古诗词

渔阳老将行为郭总戎建安赋

于慎行

渔阳老将名家子,少日趋庭弄文史。yú yáng lǎo jiāng míng jiā zi,shǎo rì qū tíng nòng wén shǐ。
操觚屡试不见收,投笔悲歌辞故里。cāo gū lǚ shì bù jiàn shōu,tóu bǐ bēi gē cí gù lǐ。
桂玉萧疏客帝城,游谈无术致公卿。guì yù xiāo shū kè dì chéng,yóu tán wú shù zhì gōng qīng。
烟尘正满渔阳道,挟筴还为塞上行。yān chén zhèng mǎn yú yáng dào,xié cè hái wèi sāi shàng xíng。
尔时戚侯镇北土,七校屯营开幕府。ěr shí qī hóu zhèn běi tǔ,qī xiào tún yíng kāi mù fǔ。
江南剑客拥辕门,若个骁雄健如虎。jiāng nán jiàn kè yōng yuán mén,ruò gè xiāo xióng jiàn rú hǔ。
将军自臂六钧弓,玉帐分符细柳东。jiāng jūn zì bì liù jūn gōng,yù zhàng fēn fú xì liǔ dōng。
新降部落连青海,见筑亭台跨远空。xīn jiàng bù luò lián qīng hǎi,jiàn zhù tíng tái kuà yuǎn kōng。
蓟门论守不论战,十年左角无传箭。jì mén lùn shǒu bù lùn zhàn,shí nián zuǒ jiǎo wú chuán jiàn。
一朝碣石见桑田,台上黄金颜色变。yī cháo jié shí jiàn sāng tián,tái shàng huáng jīn yán sè biàn。
归与弹铗罢登坛,手挽虹霓上钓竿。guī yǔ dàn jiá bà dēng tán,shǒu wǎn hóng ní shàng diào gān。
东征西讨年来事,笑踞松根白眼观。dōng zhēng xī tǎo nián lái shì,xiào jù sōng gēn bái yǎn guān。
西京有班今有郭,文武声华何磊落。xī jīng yǒu bān jīn yǒu guō,wén wǔ shēng huá hé lěi luò。
君家难弟定远兄,一片燕然铭再凿。jūn jiā nán dì dìng yuǎn xiōng,yī piàn yàn rán míng zài záo。
闻君矍铄壮不如,八十欲近七十馀。wén jūn jué shuò zhuàng bù rú,bā shí yù jìn qī shí yú。
还看世业青云远,尽出兰台旧著书。hái kàn shì yè qīng yún yuǎn,jǐn chū lán tái jiù zhù shū。

于慎行

明山东东阿人,字可远,更字无垢。于慎思弟。隆庆二年进士。万历初历修撰、日讲官,以论张居正“夺情”,触其怒。以疾归。居正死后复起。时居正家被抄没,慎行劝任其事者应念居正母及诸子颠沛可伤。累迁礼部尚书。明习典制,诸大礼多所裁定。以请神宗早立太子,去官家居十余年。万历三十五年,廷推阁臣,以太子少保兼东阁大学士,入参机务,以病不能任职。旋卒,谥文定。学问贯穿百家,通晓掌故。与冯琦并为一时文学之冠。有《谷城山馆诗文集》。 于慎行的作品>>

猜您喜欢

送张晋台博士宰徐闻

于慎行

诸生祖帐拥离颜,云际飞凫不可攀。zhū shēng zǔ zhàng yōng lí yán,yún jì fēi fú bù kě pān。
万里天悬琼岛月,三秋人住榖城山。wàn lǐ tiān xuán qióng dǎo yuè,sān qiū rén zhù gǔ chéng shān。
梅花北岭通闽路,海水南头望汉关。méi huā běi lǐng tōng mǐn lù,hǎi shuǐ nán tóu wàng hàn guān。
此日鲛人愁正极,因君欲见去珠还。cǐ rì jiāo rén chóu zhèng jí,yīn jūn yù jiàn qù zhū hái。

寄高瀛台郡理

于慎行

江左才名自世家,曾从穷巷驻征车。jiāng zuǒ cái míng zì shì jiā,céng cóng qióng xiàng zhù zhēng chē。
登台乍对千峰雨,泛海遥看万里槎。dēng tái zhà duì qiān fēng yǔ,fàn hǎi yáo kàn wàn lǐ chá。
月下吴歌思玉树,天南汉节隔梅花。yuè xià wú gē sī yù shù,tiān nán hàn jié gé méi huā。
春风露冕多吟兴,笔彩都成绛阙霞。chūn fēng lù miǎn duō yín xīng,bǐ cǎi dōu chéng jiàng quē xiá。

