古诗词

送庶吉士汪抑之养疾南归

程敏政

几日东风来,河冰已全解。jǐ rì dōng fēng lái,hé bīng yǐ quán jiě。
之子将告归,离情渺江海。zhī zi jiāng gào guī,lí qíng miǎo jiāng hǎi。
念子极英妙,一举魁南宫。niàn zi jí yīng miào,yī jǔ kuí nán gōng。
射策动天子,籍许金闺通。shè cè dòng tiān zi,jí xǔ jīn guī tōng。
选试白玉堂,青萍益增价。xuǎn shì bái yù táng,qīng píng yì zēng jià。
倚马万言成,触目五行下。yǐ mǎ wàn yán chéng,chù mù wǔ xíng xià。
攻文不自已,稍稍疾见侵。gōng wén bù zì yǐ,shāo shāo jí jiàn qīn。
经年别桑梓,归梦西江浔。jīng nián bié sāng zǐ,guī mèng xī jiāng xún。
承恩出都门,戒道以南往。chéng ēn chū dōu mén,jiè dào yǐ nán wǎng。
喜有水部兄,图书接官舫。xǐ yǒu shuǐ bù xiōng,tú shū jiē guān fǎng。
忆捧育材诏,我愧章句师。yì pěng yù cái zhào,wǒ kuì zhāng jù shī。
群英数请益,空空竟何施。qún yīng shù qǐng yì,kōng kōng jìng hé shī。
与子今暂违,完养无自烁。yǔ zi jīn zàn wéi,wán yǎng wú zì shuò。
能识舞雩心,行矣当勿药。néng shí wǔ yú xīn,xíng yǐ dāng wù yào。
子本越公胄,近出文公乡。zi běn yuè gōng zhòu,jìn chū wén gōng xiāng。
至言久相领,敢谓一日长。zhì yán jiǔ xiāng lǐng,gǎn wèi yī rì zhǎng。
遄归定何时,及此答隆遇。chuán guī dìng hé shí,jí cǐ dá lóng yù。
病起罢春醪,悠然赋长句。bìng qǐ bà chūn láo,yōu rán fù zhǎng jù。
颇闻二千石,视膳亦有期。pǒ wén èr qiān shí,shì shàn yì yǒu qī。
予言倘印可,一笑夸儒医。yǔ yán tǎng yìn kě,yī xiào kuā rú yī。

程敏政

明徽州府休宁人,字克勤。程信子。成化二年进士。授编修,历左谕德,以学问该博著称。弘治中官至礼部右侍郎兼侍读学士。见唐寅乡试卷,激赏之。十二年,主持会试,以试题外泄,被劾为通关节于唐寅等,下狱。寻勒致仕卒。有《新安文献志》、《明文衡》、《篁墩集》。 程敏政的作品>>

猜您喜欢

上林清趣卷为嘉蔬署丞兼林衡署事宗侄京赋

程敏政

绿树阴阴百鸟啼,上林遥在帝城西。lǜ shù yīn yīn bǎi niǎo tí,shàng lín yáo zài dì chéng xī。
一官向此开清署,赢得新篇取次题。yī guān xiàng cǐ kāi qīng shǔ,yíng dé xīn piān qǔ cì tí。

上林清趣卷为嘉蔬署丞兼林衡署事宗侄京赋

程敏政

畦菜青青苑果红,宦途清绝市尘空。qí cài qīng qīng yuàn guǒ hóng,huàn tú qīng jué shì chén kōng。
五风十雨开园后,来往人行罨画中。wǔ fēng shí yǔ kāi yuán hòu,lái wǎng rén xíng yǎn huà zhōng。

上林清趣卷为嘉蔬署丞兼林衡署事宗侄京赋

程敏政

不比前朝贡荔枝,晚菘春韭绿参差。bù bǐ qián cháo gòng lì zhī,wǎn sōng chūn jiǔ lǜ cān chà。
官闲有趣无宣索,万岁君王旰食时。guān xián yǒu qù wú xuān suǒ,wàn suì jūn wáng gàn shí shí。

