能青秋更丹,山深不共荻花寒。chūn zhì néng qīng qiū gèng dān,shān shēn bù gòng dí huā hán。
武林官道知多少,总与行人醉面看。wǔ lín guān dào zhī duō shǎo,zǒng yǔ xíng rén zuì miàn kàn。

题枫谷卷为杭州喻邦相

王世贞

庭葵向阳知故赤,谷枫背日亦成丹。tíng kuí xiàng yáng zhī gù chì,gǔ fēng bèi rì yì chéng dān。
总令心事各有寄,谁解霜风领岁寒。zǒng lìng xīn shì gè yǒu jì,shuí jiě shuāng fēng lǐng suì hán。

赠钱效拙六帙寿言二绝句

王世贞

钱翁长余星一周,十年先着鹿皮裘。qián wēng zhǎng yú xīng yī zhōu,shí nián xiān zhe lù pí qiú。
如逢海上添筹客,为我聊呼第二筹。rú féng hǎi shàng tiān chóu kè,wèi wǒ liáo hū dì èr chóu。