古诗词

咫园篇

佘翔

名园开咫尺,大隐绝风尘。míng yuán kāi zhǐ chǐ,dà yǐn jué fēng chén。
啸傲烟霞老,栖迟鬓发新。xiào ào yān xiá lǎo,qī chí bìn fā xīn。
桔槔偏不用,杖屦每相亲。jú gāo piān bù yòng,zhàng jù měi xiāng qīn。
岂是陶弘景,居然郑子真。qǐ shì táo hóng jǐng,jū rán zhèng zi zhēn。
盖停邺下客,瓮抱汉阴人。gài tíng yè xià kè,wèng bào hàn yīn rén。
薜荔裁初服,兰荃若比邻。bì lì cái chū fú,lán quán ruò bǐ lín。
柳随彭泽径,花压武陵津。liǔ suí péng zé jìng,huā yā wǔ líng jīn。
金谷空争丽,土泉别有春。jīn gǔ kōng zhēng lì,tǔ quán bié yǒu chūn。
丛篁迟凤翮,古柏偃龙鳞。cóng huáng chí fèng hé,gǔ bǎi yǎn lóng lín。
醒酒时凭石,弹棋或藉茵。xǐng jiǔ shí píng shí,dàn qí huò jí yīn。
著书淹岁月,染翰乱星辰。zhù shū yān suì yuè,rǎn hàn luàn xīng chén。
环堵原非病,於陵岂为贫。huán dǔ yuán fēi bìng,yú líng qǐ wèi pín。
当年青琐闼,此日白纶巾。dāng nián qīng suǒ tà,cǐ rì bái lún jīn。
濠濮生幽想,蓬蒿得隐沦。háo pú shēng yōu xiǎng,péng hāo dé yǐn lún。
何须吞梦泽,差可避嬴秦。hé xū tūn mèng zé,chà kě bì yíng qín。
方丈知何处,乾坤寄此身。fāng zhàng zhī hé chù,qián kūn jì cǐ shēn。
招游惟二仲,讵厌往来频。zhāo yóu wéi èr zhòng,jù yàn wǎng lái pín。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

题诒谷堂

佘翔

名家旧出紫云溪,卜筑金陵汉水西。míng jiā jiù chū zǐ yún xī,bo zhù jīn líng hàn shuǐ xī。
不比乌衣王谢宅,堂开贻谷燕长栖。bù bǐ wū yī wáng xiè zhái,táng kāi yí gǔ yàn zhǎng qī。

题诒谷堂

佘翔

堂开白下近长干,庭畔春风长玉兰。táng kāi bái xià jìn zhǎng gàn,tíng pàn chūn fēng zhǎng yù lán。
奕世相传蘋藻在,文垂片石望中看。yì shì xiāng chuán píng zǎo zài,wén chuí piàn shí wàng zhōng kàn。

别黄贞甫

佘翔

客舍怜君日日过,故人回首兴偏多。kè shě lián jūn rì rì guò,gù rén huí shǒu xīng piān duō。
孤舟无那东风别,芳草萋萋远水波。gū zhōu wú nà dōng fēng bié,fāng cǎo qī qī yuǎn shuǐ bō。

过吴江不及晤周继美叔宗兄弟怅然有怀

佘翔

吴门邂逅岁将残,春水扁舟会面难。wú mén xiè hòu suì jiāng cán,chūn shuǐ biǎn zhōu huì miàn nán。
却想君家棠棣乐,虹桥明月带愁看。què xiǎng jūn jiā táng dì lè,hóng qiáo míng yuè dài chóu kàn。

题江养化亭

佘翔

山当睥睨水潆洄,十亩园林背郭开。shān dāng pì nì shuǐ yíng huí,shí mǔ yuán lín bèi guō kāi。
坐上云霄看不厌,壶公万叠送青来。zuò shàng yún xiāo kàn bù yàn,hú gōng wàn dié sòng qīng lái。

蒜岭道中逢郑襄甫偶成

佘翔

三尺龙泉暗斗牛,如何也逐少年游。sān chǐ lóng quán àn dòu niú,rú hé yě zhú shǎo nián yóu。
请看双鬓皤如此,厌说青云四十秋。qǐng kàn shuāng bìn pó rú cǐ,yàn shuō qīng yún sì shí qiū。

馆中听雨

佘翔

疏灯孤馆影悠悠,素发萧然挂蒯缑。shū dēng gū guǎn yǐng yōu yōu,sù fā xiāo rán guà kuǎi gōu。
枕上忽闻枫树雨,梦魂欲破海东头。zhěn shàng hū wén fēng shù yǔ,mèng hún yù pò hǎi dōng tóu。

过七里滩呈友人

佘翔

物色空劳下汉庭,羊裘归隐万山青。wù sè kōng láo xià hàn tíng,yáng qiú guī yǐn wàn shān qīng。
君看千载销沉后,帝座何如一客星。jūn kàn qiān zài xiāo chén hòu,dì zuò hé rú yī kè xīng。

过七里滩呈友人

佘翔

绣岭参差五月寒,桐江积雨水漫漫。xiù lǐng cān chà wǔ yuè hán,tóng jiāng jī yǔ shuǐ màn màn。
临流欲借东风便,一片帆飞七里滩。lín liú yù jiè dōng fēng biàn,yī piàn fān fēi qī lǐ tān。

宏渡道中报晋安诸君子

佘翔

秋风驿路半阴晴,瘦马千山不耐行。qiū fēng yì lù bàn yīn qíng,shòu mǎ qiān shān bù nài xíng。
截得珊瑚竿数尺,钓龙欲傍越王城。jié dé shān hú gān shù chǐ,diào lóng yù bàng yuè wáng chéng。

宿常思岭酒家

佘翔

雨歇平林夕照斜,停车一问酒人家。yǔ xiē píng lín xī zhào xié,tíng chē yī wèn jiǔ rén jiā。
凭谁共作长鲸饮,乞得青门五色瓜。píng shuí gòng zuò zhǎng jīng yǐn,qǐ dé qīng mén wǔ sè guā。

常思岭早行

佘翔

秋草萋萋秋露湿,鸟道崎岖行不得。qiū cǎo qī qī qiū lù shī,niǎo dào qí qū xíng bù dé。
我欲乘风借羽翰,朝游三岛暮北极。wǒ yù chéng fēng jiè yǔ hàn,cháo yóu sān dǎo mù běi jí。

采石秋夜

佘翔

秋色西来采石高,谪仙祠下水滔滔。qiū sè xī lái cǎi shí gāo,zhé xiān cí xià shuǐ tāo tāo。
婵娟一片澄江月,曾照当年宫锦袍。chán juān yī piàn chéng jiāng yuè,céng zhào dāng nián gōng jǐn páo。

题江氏亭

佘翔

名花如绮倚雕阑,曲径萧然竹数竿。míng huā rú qǐ yǐ diāo lán,qū jìng xiāo rán zhú shù gān。
草就玄经无别事,南华秋水月中看。cǎo jiù xuán jīng wú bié shì,nán huá qiū shuǐ yuè zhōng kàn。

题江氏亭

佘翔

一庭春色散天香,花萼相辉白昼长。yī tíng chūn sè sàn tiān xiāng,huā è xiāng huī bái zhòu zhǎng。
气似垂虹文似锦,风流原不堕江郎。qì shì chuí hóng wén shì jǐn,fēng liú yuán bù duò jiāng láng。