古诗词

咫园篇

佘翔

名园开咫尺,大隐绝风尘。míng yuán kāi zhǐ chǐ,dà yǐn jué fēng chén。
啸傲烟霞老,栖迟鬓发新。xiào ào yān xiá lǎo,qī chí bìn fā xīn。
桔槔偏不用,杖屦每相亲。jú gāo piān bù yòng,zhàng jù měi xiāng qīn。
岂是陶弘景,居然郑子真。qǐ shì táo hóng jǐng,jū rán zhèng zi zhēn。
盖停邺下客,瓮抱汉阴人。gài tíng yè xià kè,wèng bào hàn yīn rén。
薜荔裁初服,兰荃若比邻。bì lì cái chū fú,lán quán ruò bǐ lín。
柳随彭泽径,花压武陵津。liǔ suí péng zé jìng,huā yā wǔ líng jīn。
金谷空争丽,土泉别有春。jīn gǔ kōng zhēng lì,tǔ quán bié yǒu chūn。
丛篁迟凤翮,古柏偃龙鳞。cóng huáng chí fèng hé,gǔ bǎi yǎn lóng lín。
醒酒时凭石,弹棋或藉茵。xǐng jiǔ shí píng shí,dàn qí huò jí yīn。
著书淹岁月,染翰乱星辰。zhù shū yān suì yuè,rǎn hàn luàn xīng chén。
环堵原非病,於陵岂为贫。huán dǔ yuán fēi bìng,yú líng qǐ wèi pín。
当年青琐闼,此日白纶巾。dāng nián qīng suǒ tà,cǐ rì bái lún jīn。
濠濮生幽想,蓬蒿得隐沦。háo pú shēng yōu xiǎng,péng hāo dé yǐn lún。
何须吞梦泽,差可避嬴秦。hé xū tūn mèng zé,chà kě bì yíng qín。
方丈知何处,乾坤寄此身。fāng zhàng zhī hé chù,qián kūn jì cǐ shēn。
招游惟二仲,讵厌往来频。zhāo yóu wéi èr zhòng,jù yàn wǎng lái pín。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

送蔡比部

佘翔

天涯犹自梦鹓班,彭蠡风高一雁还。tiān yá yóu zì mèng yuān bān,péng lí fēng gāo yī yàn hái。
行色萧条无长物,逢人但说武夷山。xíng sè xiāo tiáo wú zhǎng wù,féng rén dàn shuō wǔ yí shān。

题翠漪亭

佘翔

草阁玲珑俯碧池,翠云低压万年枝。cǎo gé líng lóng fǔ bì chí,cuì yún dī yā wàn nián zhī。
床头浊酒葡萄色,醉倒山公白接䍦。chuáng tóu zhuó jiǔ pú táo sè,zuì dào shān gōng bái jiē lí。

和郑给舍七夕对雨

佘翔

木叶萧萧送雨声,明河风浪暗中生。mù yè xiāo xiāo sòng yǔ shēng,míng hé fēng làng àn zhōng shēng。
人间尽道天孙巧,机杼空含此夜情。rén jiān jǐn dào tiān sūn qiǎo,jī zhù kōng hán cǐ yè qíng。

和郑给舍七夕对雨

佘翔

飞来暮雨妒婵娟,隔岁星期一水悬。fēi lái mù yǔ dù chán juān,gé suì xīng qī yī shuǐ xuán。
却恨云间青鸟使,衔书不向月中传。què hèn yún jiān qīng niǎo shǐ,xián shū bù xiàng yuè zhōng chuán。

和郑给舍七夕对雨

佘翔

淩波空负隔年期,河汉相望双泪垂。líng bō kōng fù gé nián qī,hé hàn xiāng wàng shuāng lèi chuí。
才到新秋悲宋玉,巫山赋就雨祁祁。cái dào xīn qiū bēi sòng yù,wū shān fù jiù yǔ qí qí。

和郑给舍七夕对雨

佘翔

年年玉渚驾晴虹,今夜双星黯淡中。nián nián yù zhǔ jià qíng hóng,jīn yè shuāng xīng àn dàn zhōng。
泪洒霓裳收不尽,随风轻著蓼花红。lèi sǎ ní shang shōu bù jǐn,suí fēng qīng zhù liǎo huā hóng。

题元妙观五松

佘翔

谁种长松礼斗坛,五株曾否拜秦官。shuí zhǒng zhǎng sōng lǐ dòu tán,wǔ zhū céng fǒu bài qín guān。
凉风吹上松梢月,影落龙鳞片片寒。liáng fēng chuī shàng sōng shāo yuè,yǐng luò lóng lín piàn piàn hán。

赠陈尧勋云来阁

佘翔

梅峰山下草堂清,书带参差绕砌生。méi fēng shān xià cǎo táng qīng,shū dài cān chà rào qì shēng。
一自青藜分太乙,彩毫何处不纵横。yī zì qīng lí fēn tài yǐ,cǎi háo hé chù bù zòng héng。

赠陈尧勋云来阁

佘翔

结屋壶公兴有馀,满床堆得读残书。jié wū hú gōng xīng yǒu yú,mǎn chuáng duī dé dú cán shū。
即今不尽南阳泪,云满空山一草庐。jí jīn bù jǐn nán yáng lèi,yún mǎn kōng shān yī cǎo lú。

题清樾轩

佘翔

结得高斋赋考槃,林间新著竹皮冠。jié dé gāo zhāi fù kǎo pán,lín jiān xīn zhù zhú pí guān。
白云犹带苍梧色,散作清阴六月寒。bái yún yóu dài cāng wú sè,sàn zuò qīng yīn liù yuè hán。

别林及甫

佘翔

岁暮相逢雨雪多,春风曾奈别离何。suì mù xiāng féng yǔ xuě duō,chūn fēng céng nài bié lí hé。
解衣不为垆头酒,白眼看人一醉歌。jiě yī bù wèi lú tóu jiǔ,bái yǎn kàn rén yī zuì gē。

别林及甫

佘翔

按剑风尘只自愁,嗟君也敝黑貂裘。àn jiàn fēng chén zhǐ zì chóu,jiē jūn yě bì hēi diāo qiú。
怀中十五连城璧,不是相知未可投。huái zhōng shí wǔ lián chéng bì,bù shì xiāng zhī wèi kě tóu。

义帝陵

佘翔

牧羊何意起民间,祸隐当年遣入关。mù yáng hé yì qǐ mín jiān,huò yǐn dāng nián qiǎn rù guān。
千古兴亡君莫问,江东曾见一人还。qiān gǔ xīng wáng jūn mò wèn,jiāng dōng céng jiàn yī rén hái。

赠别陈本容

佘翔

东风乍转柳条新,尔去重扬蓟北尘。dōng fēng zhà zhuǎn liǔ tiáo xīn,ěr qù zhòng yáng jì běi chén。
击筑若逢屠狗者,酒中谁是和歌人。jī zhù ruò féng tú gǒu zhě,jiǔ zhōng shuí shì hé gē rén。

赠别陈本容

佘翔

陈遵结侠起高名,尺牍题来慰友生。chén zūn jié xiá qǐ gāo míng,chǐ dú tí lái wèi yǒu shēng。
不比当年惊座者,风流到处动公卿。bù bǐ dāng nián jīng zuò zhě,fēng liú dào chù dòng gōng qīng。