古诗词

乐府变十章楚悯王

王世贞

汤汤袁江流,截嵲钤山冈。tāng tāng yuán jiāng liú,jié niè qián shān gāng。
钤山自言高,袁江自言长。qián shān zì yán gāo,yuán jiāng zì yán zhǎng。
不知何星宿,独火或贪狼。bù zhī hé xīng sù,dú huǒ huò tān láng。
降生小家子,为灾复为祥。jiàng shēng xiǎo jiā zi,wèi zāi fù wèi xiáng。
瘦若鹳雀立,步则鹤昂藏。shòu ruò guàn què lì,bù zé hè áng cáng。
朱蛇戢其冠,光彩烂纵横。zhū shé jí qí guān,guāng cǎi làn zòng héng。
孔雀虽有毒,不能掩文章。kǒng què suī yǒu dú,bù néng yǎn wén zhāng。
十五齿邑校,二十荐乡书。shí wǔ chǐ yì xiào,èr shí jiàn xiāng shū。
三十拜太史,矻矻事编摩。sān shí bài tài shǐ,kū kū shì biān mó。
五十天官卿,藻镜在留都。wǔ shí tiān guān qīng,zǎo jìng zài liú dōu。
六十登亚辅,少保秩三孤。liù shí dēng yà fǔ,shǎo bǎo zhì sān gū。
七十进师臣,独秉密勿谟。qī shí jìn shī chén,dú bǐng mì wù mó。
八十加殊礼,内殿敕肩舆。bā shí jiā shū lǐ,nèi diàn chì jiān yú。
任子左司空,孽孙执金吾。rèn zi zuǒ sī kōng,niè sūn zhí jīn wú。
诸儿胜拜跪,一一赐银绯。zhū ér shèng bài guì,yī yī cì yín fēi。
甲第连青云,冠盖罗道途。jiǎ dì lián qīng yún,guān gài luó dào tú。
儤直不复下,中禁起周庐。bào zhí bù fù xià,zhōng jìn qǐ zhōu lú。
凉堂及便房,事事皆相宜。liáng táng jí biàn fáng,shì shì jiē xiāng yí。
文丝织隐囊,细锦为床帷。wén sī zhī yǐn náng,xì jǐn wèi chuáng wéi。
尚方铸精镠,胡碗杯菰篱。shàng fāng zhù jīng liú,hú wǎn bēi gū lí。
雕盘盛玉膳,黄票封大糦。diāo pán shèng yù shàn,huáng piào fēng dà xī。
五尺凤头尖,时时遣问遗。wǔ chǐ fèng tóu jiān,shí shí qiǎn wèn yí。
黄绒团蟒纱,织作自留司。huáng róng tuán mǎng shā,zhī zuò zì liú sī。
匹匹压纱银,百两颇有余。pǐ pǐ yā shā yín,bǎi liǎng pǒ yǒu yú。
煎作百和香,染为混元衣。jiān zuò bǎi hé xiāng,rǎn wèi hùn yuán yī。
温凉四时药,手自剂刀圭。wēn liáng sì shí yào,shǒu zì jì dāo guī。
日月报薄蚀,朝贺当暑祁。rì yuè bào báo shí,cháo hè dāng shǔ qí。
但卧不必出,称敕撰直词。dàn wò bù bì chū,chēng chì zhuàn zhí cí。
御史噤莫声,缇骑勿何谁。yù shǐ jìn mò shēng,tí qí wù hé shuí。
相公有密启,为复未开封。xiāng gōng yǒu mì qǐ,wèi fù wèi kāi fēng。
九重不斯须,婕妤贴当胸。jiǔ zhòng bù sī xū,jié yú tiē dāng xiōng。
密诏下相公,但称严少师,或字呼惟中。mì zhào xià xiāng gōng,dàn chēng yán shǎo shī,huò zì hū wéi zhōng。
县官与相公,两心共一心。xiàn guān yǔ xiāng gōng,liǎng xīn gòng yī xīn。
相公别有心,县官不得寻。xiāng gōng bié yǒu xīn,xiàn guān bù dé xún。
相公与司空,两心同一心。xiāng gōng yǔ sī kōng,liǎng xīn tóng yī xīn。
司空别有心,相公不得寻。sī kōng bié yǒu xīn,xiāng gōng bù dé xún。
昔逐诸城翟,黄冠归田里。xī zhú zhū chéng dí,huáng guān guī tián lǐ。
