古诗词

冬日送方胥成北游临邑访邢子愿侍御一首

于慎行

黄石山头雪未晴,黄石山前送客行。huáng shí shān tóu xuě wèi qíng,huáng shí shān qián sòng kè xíng。
天寒岁暮白日驶,北风猎猎吹冠缨。tiān hán suì mù bái rì shǐ,běi fēng liè liè chuī guān yīng。
看君殊少风尘色,击剑长歌双眼白。kàn jūn shū shǎo fēng chén sè,jī jiàn zhǎng gē shuāng yǎn bái。
少年曾慕五陵豪,老去犹为万里客。shǎo nián céng mù wǔ líng háo,lǎo qù yóu wèi wàn lǐ kè。
只今蹑屩远行游,湖海茫茫路阻修。zhǐ jīn niè juē yuǎn xíng yóu,hú hǎi máng máng lù zǔ xiū。
举世何人重词赋,布衣无策干王侯。jǔ shì hé rén zhòng cí fù,bù yī wú cè gàn wáng hóu。
山中萧条鲜所有,解衣衣君劝君酒。shān zhōng xiāo tiáo xiān suǒ yǒu,jiě yī yī jūn quàn jūn jiǔ。
平生肝胆向谁尽,但说邢公不离口。píng shēng gān dǎn xiàng shuí jǐn,dàn shuō xíng gōng bù lí kǒu。
邢公好士无与伦,千金散尽家苦贫。xíng gōng hǎo shì wú yǔ lún,qiān jīn sàn jǐn jiā kǔ pín。
此时无忌还留赵,何客冯驩可入秦。cǐ shí wú jì hái liú zhào,hé kè féng huān kě rù qín。
君今又向犁丘去,马首残阳明远树。jūn jīn yòu xiàng lí qiū qù,mǎ shǒu cán yáng míng yuǎn shù。
山头望君酒欲醒,相思并在君行处。shān tóu wàng jūn jiǔ yù xǐng,xiāng sī bìng zài jūn xíng chù。

于慎行

明山东东阿人,字可远,更字无垢。于慎思弟。隆庆二年进士。万历初历修撰、日讲官,以论张居正“夺情”,触其怒。以疾归。居正死后复起。时居正家被抄没,慎行劝任其事者应念居正母及诸子颠沛可伤。累迁礼部尚书。明习典制,诸大礼多所裁定。以请神宗早立太子,去官家居十余年。万历三十五年,廷推阁臣,以太子少保兼东阁大学士,入参机务,以病不能任职。旋卒,谥文定。学问贯穿百家,通晓掌故。与冯琦并为一时文学之冠。有《谷城山馆诗文集》。 于慎行的作品>>

猜您喜欢

相工刘鹏北上过谒书示二首

于慎行

战胜年来久杜机,忽逢游客叩荆扉。zhàn shèng nián lái jiǔ dù jī,hū féng yóu kè kòu jīng fēi。
龙钟此日无他问,只比归时可较肥。lóng zhōng cǐ rì wú tā wèn,zhǐ bǐ guī shí kě jiào féi。

相工刘鹏北上过谒书示二首

于慎行

箬笠渔竿一鲁狂,不烦姑布再平章。ruò lì yú gān yī lǔ kuáng,bù fán gū bù zài píng zhāng。
君眸纵似青铜镜,那摘星星两鬓霜。jūn móu zòng shì qīng tóng jìng,nà zhāi xīng xīng liǎng bìn shuāng。

路凤冈民部第中牡丹冬开寄题四首

于慎行

春风亭馆上公家,小至重开木药花。chūn fēng tíng guǎn shàng gōng jiā,xiǎo zhì zhòng kāi mù yào huā。
不是秋分仙掌露,那因寒殢赤城霞。bù shì qiū fēn xiān zhǎng lù,nà yīn hán tì chì chéng xiá。

路凤冈民部第中牡丹冬开寄题四首

于慎行

沉香亭北醉多时,霜后依然绝代姿。chén xiāng tíng běi zuì duō shí,shuāng hòu yī rán jué dài zī。
道是经秋浑不解,先春早发向阳枝。dào shì jīng qiū hún bù jiě,xiān chūn zǎo fā xiàng yáng zhī。

