古诗词

九月十二日儿孙扶侍登狮峰醉归放笔

张萱

老人觔力济胜难,老脚却欲常登山。lǎo rén jīn lì jì shèng nán,lǎo jiǎo què yù cháng dēng shān。
寻幽独往不挂杖,振衣竟日穷跻攀。xún yōu dú wǎng bù guà zhàng,zhèn yī jìng rì qióng jī pān。
天南一峰立江面,嵂崒万仞云霞间。tiān nán yī fēng lì jiāng miàn,lǜ zú wàn rèn yún xiá jiān。
人言此峰是狮子,云霞若缀拳毛斑。rén yán cǐ fēng shì shī zi,yún xiá ruò zhuì quán máo bān。
百兽惟狮雄且武,钩瓜锯牙能食虎。bǎi shòu wéi shī xióng qiě wǔ,gōu guā jù yá néng shí hǔ。
城中有虎已择人,白骨支撑莽如堵。chéng zhōng yǒu hǔ yǐ zé rén,bái gǔ zhī chēng mǎng rú dǔ。
狗亦学虎殊咆哮,嗟狮垂头不回顾。gǒu yì xué hǔ shū páo xiāo,jiē shī chuí tóu bù huí gù。
更闻上有古灵湫,勺水曾将神物贮。gèng wén shàng yǒu gǔ líng jiǎo,sháo shuǐ céng jiāng shén wù zhù。
三年一吐颔中珠,能为科名卜其数。sān nián yī tǔ hàn zhōng zhū,néng wèi kē míng bo qí shù。
探渊久欲撄其鳞,底事蹄涔数杯土。tàn yuān jiǔ yù yīng qí lín,dǐ shì tí cén shù bēi tǔ。
天飞岂亦常泥蟠,穴处能无鳅鳝侮。tiān fēi qǐ yì cháng ní pán,xué chù néng wú qiū shàn wǔ。
骊兮狮兮奈若何,孤青顽碧空嵯峨。lí xī shī xī nài ruò hé,gū qīng wán bì kōng cuó é。
羊肠诘曲驾灌木,鸟道偪侧盘云萝。yáng cháng jí qū jià guàn mù,niǎo dào bī cè pán yún luó。
呼儿且扫一拳石,覆掌幸有双仙螺。hū ér qiě sǎo yī quán shí,fù zhǎng xìng yǒu shuāng xiān luó。
燮台拾薪炊不托,炳焯敲石烹酥陀。xiè tái shí xīn chuī bù tuō,bǐng chāo qiāo shí pēng sū tuó。
侧弁光莹跪进酒,稚尧绕膝歌傞傞。cè biàn guāng yíng guì jìn jiǔ,zhì yáo rào xī gē suō suō。
东来两水皆西注,跳波却送斜阳去。dōng lái liǎng shuǐ jiē xī zhù,tiào bō què sòng xié yáng qù。
两点东西未了青,羊城烟翠鹅城树。liǎng diǎn dōng xī wèi le qīng,yáng chéng yān cuì é chéng shù。
扶胥海口罗浮西,孤刹亭亭屹天柱。fú xū hǎi kǒu luó fú xī,gū shā tíng tíng yì tiān zhù。
我曾梦草新宫铭,西望蓬莱杳何许。wǒ céng mèng cǎo xīn gōng míng,xī wàng péng lái yǎo hé xǔ。
六鳌已驾三山来,树拥云归不知处。liù áo yǐ jià sān shān lái,shù yōng yún guī bù zhī chù。
归云酿雨雨不飞,扑衣云片疑春絮。guī yún niàng yǔ yǔ bù fēi,pū yī yún piàn yí chūn xù。
前山雨过后山晴,雨逐云归人逐雨。qián shān yǔ guò hòu shān qíng,yǔ zhú yún guī rén zhú yǔ。
眼力却笑脚力慵,酒魔转苦诗魔攻。yǎn lì què xiào jiǎo lì yōng,jiǔ mó zhuǎn kǔ shī mó gōng。
重阳昨日妒风雨,今来我欲乘蜺虹。zhòng yáng zuó rì dù fēng yǔ,jīn lái wǒ yù chéng ní hóng。
屐痕已破螺子绿,雪鬓笑插萸房红。jī hén yǐ pò luó zi lǜ,xuě bìn xiào chā yú fáng hóng。
谁云登山灾可避,我却局地途终穷。shuí yún dēng shān zāi kě bì,wǒ què jú dì tú zhōng qióng。
自怜数遇择人虎,凭谁唤起蟠泥龙。zì lián shù yù zé rén hǔ,píng shuí huàn qǐ pán ní lóng。
吁嗟乎,东华尘土北窗风,草露石火将无同。xū jiē hū,dōng huá chén tǔ běi chuāng fēng,cǎo lù shí huǒ jiāng wú tóng。
儿曹慎莫负老脚,得酒便把金芙蓉。ér cáo shèn mò fù lǎo jiǎo,dé jiǔ biàn bǎ jīn fú róng。
相期岁岁千秋日,日日同登狮子峰。xiāng qī suì suì qiān qiū rì,rì rì tóng dēng shī zi fēng。