后诒贵溪夏,朝衣向东市。hòu yí guì xī xià,cháo yī xiàng dōng shì。
戈矛生謦咳,齑粉成睚眦。gē máo shēng qǐng ké,jī fěn chéng yá zì。
朝疏论相公,棰榜夕以至。cháo shū lùn xiāng gōng,chuí bǎng xī yǐ zhì。
宁忤县官生,不忤相公死。níng wǔ xiàn guān shēng,bù wǔ xiāng gōng sǐ。
相公犹自可,司空立杀尔。xiāng gōng yóu zì kě,sī kōng lì shā ěr。
凌晨直门开,九卿前白事。líng chén zhí mén kāi,jiǔ qīng qián bái shì。
不复问诏书,但取相公旨。bù fù wèn zhào shū,dàn qǔ xiāng gōng zhǐ。
相公前报言,但当语儿子。xiāng gōng qián bào yán,dàn dāng yǔ ér zi。
儿子大智慧,能识天下体。ér zi dà zhì huì,néng shí tiān xià tǐ。
九卿不能答,次且出门去。jiǔ qīng bù néng dá,cì qiě chū mén qù。
不敢归其曹,共过城西邸。bù gǎn guī qí cáo,gòng guò chéng xī dǐ。
司空令传语,偶醉未可起。sī kōng lìng chuán yǔ,ǒu zuì wèi kě qǐ。
去者归其曹,留者当至未。qù zhě guī qí cáo,liú zhě dāng zhì wèi。
九卿面如土,九卿足如枳。jiǔ qīng miàn rú tǔ,jiǔ qīng zú rú zhǐ。
为复且忍饥,以次前白事。wèi fù qiě rěn jī,yǐ cì qián bái shì。
司空有德色,相公直庐喜。sī kōng yǒu dé sè,xiāng gōng zhí lú xǐ。
司空稍嗫嚅,相公直庐恚。sī kōng shāo niè rú,xiāng gōng zhí lú huì。
不复问相公,但取司空旨。bù fù wèn xiāng gōng,dàn qǔ sī kōng zhǐ。
县官有密诏,急取相公对。xiàn guān yǒu mì zhào,jí qǔ xiāng gōng duì。
相公不能对,急复呼儿子。xiāng gōng bù néng duì,jí fù hū ér zi。
儿子大智慧,能识天下体。ér zi dà zhì huì,néng shí tiān xià tǐ。
一疏天怒回,再疏天颜喜。yī shū tiān nù huí,zài shū tiān yán xǐ。
九边十二镇,诸王三十国。jiǔ biān shí èr zhèn,zhū wáng sān shí guó。
中外美达官,大小员数百。zhōng wài měi dá guān,dà xiǎo yuán shù bǎi。
各各黄金铸,一一千金直。gè gè huáng jīn zhù,yī yī qiān jīn zhí。
南海明月珠,于阗夜光玉。nán hǎi míng yuè zhū,yú tián yè guāng yù。
猫精鸦鹘石,洒黄祖■琭。māo jīng yā gǔ shí,sǎ huáng zǔ lù。
红紫青靺鞨,大者如拳蕨。hóng zǐ qīng mò hé,dà zhě rú quán jué。
蔷薇古刺水,伽南及阿速。qiáng wēi gǔ cì shuǐ,gā nán jí ā sù。
瑞脑真龙涎,十里为芬馥。ruì nǎo zhēn lóng xián,shí lǐ wèi fēn fù。
古法书名画,何止千百轴。gǔ fǎ shū míng huà,hé zhǐ qiān bǎi zhóu。
玉躞标金题,煌煌照箱簏。yù xiè biāo jīn tí,huáng huáng zhào xiāng lù。
妖姬回鹘队,队队皆殊色。yāo jī huí gǔ duì,duì duì jiē shū sè。
银床金丝帐,玉枕象牙席。yín chuáng jīn sī zhàng,yù zhěn xiàng yá xí。
杏衫平头奴,丝縢双蹴鞠。xìng shān píng tóu nú,sī téng shuāng cù jū。
酒阑呼不见,潜入它房宿。jiǔ lán hū bù jiàn,qián rù tā fáng sù。
生埋冯子都,烂煮秦宫肉。shēng mái féng zi dōu,làn zhǔ qín gōng ròu。
生者百丛花,殁者一丛棘。shēng zhě bǎi cóng huā,mò zhě yī cóng jí。
近即龙床底,远至阴山后。jìn jí lóng chuáng dǐ,yuǎn zhì yīn shān hòu。