路凤冈民部第中牡丹冬开寄题四首

于慎行

一朵宫云百宝栏,不妨人作艳阳看。yī duǒ gōng yún bǎi bǎo lán,bù fáng rén zuò yàn yáng kàn。
同时桃李皆零落,赢得天香耐岁寒。tóng shí táo lǐ jiē líng luò,yíng dé tiān xiāng nài suì hán。

路凤冈民部第中牡丹冬开寄题四首

于慎行

任是东风别有情,秋容寂寞转倾城。rèn shì dōng fēng bié yǒu qíng,qiū róng jì mò zhuǎn qīng chéng。
夜来飞落琼台雪,一片红妆傅粉成。yè lái fēi luò qióng tái xuě,yī piàn hóng zhuāng fù fěn chéng。

为侯六悼妾六首

于慎行

玉貌当年入画堂,盈盈团扇试新妆。yù mào dāng nián rù huà táng,yíng yíng tuán shàn shì xīn zhuāng。
无端晓镜销鸾影,一夜潘郎鬓有霜。wú duān xiǎo jìng xiāo luán yǐng,yī yè pān láng bìn yǒu shuāng。

为侯六悼妾六首

于慎行

秦楼少女旧多情,解伴吹箫学凤鸣。qín lóu shǎo nǚ jiù duō qíng,jiě bàn chuī xiāo xué fèng míng。
今日楼空人不见,箫中吹出断肠声。jīn rì lóu kōng rén bù jiàn,xiāo zhōng chuī chū duàn cháng shēng。

为侯六悼妾六首

于慎行

绿珠枉向琼楼坠,碧玉空因彩笔伤。lǜ zhū wǎng xiàng qióng lóu zhuì,bì yù kōng yīn cǎi bǐ shāng。
何似芳魂能恋主,化为只燕宿雕梁。hé shì fāng hún néng liàn zhǔ,huà wèi zhǐ yàn sù diāo liáng。

为侯六悼妾六首

于慎行

雨僽风僝暗结愁,落花衔怨赴东流。yǔ zhòu fēng chán àn jié chóu,luò huā xián yuàn fù dōng liú。
红颜不待卢郎老,付与文君共白头。hóng yán bù dài lú láng lǎo,fù yǔ wén jūn gòng bái tóu。

为侯六悼妾六首

于慎行

颇怪春来胜赏稀,花时无绪掩重扉。pǒ guài chūn lái shèng shǎng xī,huā shí wú xù yǎn zhòng fēi。
知君半醉诗成后,泪落床头旧舞衣。zhī jūn bàn zuì shī chéng hòu,lèi luò chuáng tóu jiù wǔ yī。

为侯六悼妾六首

于慎行

惆怅东风恨万重,难将春梦觅仙踪。chóu chàng dōng fēng hèn wàn zhòng,nán jiāng chūn mèng mì xiān zōng。
香魂一逐行云去,知在巫山第几峰。xiāng hún yī zhú xíng yún qù,zhī zài wū shān dì jǐ fēng。

方山别后得冯少宰寄诗赋答口号

于慎行

不堪别思倚高秋,人自魂销水自流。bù kān bié sī yǐ gāo qiū,rén zì hún xiāo shuǐ zì liú。
莫问留侯何事业,只今已伴赤松游。mò wèn liú hóu hé shì yè,zhǐ jīn yǐ bàn chì sōng yóu。

观孙山人虎丘西湖画卷

于慎行

生平不识江南路,越水吴山寄梦游。shēng píng bù shí jiāng nán lù,yuè shuǐ wú shān jì mèng yóu。
为扫秋光盈片纸,却疑身在五湖舟。wèi sǎo qiū guāng yíng piàn zhǐ,què yí shēn zài wǔ hú zhōu。

观孙山人虎丘西湖画卷

于慎行

姑苏台畔武林西,指点横绡咫尺迷。gū sū tái pàn wǔ lín xī,zhǐ diǎn héng xiāo zhǐ chǐ mí。
便使春游能万里,也应只作画中题。biàn shǐ chūn yóu néng wàn lǐ,yě yīng zhǐ zuò huà zhōng tí。