古诗词

抱琴美人图

徐渭

身去盻犹转,抱琴何处来。shēn qù xì yóu zhuǎn,bào qín hé chù lái。
定知清夜里,去听长卿回。dìng zhī qīng yè lǐ,qù tīng zhǎng qīng huí。
细细腰宜舞,轻轻步懒催。xì xì yāo yí wǔ,qīng qīng bù lǎn cuī。
睡浓妆略淡,性慧相多猜。shuì nóng zhuāng lüè dàn,xìng huì xiāng duō cāi。
眉下波含柳,颅心风落梅。méi xià bō hán liǔ,lú xīn fēng luò méi。
对人莲欲语,袖手藕藏荄。duì rén lián yù yǔ,xiù shǒu ǒu cáng gāi。
浣水倾吴国,为云到楚台。huàn shuǐ qīng wú guó,wèi yún dào chǔ tái。
带飞修曳缟,佩响细衡瑰。dài fēi xiū yè gǎo,pèi xiǎng xì héng guī。
绿帐愁单掩,朱唇似善诙。lǜ zhàng chóu dān yǎn,zhū chún shì shàn huī。
冰弦写离怨,洞閤远諠豗。bīng xián xiě lí yuàn,dòng gé yuǎn xuān huī。
晓户玲珑启,春花次第开。xiǎo hù líng lóng qǐ,chūn huā cì dì kāi。
相将折芍药,掩映过莓苔。xiāng jiāng zhé sháo yào,yǎn yìng guò méi tái。
蜀国倡娇薛,河中色妙崔。shǔ guó chàng jiāo xuē,hé zhōng sè miào cuī。
试将同伫立,正惬两徘徊。shì jiāng tóng zhù lì,zhèng qiè liǎng pái huái。
宫髻发一尺,明珠环两枚。gōng jì fā yī chǐ,míng zhū huán liǎng méi。
自然宜淡扫,故不画烟煤。zì rán yí dàn sǎo,gù bù huà yān méi。
或荐珊瑚枕,如倾玳瑁杯。huò jiàn shān hú zhěn,rú qīng dài mào bēi。
息芳将近近,粉腻愈皑皑。xī fāng jiāng jìn jìn,fěn nì yù ái ái。
按曲回成雪,徵车响轶雷。àn qū huí chéng xuě,zhēng chē xiǎng yì léi。
翟衣真帝也,荇菜合悠哉。dí yī zhēn dì yě,xìng cài hé yōu zāi。
箜篌传丽玉,琵琶伏善才。kōng hóu chuán lì yù,pí pá fú shàn cái。
何如鼓流水,真若溯沿洄。hé rú gǔ liú shuǐ,zhēn ruò sù yán huí。
别鹤引如弄,求凰调转哀。bié hè yǐn rú nòng,qiú huáng diào zhuǎn āi。
有人于座上,奈尔隔屏隈。yǒu rén yú zuò shàng,nài ěr gé píng wēi。
采药人闻阮,游仙者姓裴。cǎi yào rén wén ruǎn,yóu xiān zhě xìng péi。
不言偶襄汉,定说见天台。bù yán ǒu xiāng hàn,dìng shuō jiàn tiān tái。
巧笑金难买,多香玉借胎。qiǎo xiào jīn nán mǎi,duō xiāng yù jiè tāi。
绣穿新样领,绶结古文罍。xiù chuān xīn yàng lǐng,shòu jié gǔ wén léi。
皎似珠游浦,清如露滴槐。jiǎo shì zhū yóu pǔ,qīng rú lù dī huái。
采花棚上竹,斗草砌隅台。cǎi huā péng shàng zhú,dòu cǎo qì yú tái。
约伴携双手,怀人在两腮。yuē bàn xié shuāng shǒu,huái rén zài liǎng sāi。
鸳鸯何处觅,鹦鹉有时挼。yuān yāng hé chù mì,yīng wǔ yǒu shí ruá。