凡我民膏脂,无非相公有。fán wǒ mín gāo zhī,wú fēi xiāng gōng yǒu。
义儿数百人,监司迨卿寺。yì ér shù bǎi rén,jiān sī dài qīng sì。
以至大节镇,侯家并戚里。yǐ zhì dà jié zhèn,hóu jiā bìng qī lǐ。
逶迤洙泗步,灿灿西京手。wēi yí zhū sì bù,càn càn xī jīng shǒu。
老者相公儿,少者司空子。lǎo zhě xiāng gōng ér,shǎo zhě sī kōng zi。
谓当操钧柄,天地俱长久。wèi dāng cāo jūn bǐng,tiān dì jù zhǎng jiǔ。
御史上弹章,天眼忽一开。yù shǐ shàng dàn zhāng,tiān yǎn hū yī kāi。
诏捕少司空,究核诸赃罪。zhào bǔ shǎo sī kōng,jiū hé zhū zāng zuì。
三木囊赭衣,炎方御魑魅。sān mù náng zhě yī,yán fāng yù chī mèi。
金吾一孙戍,余者许归侍。jīn wú yī sūn shù,yú zhě xǔ guī shì。
意犹念相公,续廪存晚计。yì yóu niàn xiāng gōng,xù lǐn cún wǎn jì。
舳舻三十艘,满载金珠行。zhú lú sān shí sōu,mǎn zài jīn zhū xíng。
相公船头坐,谁敢问讥征。xiāng gōng chuán tóu zuò,shuí gǎn wèn jī zhēng。
啸傲郿坞间,足夸富家翁。xiào ào méi wù jiān,zú kuā fù jiā wēng。
司空不之戍,还复称司空。sī kōng bù zhī shù,hái fù chēng sī kōng。
广征诸山材,起第象紫宫。guǎng zhēng zhū shān cái,qǐ dì xiàng zǐ gōng。
募卒为家卫,日夜声汹汹。mù zú wèi jiā wèi,rì yè shēng xiōng xiōng。
从奴蹋邑门,子弟郡国雄。cóng nú tà yì mén,zi dì jùn guó xióng。
不论有反状,讹言所流腾。bù lùn yǒu fǎn zhuàng,é yán suǒ liú téng。
宗社万不忧,黔首或震惊。zōng shè wàn bù yōu,qián shǒu huò zhèn jīng。
御史再发之,天威不为恒。yù shǐ zài fā zhī,tiān wēi bù wèi héng。
御史乘飞置,捕司空至京。yù shǐ chéng fēi zhì,bǔ sī kōng zhì jīng。
司空辞相公,再拜泣且絮。sī kōng cí xiāng gōng,zài bài qì qiě xù。
今当长相别,儿不负阿父。jīn dāng zhǎng xiāng bié,ér bù fù ā fù。
相公心自言,阿父宁负汝。xiāng gōng xīn zì yán,ā fù níng fù rǔ。
不识一丁字,束发辟三府。bù shí yī dīng zì,shù fā pì sān fǔ。
月请尚书奉,冠服亚汝父。yuè qǐng shàng shū fèng,guān fú yà rǔ fù。
汝父身不保,安能相救取。rǔ fù shēn bù bǎo,ān néng xiāng jiù qǔ。
重恳监行客,少入别诸姬。zhòng kěn jiān xíng kè,shǎo rù bié zhū jī。
归者吾而配,不归而鬼妻。guī zhě wú ér pèi,bù guī ér guǐ qī。
诸姬心自言,司空何太痴。zhū jī xīn zì yán,sī kōng hé tài chī。
归者吾而配,不归人人妻。guī zhě wú ér pèi,bù guī rén rén qī。
还抚诸儿郎,阿爷生别离。hái fǔ zhū ér láng,ā yé shēng bié lí。
金银空饶积,高与钤山齐。jīn yín kōng ráo jī,gāo yǔ qián shān qí。
不得铸爷身,及身儿始知。bù dé zhù yé shēn,jí shēn ér shǐ zhī。
儿郎心自言,阿爷何太痴。ér láng xīn zì yán,ā yé hé tài chī。
有金儿当使,无金儿自支。yǒu jīn ér dāng shǐ,wú jīn ér zì zhī。
监行两指挥,各携铁锒铛。jiān xíng liǎng zhǐ huī,gè xié tiě láng dāng。
程程视溲寝,步步相扶将。chéng chéng shì sōu qǐn,bù bù xiāng fú jiāng。
