古诗词

三宜庵为高都宪赋

黄仲昭

都台有客人中彦,卓荦才华金百炼。dōu tái yǒu kè rén zhōng yàn,zhuó luò cái huá jīn bǎi liàn。
忠贞耿耿动宸旒,风裁棱棱肃邦宪。zhōng zhēn gěng gěng dòng chén liú,fēng cái léng léng sù bāng xiàn。
哲人所见殊非常,世事多与心参商。zhé rén suǒ jiàn shū fēi cháng,shì shì duō yǔ xīn cān shāng。
浩然归思不可遏,千里再拜陈封章。hào rán guī sī bù kě è,qiān lǐ zài bài chén fēng zhāng。
臣忝南台司宪纪,庶政皆归臣统理。chén tiǎn nán tái sī xiàn jì,shù zhèng jiē guī chén tǒng lǐ。
设施容或乖其宜,罪虽有归臣实耻。shè shī róng huò guāi qí yí,zuì suī yǒu guī chén shí chǐ。
老亲况复双龙钟,家无应门五尺童。lǎo qīn kuàng fù shuāng lóng zhōng,jiā wú yīng mén wǔ chǐ tóng。
臣沐隆恩归未得,故山回首情无穷。chén mù lóng ēn guī wèi dé,gù shān huí shǒu qíng wú qióng。
臣齿于今过半百,二毛渐觉秋霜白。chén chǐ yú jīn guò bàn bǎi,èr máo jiàn jué qiū shuāng bái。
疾病侵寻志虑衰,施于有政宁无惑。jí bìng qīn xún zhì lǜ shuāi,shī yú yǒu zhèng níng wú huò。
以兹三事恒自叹,公义私情俱未安。yǐ zī sān shì héng zì tàn,gōng yì sī qíng jù wèi ān。
揆分惟宜置闲散,天恩倘许当衔环。kuí fēn wéi yí zhì xián sàn,tiān ēn tǎng xǔ dāng xián huán。
圣主方求经济者,得士如公宁忍舍。shèng zhǔ fāng qiú jīng jì zhě,dé shì rú gōng níng rěn shě。
公心不啻金石坚,丹悃重陈双阙下。gōng xīn bù chì jīn shí jiān,dān kǔn zhòng chén shuāng quē xià。
帝曰卿才实有为,卿言恳恳难竟违。dì yuē qīng cái shí yǒu wèi,qīng yán kěn kěn nán jìng wéi。
膝下许卿得终养,未许终老山中扉。xī xià xǔ qīng dé zhōng yǎng,wèi xǔ zhōng lǎo shān zhōng fēi。
纶音南来不信宿,拂衣一笑归乡曲。lún yīn nán lái bù xìn sù,fú yī yī xiào guī xiāng qū。
进退从容大义明,孤标真足扶颓俗。jìn tuì cóng róng dà yì míng,gū biāo zhēn zú fú tuí sú。
我位于公固不侔,我身自揣尤宜休。wǒ wèi yú gōng gù bù móu,wǒ shēn zì chuāi yóu yí xiū。
太息高风先着步,题诗送别令人羞。tài xī gāo fēng xiān zhe bù,tí shī sòng bié lìng rén xiū。

黄仲昭

明福建莆田人,名潜,号退岩居士,以字行。成化二年进士。授编修。以直谏被杖,谪湘潭知县,又改南京大理评事。后以亲不逮养,遂不出。弘治初起江西提学佥事。久之乞归,日事著述,学者称未轩先生。有《未轩集》、《八闽通志》等。 黄仲昭的作品>>

猜您喜欢

梨岭道中十八首

黄仲昭

孤鹤唳苍松,哀猿啸寒月。gū hè lì cāng sōng,āi yuán xiào hán yuè。
游子久未归,对景乡心切。yóu zi jiǔ wèi guī,duì jǐng xiāng xīn qiè。