张萱

明松江府上海人,字德晖,号颐拙。弘治十五年进士。官至湖广布政司参议,主粮储。立法禁处侵尅等积弊,忤巡抚意,遂引疾致仕。 张萱的作品>>

猜您喜欢

丁丑元日

张萱

占断溪山乐事赊,六朝遗老蔚方遐。zhàn duàn xī shān lè shì shē,liù cháo yí lǎo wèi fāng xiá。
赢经自喜书连屋,糊口无烦粟满车。yíng jīng zì xǐ shū lián wū,hú kǒu wú fán sù mǎn chē。
且看云霞常散绮,何须桃李更开花。qiě kàn yún xiá cháng sàn qǐ,hé xū táo lǐ gèng kāi huā。
诗情酒态浑无恙,聋聩从今不必嗟。shī qíng jiǔ tài hún wú yàng,lóng kuì cóng jīn bù bì jiē。

江行有感集杜句

张萱

山腰官阁迥添愁,背日丹枫万木稠。shān yāo guān gé jiǒng tiān chóu,bèi rì dān fēng wàn mù chóu。
渭水泰山得见否,朔云寒菊倍离忧。wèi shuǐ tài shān dé jiàn fǒu,shuò yún hán jú bèi lí yōu。
忽惊屋里琴书冷,远害朝看麋鹿游。hū jīng wū lǐ qín shū lěng,yuǎn hài cháo kàn mí lù yóu。
乘兴杳然迷出处,空江飒飒乱帆秋。chéng xīng yǎo rán mí chū chù,kōng jiāng sà sà luàn fān qiū。

立秋日怀潘子迁集唐句

张萱

客省萧条杮叶红,每经时节恨飘蓬。kè shěng xiāo tiáo fèi yè hóng,měi jīng shí jié hèn piāo péng。
两竿落日溪桥上,一郡荆榛寒雨中。liǎng gān luò rì xī qiáo shàng,yī jùn jīng zhēn hán yǔ zhōng。
潘赋登山魂易断,□□□□□□□。pān fù dēng shān hún yì duàn,。
秋风忽洒西园泪,何事吹箫向碧空。qiū fēng hū sǎ xī yuán lèi,hé shì chuī xiāo xiàng bì kōng。

文昌阁怀杨复所

张萱

派别支分自古今,旴江源本可追寻。pài bié zhī fēn zì gǔ jīn,xū jiāng yuán běn kě zhuī xún。
浮云叆叇随高下,流水潆洄认浅深。fú yún ài dài suí gāo xià,liú shuǐ yíng huí rèn qiǎn shēn。
丹陛便堪长捧日,苍生何必别为霖。dān bì biàn kān zhǎng pěng rì,cāng shēng hé bì bié wèi lín。
六桥月上光千顷,一幅潇湘见此心。liù qiáo yuè shàng guāng qiān qǐng,yī fú xiāo xiāng jiàn cǐ xīn。