有酒强为歌,无酒夜彷徨。yǒu jiǔ qiáng wèi gē,wú jiǔ yè páng huáng。
秋官爰书上,顷刻飞骑传。qiū guān yuán shū shàng,qǐng kè fēi qí chuán。
一依叛臣法,矺死大道边。yī yī pàn chén fǎ,zhé sǐ dà dào biān。
有尸不得收,纵施群乌鸢。yǒu shī bù dé shōu,zòng shī qún wū yuān。
家赀巨千万,少府司农钱。jiā zī jù qiān wàn,shǎo fǔ sī nóng qián。
上宝入尚方,中宝发助边。shàng bǎo rù shàng fāng,zhōng bǎo fā zhù biān。
不得称相公,没入优老田。bù dé chēng xiāng gōng,méi rù yōu lǎo tián。
片瓦不盖头,一丝不着肩。piàn wǎ bù gài tóu,yī sī bù zhe jiān。
诸孙呼践更,夕受亭长鞭。zhū sūn hū jiàn gèng,xī shòu tíng zhǎng biān。
僮奴半充成,余者他州县。tóng nú bàn chōng chéng,yú zhě tā zhōu xiàn。
夜半一启门,诸姬鸟兽窜。yè bàn yī qǐ mén,zhū jī niǎo shòu cuàn。
里中轻薄子,媒妁在两腕。lǐ zhōng qīng báo zi,méi shuò zài liǎng wàn。
相公逼饥寒,时一仰天叹。xiāng gōng bī jī hán,shí yī yǎng tiān tàn。
我死不负国,奈何坐儿叛。wǒ sǐ bù fù guó,nài hé zuò ér pàn。
傍人为大笑,唶汝一何愚。bàng rén wèi dà xiào,zé rǔ yī hé yú。
汝云不负国,国负汝老奴。rǔ yún bù fù guó,guó fù rǔ lǎo nú。
谁令汝生儿,谁令汝纵臾。shuí lìng rǔ shēng ér,shuí lìng rǔ zòng yú。
谁纳庶僚贿,谁朘诸边储。shuí nà shù liáo huì,shuí zuī zhū biān chǔ。
谁僇直谏臣,谁为开佞谀。shuí lù zhí jiàn chén,shuí wèi kāi nìng yú。
谁仆国梁柱,谁剪国爪牙。shuí pū guó liáng zhù,shuí jiǎn guó zhǎo yá。
土木求神仙,谁独称先驱。tǔ mù qiú shén xiān,shuí dú chēng xiān qū。
以此称无负,不如一娄猪。yǐ cǐ chēng wú fù,bù rú yī lóu zhū。
食君圈中料,为君充庖厨。shí jūn quān zhōng liào,wèi jūn chōng páo chú。
以此称无负,不如一羖䍽。yǐ cǐ chēng wú fù,bù rú yī gǔ lì。
食君田中草,为君御霜雪。shí jūn tián zhōng cǎo,wèi jūn yù shuāng xuě。
以此称无负,不如鞲中鹘。yǐ cǐ chēng wú fù,bù rú gōu zhōng gǔ。
虽饱则掣去,毛羽前啮决。suī bǎo zé chè qù,máo yǔ qián niè jué。
以此称无负,不如鼠在厕。yǐ cǐ chēng wú fù,bù rú shǔ zài cè。
虽有小损伤,所共多污秽。suī yǒu xiǎo sǔn shāng,suǒ gòng duō wū huì。
相公寂无言,次且复彷徨。xiāng gōng jì wú yán,cì qiě fù páng huáng。
颊老不能赤,泪老不盈眶。jiá lǎo bù néng chì,lèi lǎo bù yíng kuàng。
生当长掩面,何以见穹苍。shēng dāng zhǎng yǎn miàn,hé yǐ jiàn qióng cāng。
死当长掩面,何以见高皇。sǐ dāng zhǎng yǎn miàn,hé yǐ jiàn gāo huáng。
殓用六尺席,殡用七尺棺。liàn yòng liù chǐ xí,bìn yòng qī chǐ guān。
黄肠安在哉,珠襦久还官。huáng cháng ān zài zāi,zhū rú jiǔ hái guān。
狐兔未称尊,一丘不得安。hú tù wèi chēng zūn,yī qiū bù dé ān。
为子能负父,为臣能负君。wèi zi néng fù fù,wèi chén néng fù jūn。
遗臭污金石,所得皆浮云。yí chòu wū jīn shí,suǒ dé jiē fú yún。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