岁暮得何兰阳参戎书酬寄

于慎行

渔阳老将别多年,岁晏开书意惘然。yú yáng lǎo jiāng bié duō nián,suì yàn kāi shū yì wǎng rán。
彩笔何人传赋草,青门几处买瓜田。cǎi bǐ hé rén chuán fù cǎo,qīng mén jǐ chù mǎi guā tián。
笳声久断关前月,剑气犹横海上天。jiā shēng jiǔ duàn guān qián yuè,jiàn qì yóu héng hǎi shàng tiān。
莫向烟波闻同调,一竿残雪五湖船。mò xiàng yān bō wén tóng diào,yī gān cán xuě wǔ hú chuán。

恭闻东宫礼成志喜

于慎行

午夜前星耀禁林,龙楼紫气晓来深。wǔ yè qián xīng yào jìn lín,lóng lóu zǐ qì xiǎo lái shēn。
当年苦竭愚臣悃,此日真知圣父心。dāng nián kǔ jié yú chén kǔn,cǐ rì zhēn zhī shèng fù xīn。
关塞烟销休战伐,江湖春至起讴吟。guān sāi yān xiāo xiū zhàn fá,jiāng hú chūn zhì qǐ ōu yín。
瑶图亿万高皇统,只有神灵护至今。yáo tú yì wàn gāo huáng tǒng,zhǐ yǒu shén líng hù zhì jīn。

壬寅元日试笔

于慎行

一卧沧江十二春,每怜春色媚初辰。yī wò cāng jiāng shí èr chūn,měi lián chūn sè mèi chū chén。
盘椒试笔先成颂,腊蚁浮杯后入唇。pán jiāo shì bǐ xiān chéng sòng,là yǐ fú bēi hòu rù chún。
华发欲逢星再纪,璇霄幸睹日重轮。huá fā yù féng xīng zài jì,xuán xiāo xìng dǔ rì zhòng lún。
可知旧是商山隐,不作非熊梦里人。kě zhī jiù shì shāng shān yǐn,bù zuò fēi xióng mèng lǐ rén。

正月二日大雪

于慎行

岁籥初更雪满天,知留灵瑞符新年。suì yuè chū gèng xuě mǎn tiān,zhī liú líng ruì fú xīn nián。
樽馀柏叶寒仍泛,笛入梅花调并传。zūn yú bǎi yè hán réng fàn,dí rù méi huā diào bìng chuán。
六出休疑开腊后,三农犹喜降春前。liù chū xiū yí kāi là hòu,sān nóng yóu xǐ jiàng chūn qián。
只怜吹上双愁鬓,不逐东风散酒边。zhǐ lián chuī shàng shuāng chóu bìn,bù zhú dōng fēng sàn jiǔ biān。

立秋吴翁晋郭汝承南溪小集和韵

于慎行

积雨空斋久闭门,溪亭为客下壶飧。jī yǔ kōng zhāi jiǔ bì mén,xī tíng wèi kè xià hú sūn。
长林一叶传秋气,绝壁层波吐浪痕。zhǎng lín yī yè chuán qiū qì,jué bì céng bō tǔ làng hén。
莫向时艰空指画,且将文事细评论。mò xiàng shí jiān kōng zhǐ huà,qiě jiāng wén shì xì píng lùn。
晚凉不待东山月,已觉明珠照酒尊。wǎn liáng bù dài dōng shān yuè,yǐ jué míng zhū zhào jiǔ zūn。

送阮叔文上福州司理

于慎行

六月征尘满玉鞍,闽方南路尚漫漫。liù yuè zhēng chén mǎn yù ān,mǐn fāng nán lù shàng màn màn。
名家自擅词人赋,望郡重簪法吏冠。míng jiā zì shàn cí rén fù,wàng jùn zhòng zān fǎ lì guān。
过岭回看鸿雁白,逢秋应识荔枝丹。guò lǐng huí kàn hóng yàn bái,féng qiū yīng shí lì zhī dān。
中丞部曲无多在,忍问当时旧将坛。zhōng chéng bù qū wú duō zài,rěn wèn dāng shí jiù jiāng tán。

