古诗词

咫园篇

佘翔

名园开咫尺,大隐绝风尘。míng yuán kāi zhǐ chǐ,dà yǐn jué fēng chén。
啸傲烟霞老,栖迟鬓发新。xiào ào yān xiá lǎo,qī chí bìn fā xīn。
桔槔偏不用,杖屦每相亲。jú gāo piān bù yòng,zhàng jù měi xiāng qīn。
岂是陶弘景,居然郑子真。qǐ shì táo hóng jǐng,jū rán zhèng zi zhēn。
盖停邺下客,瓮抱汉阴人。gài tíng yè xià kè,wèng bào hàn yīn rén。
薜荔裁初服,兰荃若比邻。bì lì cái chū fú,lán quán ruò bǐ lín。
柳随彭泽径,花压武陵津。liǔ suí péng zé jìng,huā yā wǔ líng jīn。
金谷空争丽,土泉别有春。jīn gǔ kōng zhēng lì,tǔ quán bié yǒu chūn。
丛篁迟凤翮,古柏偃龙鳞。cóng huáng chí fèng hé,gǔ bǎi yǎn lóng lín。
醒酒时凭石,弹棋或藉茵。xǐng jiǔ shí píng shí,dàn qí huò jí yīn。
著书淹岁月,染翰乱星辰。zhù shū yān suì yuè,rǎn hàn luàn xīng chén。
环堵原非病,於陵岂为贫。huán dǔ yuán fēi bìng,yú líng qǐ wèi pín。
当年青琐闼,此日白纶巾。dāng nián qīng suǒ tà,cǐ rì bái lún jīn。
濠濮生幽想,蓬蒿得隐沦。háo pú shēng yōu xiǎng,péng hāo dé yǐn lún。
何须吞梦泽,差可避嬴秦。hé xū tūn mèng zé,chà kě bì yíng qín。
方丈知何处,乾坤寄此身。fāng zhàng zhī hé chù,qián kūn jì cǐ shēn。
招游惟二仲,讵厌往来频。zhāo yóu wéi èr zhòng,jù yàn wǎng lái pín。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

泊水口怀亡友林制成

佘翔

扁舟曾共谒承明,十载重过感慨生。biǎn zhōu céng gòng yè chéng míng,shí zài zhòng guò gǎn kǎi shēng。
溪上独怜今夜水,潺湲犹作去时声。xī shàng dú lián jīn yè shuǐ,chán yuán yóu zuò qù shí shēng。

雨中溪亭即事

佘翔

一溪春水绿平桥,野老临流酒一瓢。yī xī chūn shuǐ lǜ píng qiáo,yě lǎo lín liú jiǔ yī piáo。
多少新诗吟不就,东风吹雨滴芭蕉。duō shǎo xīn shī yín bù jiù,dōng fēng chuī yǔ dī bā jiāo。

真州寄张士馨

佘翔

江城杨柳绿毵毵,客舍长歌酒半酣。jiāng chéng yáng liǔ lǜ sān sān,kè shě zhǎng gē jiǔ bàn hān。
寄语金陵游侠子,春宵无梦不江南。jì yǔ jīn líng yóu xiá zi,chūn xiāo wú mèng bù jiāng nán。

送林廷诏之广西

佘翔

少年词赋拟淩云,岭外愁为两地分。shǎo nián cí fù nǐ líng yún,lǐng wài chóu wèi liǎng dì fēn。
明日听猿经古墓,且将双泪吊刘蕡。míng rì tīng yuán jīng gǔ mù,qiě jiāng shuāng lèi diào liú fén。

送林廷诏之广西

佘翔

迢递关山独送行,炎方望断瘴烟生。tiáo dì guān shān dú sòng xíng,yán fāng wàng duàn zhàng yān shēng。
伏波古道看铜柱,三尺吴钩箭里鸣。fú bō gǔ dào kàn tóng zhù,sān chǐ wú gōu jiàn lǐ míng。

送林廷诏之广西

佘翔

游子天涯泪湿衣,相逢无奈又相违。yóu zi tiān yá lèi shī yī,xiāng féng wú nài yòu xiāng wéi。
倚门白发千山外,觅得丹砂及蚤归。yǐ mén bái fā qiān shān wài,mì dé dān shā jí zǎo guī。

梦园菊离离起而有感

佘翔

白水塘边旧草莱,十年三径锁苍苔。bái shuǐ táng biān jiù cǎo lái,shí nián sān jìng suǒ cāng tái。
寒花解得人归意,昨夜分明入梦来。hán huā jiě dé rén guī yì,zuó yè fēn míng rù mèng lái。

富春舟中

佘翔

寒云落木晚萧萧,人与孤舟对寂寥。hán yún luò mù wǎn xiāo xiāo,rén yǔ gū zhōu duì jì liáo。
忽见西风吹五两,月明还趁浙江潮。hū jiàn xī fēng chuī wǔ liǎng,yuè míng hái chèn zhè jiāng cháo。

青溪舟中夜雨

佘翔

云扫南山锦石寒,孤舟何意滞江干。yún sǎo nán shān jǐn shí hán,gū zhōu hé yì zhì jiāng gàn。
夜来听得萧萧雨,疑是桐庐七里滩。yè lái tīng dé xiāo xiāo yǔ,yí shì tóng lú qī lǐ tān。

青溪舟中夜雨

佘翔

新安流水下青溪,寒雨孤舟暝色迷。xīn ān liú shuǐ xià qīng xī,hán yǔ gū zhōu míng sè mí。
此夜断肠吟不得,南山又听鹧鸪啼。cǐ yè duàn cháng yín bù dé,nán shān yòu tīng zhè gū tí。

小湖枕上

佘翔

万壑蒙蒙雾不开,扁舟梦逐故乡回。wàn hè méng méng wù bù kāi,biǎn zhōu mèng zhú gù xiāng huí。
恼人最是滩头水,夜半潺湲带雨来。nǎo rén zuì shì tān tóu shuǐ,yè bàn chán yuán dài yǔ lái。

送詹淑正还新安寿母兼同颜舍人质卿同登太山

佘翔

黄山山上削芙蓉,十二楼台紫气重。huáng shān shān shàng xuē fú róng,shí èr lóu tái zǐ qì zhòng。
春酒如渑将母去,何须仙掌露华浓。chūn jiǔ rú miǎn jiāng mǔ qù,hé xū xiān zhǎng lù huá nóng。

送詹淑正还新安寿母兼同颜舍人质卿同登太山

佘翔

婺星光映五云车,花里裁班进紫霞。wù xīng guāng yìng wǔ yún chē,huā lǐ cái bān jìn zǐ xiá。
况是轩辕峰下住,容城分得灶中砂。kuàng shì xuān yuán fēng xià zhù,róng chéng fēn dé zào zhōng shā。

送詹淑正还新安寿母兼同颜舍人质卿同登太山

佘翔

东望名山黛色开,凤池有客共登台。dōng wàng míng shān dài sè kāi,fèng chí yǒu kè gòng dēng tái。
白云一片封中起,如带黄河万里来。bái yún yī piàn fēng zhōng qǐ,rú dài huáng hé wàn lǐ lái。

送詹淑正还新安寿母兼同颜舍人质卿同登太山

佘翔

幸舍长歌一蒯缑,飘零漫自客幽州。xìng shě zhǎng gē yī kuǎi gōu,piāo líng màn zì kè yōu zhōu。
扁舟归下詹何钓,怀刺无劳谒五侯。biǎn zhōu guī xià zhān hé diào,huái cì wú láo yè wǔ hóu。