古诗词

很石行

程敏政

北固山前两拳石,野花茫茫土花碧。běi gù shān qián liǎng quán shí,yě huā máng máng tǔ huā bì。
大如昂犬三尺强,小似伏羔才一尺。dà rú áng quǎn sān chǐ qiáng,xiǎo shì fú gāo cái yī chǐ。
云当汉末风尘红,老瞒势欲吞江东。yún dāng hàn mò fēng chén hóng,lǎo mán shì yù tūn jiāng dōng。
桓桓帝胄孙讨虏,并坐此石论雌雄。huán huán dì zhòu sūn tǎo lǔ,bìng zuò cǐ shí lùn cí xióng。
想像时危屏人语,惨澹风云眇蛇鼠。xiǎng xiàng shí wēi píng rén yǔ,cǎn dàn fēng yún miǎo shé shǔ。
赤壁成功指顾中,石上谁宾复谁主。chì bì chéng gōng zhǐ gù zhōng,shí shàng shuí bīn fù shuí zhǔ。
乌林一捷荆州分,同奖王室收奇勋。wū lín yī jié jīng zhōu fēn,tóng jiǎng wáng shì shōu qí xūn。
小儿奸贪败盟好,舞智蹶我髯将军。xiǎo ér jiān tān bài méng hǎo,wǔ zhì jué wǒ rán jiāng jūn。
汉鼎分明沦异姓,质子封侯甘伪命。hàn dǐng fēn míng lún yì xìng,zhì zi fēng hóu gān wěi mìng。
可惜棱棱不解言,恨入江声寄馀兴。kě xī léng léng bù jiě yán,hèn rù jiāng shēng jì yú xīng。
今逢一统天下王,铁瓮城中开阅场。jīn féng yī tǒng tiān xià wáng,tiě wèng chéng zhōng kāi yuè chǎng。
将军中峙列万垒,此君却在城东方。jiāng jūn zhōng zhì liè wàn lěi,cǐ jūn què zài chéng dōng fāng。
我来适过城下路,停车摩挲日将暮。wǒ lái shì guò chéng xià lù,tíng chē mó sā rì jiāng mù。
欲从故老借图经,为尔临风写长赋。yù cóng gù lǎo jiè tú jīng,wèi ěr lín fēng xiě zhǎng fù。

程敏政

明徽州府休宁人,字克勤。程信子。成化二年进士。授编修,历左谕德,以学问该博著称。弘治中官至礼部右侍郎兼侍读学士。见唐寅乡试卷,激赏之。十二年,主持会试,以试题外泄,被劾为通关节于唐寅等,下狱。寻勒致仕卒。有《新安文献志》、《明文衡》、《篁墩集》。 程敏政的作品>>

猜您喜欢

王推府许同游黄山忽至潜口告别

程敏政

公暇来乘半日闲,却将游劵负青山。gōng xiá lái chéng bàn rì xián,què jiāng yóu juàn fù qīng shān。
剡溪自熟君家例,莫怪中途冒雨还。shàn xī zì shú jūn jiā lì,mò guài zhōng tú mào yǔ hái。

石壁岭有感王推府之去

程敏政

石梯危磴绕羊肠,千仞峰头一线长。shí tī wēi dèng rào yáng cháng,qiān rèn fēng tóu yī xiàn zhǎng。
自遣吟身来试险,回车先见数王阳。zì qiǎn yín shēn lái shì xiǎn,huí chē xiān jiàn shù wáng yáng。

帕一方为汪廷器母陈孺人八帙之贺物虽甚薄然其中有福寿字共三十数祝望之意则有在也

程敏政

转枝花里织文多,持捧高堂愧绮罗。zhuǎn zhī huā lǐ zhī wén duō,chí pěng gāo táng kuì qǐ luó。
福寿共成三十字,凭人添入庆生歌。fú shòu gòng chéng sān shí zì,píng rén tiān rù qìng shēng gē。

李侯新作秋水亭可望松萝诸山客有遗之沈石田画者正会此意

程敏政

蓦地萝山为写真,石田毫素妙通神。mò dì luó shān wèi xiě zhēn,shí tián háo sù miào tōng shén。
闲来秋水亭中坐,便是丹青个里人。xián lái qiū shuǐ tíng zhōng zuò,biàn shì dān qīng gè lǐ rén。