酬寄张洪阳宫保

于慎行

西江秋望水盈盈,三十年来故旧情。xī jiāng qiū wàng shuǐ yíng yíng,sān shí nián lái gù jiù qíng。
地迥双悬梁月梦,云深几隔塞鸿声。dì jiǒng shuāng xuán liáng yuè mèng,yún shēn jǐ gé sāi hóng shēng。
山中上相称弘景,天际真师号广成。shān zhōng shàng xiāng chēng hóng jǐng,tiān jì zhēn shī hào guǎng chéng。
却悔当时交臂失,白头始解学无生。què huǐ dāng shí jiāo bì shī,bái tóu shǐ jiě xué wú shēng。

送思修上人西游少林参请

于慎行

海上浮杯自落迦,参师名岳又天涯。hǎi shàng fú bēi zì luò jiā,cān shī míng yuè yòu tiān yá。
秋晴少室寒峰月,路绕黄河曲岸沙。qiū qíng shǎo shì hán fēng yuè,lù rào huáng hé qū àn shā。
佛士此方开五叶,仙坛何处觅三花。fú shì cǐ fāng kāi wǔ yè,xiān tán hé chù mì sān huā。
空门真境应无住,一钵随缘是岁华。kōng mén zhēn jìng yīng wú zhù,yī bō suí yuán shì suì huá。

寿表兄少石刘翁八十

于慎行

苕溪渔隐旧称仙,一卧菰芦近百年。sháo xī yú yǐn jiù chēng xiān,yī wò gū lú jìn bǎi nián。
门径不通车马路,行踪只在水云天。mén jìng bù tōng chē mǎ lù,xíng zōng zhǐ zài shuǐ yún tiān。
鱼梁日落频呼酒,柳岸风轻每放船。yú liáng rì luò pín hū jiǔ,liǔ àn fēng qīng měi fàng chuán。
试数同时钟鼎客,几人能结海鸥缘。shì shù tóng shí zhōng dǐng kè,jǐ rén néng jié hǎi ōu yuán。

王仁之明经北游过谒

于慎行

常羡名家玉树林,空山何幸辱招寻。cháng xiàn míng jiā yù shù lín,kōng shān hé xìng rǔ zhāo xún。
青箱尚记乌衣事,彩笔能飞白雪音。qīng xiāng shàng jì wū yī shì,cǎi bǐ néng fēi bái xuě yīn。
珠出梁园应照乘,车过单父试听琴。zhū chū liáng yuán yīng zhào chéng,chē guò dān fù shì tīng qín。
索居愧倒中郎屣,世旧相逢意自深。suǒ jū kuì dào zhōng láng xǐ,shì jiù xiāng féng yì zì shēn。

唐君平文学北上谒予黄石山楼赋赠

于慎行

十年几赋榖城秋,五月还登百尺楼。shí nián jǐ fù gǔ chéng qiū,wǔ yuè hái dēng bǎi chǐ lóu。
过雨林光浑似染,拍天岳色莽难收。guò yǔ lín guāng hún shì rǎn,pāi tiān yuè sè mǎng nán shōu。
一丘自遂逃名计,三策谁怀济世忧。yī qiū zì suì táo míng jì,sān cè shuí huái jì shì yōu。
片石峰头君试访,书生何术事封侯。piàn shí fēng tóu jūn shì fǎng,shū shēng hé shù shì fēng hóu。

新都程君房寄墨数螺道中为税使所榷戏作志感

于慎行

客卿闻已渡江涔,乌有何从问艺林。kè qīng wén yǐ dù jiāng cén,wū yǒu hé cóng wèn yì lín。
楮国交游成落寞,松侯封爵付销沉。chǔ guó jiāo yóu chéng luò mò,sōng hóu fēng jué fù xiāo chén。
思玄但检张衡赋,守黑空遵老氏箴。sī xuán dàn jiǎn zhāng héng fù,shǒu hēi kōng zūn lǎo shì zhēn。
为语中人休错误,隃麋原不化黄金。wèi yǔ zhōng rén xiū cuò wù,shù mí yuán bù huà huáng jīn。

山堂宴坐有感

于慎行

尺组当年早自抛,溪山随处小诛茅。chǐ zǔ dāng nián zǎo zì pāo,xī shān suí chù xiǎo zhū máo。
孤踪放浪惭真隐,末路浮沉念素交。gū zōng fàng làng cán zhēn yǐn,mò lù fú chén niàn sù jiāo。
万里云深难假翼,一枝风静可为巢。wàn lǐ yún shēn nán jiǎ yì,yī zhī fēng jìng kě wèi cháo。
虚襟久已忘玄白,肯向人间作解嘲。xū jīn jiǔ yǐ wàng xuán bái,kěn xiàng rén jiān zuò jiě cháo。