感兴六首

王世贞

峭风俄扫蒻房空,恍忽还疑在梦中。qiào fēng é sǎo ruò fáng kōng,huǎng hū hái yí zài mèng zhōng。
毕竟怨亲何所似,偶然萍水复西东。bì jìng yuàn qīn hé suǒ shì,ǒu rán píng shuǐ fù xī dōng。

感兴六首

王世贞

欲酌仍停鹦鹉螺,酒醒长叹对银河。yù zhuó réng tíng yīng wǔ luó,jiǔ xǐng zhǎng tàn duì yín hé。
傍人总会应难语,但道中年感慨多。bàng rén zǒng huì yīng nán yǔ,dàn dào zhōng nián gǎn kǎi duō。

感兴六首

王世贞

单车柳色太行新,浊酒寒灯供此身。dān chē liǔ sè tài xíng xīn,zhuó jiǔ hán dēng gōng cǐ shēn。
燕赵向来多似玉,懒教人唤负心人。yàn zhào xiàng lái duō shì yù,lǎn jiào rén huàn fù xīn rén。

息阴树傍冠尘俄重拂拭之馀聊用自解

王世贞

欲将烦暑借风宽,更起红尘上鹖冠。yù jiāng fán shǔ jiè fēng kuān,gèng qǐ hóng chén shàng hé guān。
拭罢只堪他日挂,不须留待故人弹。shì bà zhǐ kān tā rì guà,bù xū liú dài gù rén dàn。

渡黄河偶成

王世贞

银作天河玉作堤,河流倒挂与天齐。yín zuò tiān hé yù zuò dī,hé liú dào guà yǔ tiān qí。
可怜抛向昆仑顶,一到人间浊似泥。kě lián pāo xiàng kūn lún dǐng,yī dào rén jiān zhuó shì ní。