增减俱难中,短长元自该。zēng jiǎn jù nán zhōng,duǎn zhǎng yuán zì gāi。
赵妃宅里妹,宋玉里中魁。zhào fēi zhái lǐ mèi,sòng yù lǐ zhōng kuí。
宛尔凝如望,嫣然乍可偎。wǎn ěr níng rú wàng,yān rán zhà kě wēi。
临波即帝子,食肉亦蓬莱。lín bō jí dì zi,shí ròu yì péng lái。
懊恼思金谷,阑干哭马嵬。ào nǎo sī jīn gǔ,lán gàn kū mǎ wéi。
流波与流态,令稿复令灰。liú bō yǔ liú tài,lìng gǎo fù lìng huī。
绝代诚难得,瑰姿理莫推。jué dài chéng nán dé,guī zī lǐ mò tuī。
如斯落鱼雁,母乃梦蛇虺。rú sī luò yú yàn,mǔ nǎi mèng shé huī。
侠客气何壮,佳人弃若隤。xiá kè qì hé zhuàng,jiā rén qì ruò tuí。
将来换骏马,期在得高騋。jiāng lái huàn jùn mǎ,qī zài dé gāo lái。
艳冶非不爱,纵横良有材。yàn yě fēi bù ài,zòng héng liáng yǒu cái。
从他形袅袅,不恋志恢恢。cóng tā xíng niǎo niǎo,bù liàn zhì huī huī。
凑两难为粲,为屏并作傀。còu liǎng nán wèi càn,wèi píng bìng zuò guī。
麝香新热饼,兽鼎旧安能。shè xiāng xīn rè bǐng,shòu dǐng jiù ān néng。
兹画何人染,钱塘漆子裁。zī huà hé rén rǎn,qián táng qī zi cái。
拂暾惊卧榻,助腕汲新醅。fú tūn jīng wò tà,zhù wàn jí xīn pēi。
持过西陵下,因啼苏小堆。chí guò xī líng xià,yīn tí sū xiǎo duī。
青松帷下鸟,红颊巳成煨。qīng sōng wéi xià niǎo,hóng jiá sì chéng wēi。
潮长日初仄,春深草渐莓。cháo zhǎng rì chū zè,chūn shēn cǎo jiàn méi。
山家时嗾犬,捕雉又张䍙。shān jiā shí sǒu quǎn,bǔ zhì yòu zhāng méi。
上下凫鸥没,擎拳翡翠毸。shàng xià fú ōu méi,qíng quán fěi cuì sāi。
物华迅流转,颜色总尘埃。wù huá xùn liú zhuǎn,yán sè zǒng chén āi。
处女元吾守,明时肯自媒。chù nǚ yuán wú shǒu,míng shí kěn zì méi。
有时求柱桷,不信舍徂徕。yǒu shí qiú zhù jué,bù xìn shě cú lái。
忌嫉生宫阃,刍梁饱驽胎。jì jí shēng gōng kǔn,chú liáng bǎo nú tāi。
只闻饥婉恋,不见斥虺尵。zhǐ wén jī wǎn liàn,bù jiàn chì huī tuí。
戏论摛多韵,谈虚遍九垓。xì lùn chī duō yùn,tán xū biàn jiǔ gāi。
性空色不著,养致体逾颓。xìng kōng sè bù zhù,yǎng zhì tǐ yú tuí。
既巳成图画,其何忍剥摧。jì sì chéng tú huà,qí hé rěn bō cuī。
屏图装巳匝,花月任为灾。píng tú zhuāng sì zā,huā yuè rèn wèi zāi。
书舍潇潇影,奇花一一栽。shū shě xiāo xiāo yǐng,qí huā yī yī zāi。
对卿长比并,顾彼独浇培。duì qīng zhǎng bǐ bìng,gù bǐ dú jiāo péi。
风飒罗帷里,虫鸣玉砌陔。fēng sà luó wéi lǐ,chóng míng yù qì gāi。
此时汉武见,又道李魂回。cǐ shí hàn wǔ jiàn,yòu dào lǐ hún huí。
徐渭