永福寺

张萱

湖头雨过树如荠,落日祇林一杖藜。hú tóu yǔ guò shù rú jì,luò rì qí lín yī zhàng lí。
渔唱半归孤屿外,钟声已过断桥西。yú chàng bàn guī gū yǔ wài,zhōng shēng yǐ guò duàn qiáo xī。
浮生始觉迷初地,往事谁堪问旧题。fú shēng shǐ jué mí chū dì,wǎng shì shuí kān wèn jiù tí。
尚喜中天台百尺,可容元度独攀跻。shàng xǐ zhōng tiān tái bǎi chǐ,kě róng yuán dù dú pān jī。

广陵邵伯埭怀古

张萱

堤上行人歌,堤水自秋色。dī shàng xíng rén gē,dī shuǐ zì qiū sè。
如何甘棠思,不保五亩宅。rú hé gān táng sī,bù bǎo wǔ mǔ zhái。

广陵邵伯埭怀古

张萱

寂寞东山月,迢递新城道。jì mò dōng shān yuè,tiáo dì xīn chéng dào。
举头望西州,伤心剧秋草。jǔ tóu wàng xī zhōu,shāng xīn jù qiū cǎo。

萤苑怀古

张萱

秋风满荒原,秋月亦皓皓。qiū fēng mǎn huāng yuán,qiū yuè yì hào hào。
不见放萤人,惟见化萤草。bù jiàn fàng yíng rén,wéi jiàn huà yíng cǎo。

秋夜江行客有歌唐人野旷天低树江空月近人之句因用为韵

张萱

远水生微凉,丹枫吹四野。yuǎn shuǐ shēng wēi liáng,dān fēng chuī sì yě。
秋色满晴川,揽之不盈把。qiū sè mǎn qíng chuān,lǎn zhī bù yíng bǎ。

秋夜江行客有歌唐人野旷天低树江空月近人之句因用为韵

张萱

江寒夜气肃,帆开江月上。jiāng hán yè qì sù,fān kāi jiāng yuè shàng。
冷然白玉琴,中情寄幽旷。lěng rán bái yù qín,zhōng qíng jì yōu kuàng。

秋夜江行客有歌唐人野旷天低树江空月近人之句因用为韵

张萱

断鸿嘶极浦,远笛破寒烟。duàn hóng sī jí pǔ,yuǎn dí pò hán yān。
独夜三江客,归帆八月天。dú yè sān jiāng kè,guī fān bā yuè tiān。

秋夜江行客有歌唐人野旷天低树江空月近人之句因用为韵

张萱

夜寂秋偏爽,潮平月渐低。yè jì qiū piān shuǎng,cháo píng yuè jiàn dī。
惯傍水禽宿,怕听水禽啼。guàn bàng shuǐ qín sù,pà tīng shuǐ qín tí。

秋夜江行客有歌唐人野旷天低树江空月近人之句因用为韵

张萱

涓涓江上月,历历江上树。juān juān jiāng shàng yuè,lì lì jiāng shàng shù。
脉脉江上人,欲语不知处。mài mài jiāng shàng rén,yù yǔ bù zhī chù。

秋夜江行客有歌唐人野旷天低树江空月近人之句因用为韵

张萱

月色寒浸水,芦花雪照江。yuè sè hán jìn shuǐ,lú huā xuě zhào jiāng。
王孙游未倦,鸿影故双双。wáng sūn yóu wèi juàn,hóng yǐng gù shuāng shuāng。

秋夜江行客有歌唐人野旷天低树江空月近人之句因用为韵

张萱

疏林寒有叶,野水净无风。shū lín hán yǒu yè,yě shuǐ jìng wú fēng。
潮声孤枕到,秋色一江空。cháo shēng gū zhěn dào,qiū sè yī jiāng kōng。