尤美山房

程敏政

新筑幽居扫翠岚,望中林壑胜西南。xīn zhù yōu jū sǎo cuì lán,wàng zhōng lín hè shèng xī nán。
题名借得欧公语,留与渔樵作美谈。tí míng jiè dé ōu gōng yǔ,liú yǔ yú qiáo zuò měi tán。

古贤图四绝为临塘婿范樟题伊尹

程敏政

三聘幡然出有莘,画图千载见风神。sān pìn fān rán chū yǒu shēn,huà tú qiān zài jiàn fēng shén。
南巢革夏桐宫放,岂是临期促办人。nán cháo gé xià tóng gōng fàng,qǐ shì lín qī cù bàn rén。

古贤图四绝为临塘婿范樟题伊尹

程敏政

金貂并与世尘空,老圃馀情寄郭东。jīn diāo bìng yǔ shì chén kōng,lǎo pǔ yú qíng jì guō dōng。
莫笑种瓜生计拙,此心原慕采薇翁。mò xiào zhǒng guā shēng jì zhuō,cǐ xīn yuán mù cǎi wēi wēng。

古贤图四绝为临塘婿范樟题伊尹

程敏政

雪林樵担压双肩,士有穷通节自坚。xuě lín qiáo dān yā shuāng jiān,shì yǒu qióng tōng jié zì jiān。
赢得马前愚妇骇,快心堪笑亦堪怜。yíng dé mǎ qián yú fù hài,kuài xīn kān xiào yì kān lián。

古贤图四绝为临塘婿范樟题伊尹

程敏政

一竿名重子陵滩,风景真宜入画看。yī gān míng zhòng zi líng tān,fēng jǐng zhēn yí rù huà kàn。
却恐禄多归计好,羊裘零落钓矶寒。què kǒng lù duō guī jì hǎo,yáng qiú líng luò diào jī hán。

览翠亭

程敏政

孤绝东峰一草亭,偶来登眺俯岩扃。gū jué dōng fēng yī cǎo tíng,ǒu lái dēng tiào fǔ yán jiōng。
不知眼界宽多少,天外芙蓉万仞青。bù zhī yǎn jiè kuān duō shǎo,tiān wài fú róng wàn rèn qīng。

葆真轩

程敏政

白云深处小开轩,手阅南华养太元。bái yún shēn chù xiǎo kāi xuān,shǒu yuè nán huá yǎng tài yuán。
静坐不关身外事,任他车马市尘喧。jìng zuò bù guān shēn wài shì,rèn tā chē mǎ shì chén xuān。

慕椿为孙文模赋

程敏政

一树灵椿大十围,秋风回首叹人非。yī shù líng chūn dà shí wéi,qiū fēng huí shǒu tàn rén fēi。
繁阴翠匝行歌地,不忍重看旧舞衣。fán yīn cuì zā xíng gē dì,bù rěn zhòng kàn jiù wǔ yī。

慕椿为孙文模赋

程敏政

雨飘风射八千春,一日丹青见树身。yǔ piāo fēng shè bā qiān chūn,yī rì dān qīng jiàn shù shēn。
何事人生不如树,百年肠断倚庐人。hé shì rén shēng bù rú shù,bǎi nián cháng duàn yǐ lú rén。

别乡友

程敏政

山下邮亭半掩门,故人迎饯一开尊。shān xià yóu tíng bàn yǎn mén,gù rén yíng jiàn yī kāi zūn。
东风别路遥相指,隔岸人间是郑村。dōng fēng bié lù yáo xiāng zhǐ,gé àn rén jiān shì zhèng cūn。

为文模题西坡卷

程敏政

青山一路绕青溪,别墅分明似瀼西。qīng shān yī lù rào qīng xī,bié shù fēn míng shì ráng xī。
何日杖藜寻北阮,手摩新竹更留题。hé rì zhàng lí xún běi ruǎn,shǒu mó xīn zhú gèng liú tí。