古诗词

戴朝宾四山亭

佘翔

四山环抱着孤亭,中有高人醉复醒。sì shān huán bào zhe gū tíng,zhōng yǒu gāo rén zuì fù xǐng。
一径蓬蒿车马绝,床头草就太玄经。yī jìng péng hāo chē mǎ jué,chuáng tóu cǎo jiù tài xuán jīng。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

酬柯尧叟尧锡兄弟

佘翔

鸱夷踪迹逐飞凫,散发扁舟泛五湖。chī yí zōng jì zhú fēi fú,sàn fā biǎn zhōu fàn wǔ hú。
自叹风尘交渐薄,谁怜金石调仍孤。zì tàn fēng chén jiāo jiàn báo,shuí lián jīn shí diào réng gū。
防身长倚青萍剑,照乘争探赤水珠。fáng shēn zhǎng yǐ qīng píng jiàn,zhào chéng zhēng tàn chì shuǐ zhū。
伯仲才名高北斗,云间二陆一时无。bó zhòng cái míng gāo běi dòu,yún jiān èr lù yī shí wú。

寄重甫

佘翔

雨雪霏霏万井寒,南华读罢倚阑干。yǔ xuě fēi fēi wàn jǐng hán,nán huá dú bà yǐ lán gàn。
梅花吹落江城笛,竹箨裁成野老冠。méi huā chuī luò jiāng chéng dí,zhú tuò cái chéng yě lǎo guān。
匣里青萍空自拂,床头绿绮向谁弹。xiá lǐ qīng píng kōng zì fú,chuáng tóu lǜ qǐ xiàng shuí dàn。
知君不尽山阴兴,可买扁舟下木兰。zhī jūn bù jǐn shān yīn xīng,kě mǎi biǎn zhōu xià mù lán。

赠黄给諌

佘翔

青琐先朝侍从臣,归来惟与白云亲。qīng suǒ xiān cháo shì cóng chén,guī lái wéi yǔ bái yún qīn。
汉廷党锢终何事,楚泽离骚合有人。hàn tíng dǎng gù zhōng hé shì,chǔ zé lí sāo hé yǒu rén。
地卜刺桐心自远,歌裁丛桂鬓初新。dì bo cì tóng xīn zì yuǎn,gē cái cóng guì bìn chū xīn。
嗟余亦是耽奇者,问字知君不厌频。jiē yú yì shì dān qí zhě,wèn zì zhī jūn bù yàn pín。

赠冯彝父

佘翔

甬东有客擅才名,落落临邛一马卿。yǒng dōng yǒu kè shàn cái míng,luò luò lín qióng yī mǎ qīng。
燕市未曾逢索骏,淮阳且自听啼莺。yàn shì wèi céng féng suǒ jùn,huái yáng qiě zì tīng tí yīng。
冯驩奇策空三窟,贺监清狂失四明。féng huān qí cè kōng sān kū,hè jiān qīng kuáng shī sì míng。
爱尔风流人似玉,几时献赋沐金茎。ài ěr fēng liú rén shì yù,jǐ shí xiàn fù mù jīn jīng。

赠车子仁

佘翔

一从露冕晋安城,共羡雄才出楚荆。yī cóng lù miǎn jìn ān chéng,gòng xiàn xióng cái chū chǔ jīng。
下凤已徵循吏绩,悬鱼不减古人清。xià fèng yǐ zhēng xún lì jì,xuán yú bù jiǎn gǔ rén qīng。
双龙入夜星争丽,五马行春雪有声。shuāng lóng rù yè xīng zhēng lì,wǔ mǎ xíng chūn xuě yǒu shēng。
愧我老非徐孺子,豫章一榻独含情。kuì wǒ lǎo fēi xú rú zi,yù zhāng yī tà dú hán qíng。

赠唐美承明府

佘翔

列宿清光映翠华,人从海上泛孤槎。liè sù qīng guāng yìng cuì huá,rén cóng hǎi shàng fàn gū chá。
辞来栗里篱边菊,看过河阳雪里花。cí lái lì lǐ lí biān jú,kàn guò hé yáng xuě lǐ huā。
万里桥通题柱客,五紽丝咏采桑家。wàn lǐ qiáo tōng tí zhù kè,wǔ tuó sī yǒng cǎi sāng jiā。
自怜白发愁难变,欲问仙人勾漏砂。zì lián bái fā chóu nán biàn,yù wèn xiān rén gōu lòu shā。

赠巫维祯太学

佘翔

群峰矗矗水粼粼,南国长怀席上珍。qún fēng chù chù shuǐ lín lín,nán guó zhǎng huái xí shàng zhēn。
中垒说堪雠虎观,司空佩已合龙津。zhōng lěi shuō kān chóu hǔ guān,sī kōng pèi yǐ hé lóng jīn。
书摊沧海来千里,曲奏阳春和几人。shū tān cāng hǎi lái qiān lǐ,qū zòu yáng chūn hé jǐ rén。
不是高斋频下榻,鬓毛偏厌雪花新。bù shì gāo zhāi pín xià tà,bìn máo piān yàn xuě huā xīn。