上林清趣卷为嘉蔬署丞兼林衡署事宗侄京赋

程敏政

苑中应起借乌轩,每汲沙泉学灌园。yuàn zhōng yīng qǐ jiè wū xuān,měi jí shā quán xué guàn yuán。
辇路草长巡幸少,清时谁竞啬夫言。niǎn lù cǎo zhǎng xún xìng shǎo,qīng shí shuí jìng sè fū yán。

上林清趣卷为嘉蔬署丞兼林衡署事宗侄京赋

程敏政

心地清如镜水波,官中从尔较催科。xīn dì qīng rú jìng shuǐ bō,guān zhōng cóng ěr jiào cuī kē。
遥知此后弹冠日,随处春风趣益多。yáo zhī cǐ hòu dàn guān rì,suí chù chūn fēng qù yì duō。

上林清趣卷为嘉蔬署丞兼林衡署事宗侄京赋

程敏政

青李来禽贡尚方,朱篮黄帕屡分尝。qīng lǐ lái qín gòng shàng fāng,zhū lán huáng pà lǚ fēn cháng。
天涯为子题诗句,惭愧非才负宠光。tiān yá wèi zi tí shī jù,cán kuì fēi cái fù chǒng guāng。

黄茅冈

程敏政

舣棹来登乱石冈,几间茅屋水天长。yǐ zhào lái dēng luàn shí gāng,jǐ jiān máo wū shuǐ tiān zhǎng。
桑原麦垄人行处,曾是苏公旧猎场。sāng yuán mài lǒng rén xíng chù,céng shì sū gōng jiù liè chǎng。

亚父冢

程敏政

废冢曾经盗发频,白头空作楚谋臣。fèi zhǒng céng jīng dào fā pín,bái tóu kōng zuò chǔ móu chén。
填胸一怒缘何事,嬴得渔樵冷笑人。tián xiōng yī nù yuán hé shì,yíng dé yú qiáo lěng xiào rén。

戏马台

程敏政

千古荒台倚暮云,霸图销歇水沄沄。qiān gǔ huāng tái yǐ mù yún,bà tú xiāo xiē shuǐ yún yún。
当时骏骨知多少,惟有乌骓不负君。dāng shí jùn gǔ zhī duō shǎo,wéi yǒu wū zhuī bù fù jūn。

水次仓

程敏政

广厦朱门照水明,太平军食转彭城。guǎng shà zhū mén zhào shuǐ míng,tài píng jūn shí zhuǎn péng chéng。
不知南北人来往,犹唾芝麻李二名。bù zhī nán běi rén lái wǎng,yóu tuò zhī má lǐ èr míng。

陵母墓

程敏政

夜台千古閟荒山,智母名高宇宙间。yè tái qiān gǔ bì huāng shān,zhì mǔ míng gāo yǔ zhòu jiān。
不向楚庭先伏剑,王郎应自乞身还。bù xiàng chǔ tíng xiān fú jiàn,wáng láng yīng zì qǐ shēn hái。

陵母墓

程敏政

教子扶王不二心,几人回首愧缨簪。jiào zi fú wáng bù èr xīn,jǐ rén huí shǒu kuì yīng zān。
当廷死诤遵慈训,始觉君侯孝最深。dāng tíng sǐ zhèng zūn cí xùn,shǐ jué jūn hóu xiào zuì shēn。

书法孝子传后

程敏政

野宿风号半毁形,眼看坟草六回生。yě sù fēng hào bàn huǐ xíng,yǎn kàn fén cǎo liù huí shēng。
当时至行真难再,合上清朝太史铭。dāng shí zhì xíng zhēn nán zài,hé shàng qīng cháo tài shǐ míng。

书法孝子传后

程敏政

有生便识全归理,欲救亲危敢爱身。yǒu shēng biàn shí quán guī lǐ,yù jiù qīn wēi gǎn ài shēn。
正恐毁伤堪藉口,世人翻诮舍生人。zhèng kǒng huǐ shāng kān jí kǒu,shì rén fān qiào shě shēng rén。

太医院使钱君宗嗣挽歌

程敏政

生死交情二十年,舣舟京口倍凄然。shēng sǐ jiāo qíng èr shí nián,yǐ zhōu jīng kǒu bèi qī rán。
青山细雨人何在,怅望城南白兔阡。qīng shān xì yǔ rén hé zài,chàng wàng chéng nán bái tù qiān。