初登太行回望有思

王世贞

千山立马送斜晖,平楚苍然色渐微。qiān shān lì mǎ sòng xié huī,píng chǔ cāng rán sè jiàn wēi。
最是东南欲尽处,黏天一点白云飞。zuì shì dōng nán yù jǐn chù,nián tiān yī diǎn bái yún fēi。

由宁郭抵新化镇即事

王世贞

阴沟清泚复湾环,桃李成阴桑柘闲。yīn gōu qīng cǐ fù wān huán,táo lǐ chéng yīn sāng zhè xián。
道是江南好风景,举头如戟太行山。dào shì jiāng nán hǎo fēng jǐng,jǔ tóu rú jǐ tài xíng shān。

由宁郭抵新化镇即事

王世贞

夹溪修竹带青葱,便拟移家住此中。jiā xī xiū zhú dài qīng cōng,biàn nǐ yí jiā zhù cǐ zhōng。
却忆乡园浑未乏,不知何事厌江东。què yì xiāng yuán hún wèi fá,bù zhī hé shì yàn jiāng dōng。

臬署闲居偶成二绝

王世贞

道了放衙无一事,偶然驯鹿过庭除。dào le fàng yá wú yī shì,ǒu rán xùn lù guò tíng chú。
与君多少优闲在,只是长林意未舒。yǔ jūn duō shǎo yōu xián zài,zhǐ shì zhǎng lín yì wèi shū。

臬署闲居偶成二绝

王世贞

晋阳酒清绝可人,午饮酣眠从至申。jìn yáng jiǔ qīng jué kě rén,wǔ yǐn hān mián cóng zhì shēn。
赖得长安信易达,知余懒病定为真。lài dé zhǎng ān xìn yì dá,zhī yú lǎn bìng dìng wèi zhēn。

与张王二君弥陀寺小饮二君有惠政吾郡时王与余谈禅而张旨在玄不甚答戏成三绝

王世贞

一尊萧寺鬓毛新,醉后那论主与宾。yī zūn xiāo sì bìn máo xīn,zuì hòu nà lùn zhǔ yǔ bīn。
我梦未醒君梦觉,可能还唤梦中人。wǒ mèng wèi xǐng jūn mèng jué,kě néng hái huàn mèng zhōng rén。

与张王二君弥陀寺小饮二君有惠政吾郡时王与余谈禅而张旨在玄不甚答戏成三绝

王世贞

参差棠树五湖滨,福在人天慧在身。cān chà táng shù wǔ hú bīn,fú zài rén tiān huì zài shēn。
争似懒夫穷彻骨,西方处处是迷津。zhēng shì lǎn fū qióng chè gǔ,xī fāng chù chù shì mí jīn。

与张王二君弥陀寺小饮二君有惠政吾郡时王与余谈禅而张旨在玄不甚答戏成三绝

王世贞

张君杜口为尊玄,王子纵横岂离禅。zhāng jūn dù kǒu wèi zūn xuán,wáng zi zòng héng qǐ lí chán。
任是法门吾不会,一杯还向炕头眠。rèn shì fǎ mén wú bù huì,yī bēi hái xiàng kàng tóu mián。

过亡妾殡所有感

王世贞

绛罗长护曲阑干,树底春花不睹残。jiàng luó zhǎng hù qū lán gàn,shù dǐ chūn huā bù dǔ cán。
谁道殡宫荒垄畔,白杨吹送四时寒。shuí dào bìn gōng huāng lǒng pàn,bái yáng chuī sòng sì shí hán。

过亡妾殡所有感

王世贞

去辞华屋傍荒丘,儿女呼娘不解求。qù cí huá wū bàng huāng qiū,ér nǚ hū niáng bù jiě qiú。
任使破除情字尽,也应饶泪到心头。rèn shǐ pò chú qíng zì jǐn,yě yīng ráo lèi dào xīn tóu。