稽司理招饮夕佳园楼

佘翔

看山阁敞白云中,官舍萧然只数弓。kàn shān gé chǎng bái yún zhōng,guān shě xiāo rán zhǐ shù gōng。
花气初飘千树雨,鹤声如和九皋风。huā qì chū piāo qiān shù yǔ,hè shēng rú hé jiǔ gāo fēng。
吕安命驾情谁似,王粲登楼赋未工。lǚ ān mìng jià qíng shuí shì,wáng càn dēng lóu fù wèi gōng。
退食从容瞻北斗,冷然直欲驾飞虹。tuì shí cóng róng zhān běi dòu,lěng rán zhí yù jià fēi hóng。

稽司理招饮夕佳园楼

佘翔

楼控黄华树色阴,南薰一曲快登临。lóu kòng huáng huá shù sè yīn,nán xūn yī qū kuài dēng lín。
官闲拄笏西山爽,客到开尊北海深。guān xián zhǔ hù xī shān shuǎng,kè dào kāi zūn běi hǎi shēn。
雾泽空斋多变豹,风清古木听鸣禽。wù zé kōng zhāi duō biàn bào,fēng qīng gǔ mù tīng míng qín。
阁中山水谐心赏,倘许重携焦尾琴。gé zhōng shān shuǐ xié xīn shǎng,tǎng xǔ zhòng xié jiāo wěi qín。

种山对雨柬林大合用山亭秋集来韵

佘翔

西风吹雨暗城头,囊里无衣怯素秋。xī fēng chuī yǔ àn chéng tóu,náng lǐ wú yī qiè sù qiū。
莲社不妨彭泽醉,铜鞮偏忆习池游。lián shè bù fáng péng zé zuì,tóng dī piān yì xí chí yóu。
行歌却笑空弹铗,作赋何缘共倚楼。xíng gē què xiào kōng dàn jiá,zuò fù hé yuán gòng yǐ lóu。
河汉盈盈分一水,天孙犹自望牵牛。hé hàn yíng yíng fēn yī shuǐ,tiān sūn yóu zì wàng qiān niú。

寿郑雪窗九帙诗

佘翔

谷口栖迟海鹤姿,宾筵抑抑武公诗。gǔ kǒu qī chí hǎi hè zī,bīn yán yì yì wǔ gōng shī。
家传通德薰兰佩,世重明经擢桂枝。jiā chuán tōng dé xūn lán pèi,shì zhòng míng jīng zhuó guì zhī。
九转丹成疏葛井,千钟酒熟醉蓬池。jiǔ zhuǎn dān chéng shū gé jǐng,qiān zhōng jiǔ shú zuì péng chí。
满堂戏彩椿增寿,更诵南山采紫芝。mǎn táng xì cǎi chūn zēng shòu,gèng sòng nán shān cǎi zǐ zhī。

柬黄于雍

佘翔

日夕下帷不厌贫,诸生似尔气嶙峋。rì xī xià wéi bù yàn pín,zhū shēng shì ěr qì lín xún。
春城几度逢倾盖,艺苑何人悟斫轮。chūn chéng jǐ dù féng qīng gài,yì yuàn hé rén wù zhuó lún。
豹隐深林文欲变,龙蟠大海性难驯。bào yǐn shēn lín wén yù biàn,lóng pán dà hǎi xìng nán xùn。
东篱浊酒花饶笑,迟尔停桡访隐沦。dōng lí zhuó jiǔ huā ráo xiào,chí ěr tíng ráo fǎng yǐn lún。

客中书怀兼忆舍弟宗齐

佘翔

细雨孤灯独掩扉,客愁长与故山违。xì yǔ gū dēng dú yǎn fēi,kè chóu zhǎng yǔ gù shān wéi。
一官自笑莱芜甑,九月谁怜薜荔衣。yī guān zì xiào lái wú zèng,jiǔ yuè shuí lián bì lì yī。
龙卧合吟梁父去,凤衰莫遣楚狂讥。lóng wò hé yín liáng fù qù,fèng shuāi mò qiǎn chǔ kuáng jī。
南鸿不见云中度,魂断天涯尺素稀。nán hóng bù jiàn yún zhōng dù,hún duàn tiān yá chǐ sù xī。

赠徐方伯子与

佘翔

青萝别馆播清芬,当代才名属使君。qīng luó bié guǎn bō qīng fēn,dāng dài cái míng shǔ shǐ jūn。
贯日虹飞燕市筑,运风垩灭郢人斤。guàn rì hóng fēi yàn shì zhù,yùn fēng è miè yǐng rén jīn。
豫章榻满西山月,彭蠡风摇北渚云。yù zhāng tà mǎn xī shān yuè,péng lí fēng yáo běi zhǔ yún。
不是寻常来问字,桓谭欲识草玄文。bù shì xún cháng lái wèn zì,huán tán yù shí cǎo xuán wén。

题北台图

佘翔

越王山下石为台,仲蔚蓬蒿倚石开。yuè wáng shān xià shí wèi tái,zhòng wèi péng hāo yǐ shí kāi。
竹里清阴摇片月,云间秀色射三台。zhú lǐ qīng yīn yáo piàn yuè,yún jiān xiù sè shè sān tái。
帆樯远近当窗出,岛屿微茫入槛来。fān qiáng yuǎn jìn dāng chuāng chū,dǎo yǔ wēi máng rù kǎn lái。
寂寞一区玄草在,问奇倘许破苍苔。jì mò yī qū xuán cǎo zài,wèn qí tǎng xǔ pò cāng tái。