徐渭

徐渭(1521—1593),汉族,绍兴府山阴(今浙江绍兴)人。初字文清,后改字文长,号天池山人,或署田水月、田丹水,青藤老人、青藤道人、青藤居士、天池渔隐、金垒、金回山人、山阴布衣、白鹇山人、鹅鼻山侬等别号。中国明代文学家、书画家、军事家。民间也普遍流传他的故事传说,关于他年轻时如何聪明,后来如何捉弄官宦等。 徐渭的作品>>

猜您喜欢

咏画四首春

徐渭

春娇最何物,桃花与杨柳。chūn jiāo zuì hé wù,táo huā yǔ yáng liǔ。
惹侬或有诗,市远那得酒。rě nóng huò yǒu shī,shì yuǎn nà dé jiǔ。

咏画四首春

徐渭

城市或嚣炎,在野心不热。chéng shì huò xiāo yán,zài yě xīn bù rè。
意欲施茶汤,行人他处渴。yì yù shī chá tāng,xíng rén tā chù kě。

咏画四首春

徐渭

何处住高人,低茅水上贴。hé chù zhù gāo rén,dī máo shuǐ shàng tiē。
江阔杳难寻,过客指红叶。jiāng kuò yǎo nán xún,guò kè zhǐ hóng yè。

咏画四首春

徐渭

梅花一万梢,红寺五十里。méi huā yī wàn shāo,hóng sì wǔ shí lǐ。
天晚不到门,雪深没驴耳。tiān wǎn bù dào mén,xuě shēn méi lǘ ěr。

江船一老看雁群初起

徐渭

警雁避罗舠,江长起未高。jǐng yàn bì luó dāo,jiāng zhǎng qǐ wèi gāo。
眼?一饷后,看到入云梢。yǎn pīn yī xiǎng hòu,kàn dào rù yún shāo。

似赤壁游

徐渭

一艇泛三人,多疑游赤壁。yī tǐng fàn sān rén,duō yí yóu chì bì。
无处少江山,但无此好客。wú chù shǎo jiāng shān,dàn wú cǐ hǎo kè。

石榴

徐渭

闺染趋花色,衫裙尚正红。guī rǎn qū huā sè,shān qún shàng zhèng hóng。
近娇瓜子茜,贱杀石榴浓。jìn jiāo guā zi qiàn,jiàn shā shí liú nóng。

竹染绿色

徐渭

我亦狂涂竹,翻飞水墨梢。wǒ yì kuáng tú zhú,fān fēi shuǐ mò shāo。
不能将石绿,细写鹦哥毛。bù néng jiāng shí lǜ,xì xiě yīng gē máo。

对岸观崖大瀑

徐渭

瀑布挂江北,望者江南猜。pù bù guà jiāng běi,wàng zhě jiāng nán cāi。
雪花那不到,霹雳过江来。xuě huā nà bù dào,pī lì guò jiāng lái。

独钓寒江

徐渭

大海有鲸鱼,五岳其鼻额。dà hǎi yǒu jīng yú,wǔ yuè qí bí é。
任公钓不来,烦尔一丝雪。rèn gōng diào bù lái,fán ěr yī sī xuě。

阅书者倚老树

徐渭

尔自作蠹鱼,我不阅一字。ěr zì zuò dù yú,wǒ bù yuè yī zì。
逢著好树根,抱著枕头睡。féng zhù hǎo shù gēn,bào zhù zhěn tóu shuì。

雪景

徐渭

此际山阴道,啼惟有莫鸦。cǐ jì shān yīn dào,tí wéi yǒu mò yā。
万山无寸碧,何处认梅花。wàn shān wú cùn bì,hé chù rèn méi huā。

浸水梅花

徐渭

梅花浸水处,无影但涵痕。méi huā jìn shuǐ chù,wú yǐng dàn hán hén。
虽能避雪偃,恐未免鱼吞。suī néng bì xuě yǎn,kǒng wèi miǎn yú tūn。

玉簪

徐渭

洛浦惊鸿别,高唐暮雨归。luò pǔ jīng hóng bié,gāo táng mù yǔ guī。
玉簪如有意,烛灭挂罗衣。yù zān rú yǒu yì,zhú miè guà luó yī。

玉簪

徐渭

黄鸟小囱幽,狂挥墨欲流。huáng niǎo xiǎo cōng yōu,kuáng huī mò yù liú。
丽人鸦髻上,五寸玉搔头。lì rén yā jì shàng,wǔ cùn yù sāo tóu。