古诗词

馆课初入翰林自述

于慎行

初日照高树,内苑归新凉。chū rì zhào gāo shù,nèi yuàn guī xīn liáng。
苑中有芳桂,清芬闻我堂。yuàn zhōng yǒu fāng guì,qīng fēn wén wǒ táng。
连云步七阁,绿简何焜煌。lián yún bù qī gé,lǜ jiǎn hé kūn huáng。
虫书错绮绣,缃帙纷琳琅。chóng shū cuò qǐ xiù,xiāng zhì fēn lín láng。
对此倚长叹,置卷发慨慷。duì cǐ yǐ zhǎng tàn,zhì juǎn fā kǎi kāng。
念本榆枋翼,早弄琼琚章。niàn běn yú fāng yì,zǎo nòng qióng jū zhāng。
迥心托千古,大雅规翱翔。jiǒng xīn tuō qiān gǔ,dà yǎ guī áo xiáng。
熙哉觏皇圣,文化浃埏荒。xī zāi gòu huáng shèng,wén huà jiā shān huāng。
眷言辟九畹,树此椒兰芳。juàn yán pì jiǔ wǎn,shù cǐ jiāo lán fāng。
菉葹恧嘉植,偃蹇充其傍。lù shī nǜ jiā zhí,yǎn jiǎn chōng qí bàng。
离离岂不玩,所需纫帏囊。lí lí qǐ bù wán,suǒ xū rèn wéi náng。
素修苟不植,何以答虞黄。sù xiū gǒu bù zhí,hé yǐ dá yú huáng。
大猷渺玄漠,抽绪开微茫。dà yóu miǎo xuán mò,chōu xù kāi wēi máng。
先民有高矩,祗奉思皇皇。xiān mín yǒu gāo jǔ,zhī fèng sī huáng huáng。
愿将袜线微,裁君云锦裳。yuàn jiāng wà xiàn wēi,cái jūn yún jǐn shang。
愿以径寸辉,垂君珩与璜。yuàn yǐ jìng cùn huī,chuí jūn háng yǔ huáng。
良时不可失,荣名不可忘。liáng shí bù kě shī,róng míng bù kě wàng。
勉哉惜居诸,皇图巩未央。miǎn zāi xī jū zhū,huáng tú gǒng wèi yāng。

于慎行

明山东东阿人,字可远,更字无垢。于慎思弟。隆庆二年进士。万历初历修撰、日讲官,以论张居正“夺情”,触其怒。以疾归。居正死后复起。时居正家被抄没,慎行劝任其事者应念居正母及诸子颠沛可伤。累迁礼部尚书。明习典制,诸大礼多所裁定。以请神宗早立太子,去官家居十余年。万历三十五年,廷推阁臣,以太子少保兼东阁大学士,入参机务,以病不能任职。旋卒,谥文定。学问贯穿百家,通晓掌故。与冯琦并为一时文学之冠。有《谷城山馆诗文集》。 于慎行的作品>>

猜您喜欢

少年行四首

于慎行

锦带珠袍绿臂鞲,相逢尽说富平侯。jǐn dài zhū páo lǜ bì gōu,xiāng féng jǐn shuō fù píng hóu。
南山夜猎春城晚,系马新丰旧酒楼。nán shān yè liè chūn chéng wǎn,xì mǎ xīn fēng jiù jiǔ lóu。

少年行四首

于慎行

从猎期门拜射声,玉鞭骑马出重城。cóng liè qī mén bài shè shēng,yù biān qí mǎ chū zhòng chéng。
寻常借客长陵市,小吏无劳问姓名。xún cháng jiè kè zhǎng líng shì,xiǎo lì wú láo wèn xìng míng。
1157«72737475767778