梨岭道中十八首

黄仲昭

鸟道碧苔封,断桥芳草没。niǎo dào bì tái fēng,duàn qiáo fāng cǎo méi。
峰危似虎蹲,树古如龙屈。fēng wēi shì hǔ dūn,shù gǔ rú lóng qū。

梨岭道中十八首

黄仲昭

古寺倚云岑,幽亭阚乌道。gǔ sì yǐ yún cén,yōu tíng hǎn wū dào。
肩舆行处高,西风落人帽。jiān yú xíng chù gāo,xī fēng luò rén mào。

梨岭道中十八首

黄仲昭

衰草绕山深,暗泉缘涧响。shuāi cǎo rào shān shēn,àn quán yuán jiàn xiǎng。
岧峣岭路高,白云随足长。tiáo yáo lǐng lù gāo,bái yún suí zú zhǎng。

梨岭道中十八首

黄仲昭

花发不知名,水落石潭响。huā fā bù zhī míng,shuǐ luò shí tán xiǎng。
山川争秀丽,吟余足清赏。shān chuān zhēng xiù lì,yín yú zú qīng shǎng。

梨岭道中十八首

黄仲昭

树拥碧山深,水急寒滩浅。shù yōng bì shān shēn,shuǐ jí hán tān qiǎn。
佳景难收拾,新诗谩裁剪。jiā jǐng nán shōu shí,xīn shī mán cái jiǎn。

梨岭道中十八首

黄仲昭

野烧明荒山,寒林覆深涧。yě shāo míng huāng shān,hán lín fù shēn jiàn。
风景役吟魂,忘却浮生叹。fēng jǐng yì yín hún,wàng què fú shēng tàn。

梨岭道中十八首

黄仲昭

白石积苍苔,青林杂红树。bái shí jī cāng tái,qīng lín zá hóng shù。
翘首望乡山,云深知何处。qiào shǒu wàng xiāng shān,yún shēn zhī hé chù。

梨岭道中十八首

黄仲昭

风飘野菊香,霜压山枫败。fēng piāo yě jú xiāng,shuāng yā shān fēng bài。
客思谁能宽,赖有同袍在。kè sī shuí néng kuān,lài yǒu tóng páo zài。

梨岭道中十八首

黄仲昭

溪转板桥斜,峰回鸟道曲。xī zhuǎn bǎn qiáo xié,fēng huí niǎo dào qū。
山泉最可人,清音漱寒玉。shān quán zuì kě rén,qīng yīn shù hán yù。

梨岭道中十八首

黄仲昭

断霞横苍山,淡烟迷远树。duàn xiá héng cāng shān,dàn yān mí yuǎn shù。
草傍幽泉生,冰凝如玉箸。cǎo bàng yōu quán shēng,bīng níng rú yù zhù。

梨岭道中十八首

黄仲昭

花开不为春,路湿非关雨。huā kāi bù wèi chūn,lù shī fēi guān yǔ。
空谷一声传,山川学人语。kōng gǔ yī shēng chuán,shān chuān xué rén yǔ。

题山水小景

黄仲昭

水亭六月冷如秋,卷幔看山百不忧。shuǐ tíng liù yuè lěng rú qiū,juǎn màn kàn shān bǎi bù yōu。
借问来舟何处客,江湖风浪几时休。jiè wèn lái zhōu hé chù kè,jiāng hú fēng làng jǐ shí xiū。

题太华冬官双喜图

黄仲昭

仙郎游宦岁华深,清节应无愧古今。xiān láng yóu huàn suì huá shēn,qīng jié yīng wú kuì gǔ jīn。
双鹊也知消息好,高堂日日报佳音。shuāng què yě zhī xiāo xī hǎo,gāo táng rì rì bào jiā yīn。

题四禽图为徐若川秋官赋海棠鸲鹆

黄仲昭

等闲学得语分明,紫禁春风试一鸣。děng xián xué dé yǔ fēn míng,zǐ jìn chūn fēng shì yī míng。
自是鹰鹯容不得,海棠深处暂停声。zì shì yīng zhān róng bù dé,hǎi táng shēn chù zàn tíng shēng。