古诗词

神应篇为方伯刘公作

佘翔

潭州有古木,一旦击风雷。tán zhōu yǒu gǔ mù,yī dàn jī fēng léi。
正直神逾壮,丹青像乍开。zhèng zhí shén yú zhuàng,dān qīng xiàng zhà kāi。
普陀移海岛,祗树拥楼台。pǔ tuó yí hǎi dǎo,zhī shù yōng lóu tái。
云气疑飞佩,潮声觉渡杯。yún qì yí fēi pèi,cháo shēng jué dù bēi。
玉毫观自在,金粟现如来。yù háo guān zì zài,jīn sù xiàn rú lái。
变化原非幻,圆通不用猜。biàn huà yuán fēi huàn,yuán tōng bù yòng cāi。
炎精初作祟,力疾久为灾。yán jīng chū zuò suì,lì jí jiǔ wèi zāi。
白马经声出,青莲药裹裁。bái mǎ jīng shēng chū,qīng lián yào guǒ cái。
岿然存夏屋,健矣等童孩。kuī rán cún xià wū,jiàn yǐ děng tóng hái。
寂灭龙超象,昂藏鹤印苔。jì miè lóng chāo xiàng,áng cáng hè yìn tái。
青童飞玉液,元女进金罍。qīng tóng fēi yù yè,yuán nǚ jìn jīn léi。
解脱春生步,皈依劫作灰。jiě tuō chūn shēng bù,guī yī jié zuò huī。
猿猴群习定,鹦鹉故迟回。yuán hóu qún xí dìng,yīng wǔ gù chí huí。
王母延年术,更生命世才。wáng mǔ yán nián shù,gèng shēng mìng shì cái。
荆涂钟地脉,淮泗引春醅。jīng tú zhōng dì mài,huái sì yǐn chūn pēi。
诚孝通群帝,勋名播九垓。chéng xiào tōng qún dì,xūn míng bō jiǔ gāi。
蘋蘩光俎豆,鼎鼐和盐梅。píng fán guāng zǔ dòu,dǐng nài hé yán méi。
南斗瞻依者,东闽保障哉。nán dòu zhān yī zhě,dōng mǐn bǎo zhàng zāi。
萱庭滋沆瀣,薇省望崔嵬。xuān tíng zī hàng xiè,wēi shěng wàng cuī wéi。
燕喜称宜寿,鹰扬矫上台。yàn xǐ chēng yí shòu,yīng yáng jiǎo shàng tái。
风云乘遇合,天地重栽培。fēng yún chéng yù hé,tiān dì zhòng zāi péi。
愿拟河清颂,馀波润草莱。yuàn nǐ hé qīng sòng,yú bō rùn cǎo lái。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

别黄白仲

佘翔

裘自蒙茸剑陆离,一尊临别泪双垂。qiú zì méng rōng jiàn lù lí,yī zūn lín bié lèi shuāng chuí。
伤时书敢怀孤愤,去国歌堪托五噫。shāng shí shū gǎn huái gū fèn,qù guó gē kān tuō wǔ yī。
天际愁魂青草断,山中归梦白云知。tiān jì chóu hún qīng cǎo duàn,shān zhōng guī mèng bái yún zhī。
故人回首风尘隔,把臂江湖未有期。gù rén huí shǒu fēng chén gé,bǎ bì jiāng hú wèi yǒu qī。

寄周公瑕

佘翔

风尘谁不愧移文,江左高标独有君。fēng chén shuí bù kuì yí wén,jiāng zuǒ gāo biāo dú yǒu jūn。
赋就何曾逢狗监,书成堪自换鹅群。fù jiù hé céng féng gǒu jiān,shū chéng kān zì huàn é qún。
寻僧行踏寒山月,采药还乘角里云。xún sēng xíng tà hán shān yuè,cǎi yào hái chéng jiǎo lǐ yún。
海上穷愁知己少,双鱼莫遣不相闻。hǎi shàng qióng chóu zhī jǐ shǎo,shuāng yú mò qiǎn bù xiāng wén。

答林德夫余邦彦海陵见招之作

佘翔

燕市归来一狗屠,忽看尺素到江湖。yàn shì guī lái yī gǒu tú,hū kàn chǐ sù dào jiāng hú。
流言万里悲生死,落魄千金散有无。liú yán wàn lǐ bēi shēng sǐ,luò pò qiān jīn sàn yǒu wú。
吴会川原云独往,海陵风雨雁相呼。wú huì chuān yuán yún dú wǎng,hǎi líng fēng yǔ yàn xiāng hū。
莫愁龙剑终难合,翘首延津气不孤。mò chóu lóng jiàn zhōng nán hé,qiào shǒu yán jīn qì bù gū。

登泰山

佘翔

元君礼罢阅秦碑,长啸天门驾赤螭。yuán jūn lǐ bà yuè qín bēi,zhǎng xiào tiān mén jià chì chī。
苍海一杯檐际落,齐州九点镜中窥。cāng hǎi yī bēi yán jì luò,qí zhōu jiǔ diǎn jìng zhōng kuī。
白云不散丈人石,青鸟还来王母祠。bái yún bù sàn zhàng rén shí,qīng niǎo hái lái wáng mǔ cí。
汉主若求封禅草,文园消渴老明时。hàn zhǔ ruò qiú fēng chán cǎo,wén yuán xiāo kě lǎo míng shí。

登泰山

佘翔

岱宗东望翠微重,曳杖初闻缥缈钟。dài zōng dōng wàng cuì wēi zhòng,yè zhàng chū wén piāo miǎo zhōng。
半岭烟霞迷汉畤,四时风雨咽秦松。bàn lǐng yān xiá mí hàn zhì,sì shí fēng yǔ yàn qín sōng。
缑山直跨仙人鹤,函谷遥瞻柱史龙。gōu shān zhí kuà xiān rén hè,hán gǔ yáo zhān zhù shǐ lóng。
七十二君呼不起,安期何处采芙蓉。qī shí èr jūn hū bù qǐ,ān qī hé chù cǎi fú róng。

赋得西极马送许灵长北上

佘翔

宛马如龙贡汉家,方瞳紫焰应星华。wǎn mǎ rú lóng gòng hàn jiā,fāng tóng zǐ yàn yīng xīng huá。
追风不独骄千里,顾影居然错五花。zhuī fēng bù dú jiāo qiān lǐ,gù yǐng jū rán cuò wǔ huā。
塞上悲笳寒蓟月,回中飞檄乱胡沙。sāi shàng bēi jiā hán jì yuè,huí zhōng fēi xí luàn hú shā。
凭谁一扫烟尘净,龙种由来产渥洼。píng shuí yī sǎo yān chén jìng,lóng zhǒng yóu lái chǎn wò wā。

寄佘彦纶侍御

佘翔

骢马骄嘶向故林,秋风分手到如今。cōng mǎ jiāo sī xiàng gù lín,qiū fēng fēn shǒu dào rú jīn。
罗浮月满梁间梦,大庾花开雪里心。luó fú yuè mǎn liáng jiān mèng,dà yǔ huā kāi xuě lǐ xīn。
白简风霜推柱史,青春服食解朝簪。bái jiǎn fēng shuāng tuī zhù shǐ,qīng chūn fú shí jiě cháo zān。
东山不久徵安石,莫负苍生便陆沉。dōng shān bù jiǔ zhēng ān shí,mò fù cāng shēng biàn lù chén。

仙霞道中同马从甫作

佘翔

海上仙踪已杳然,群峰犹自插遥天。hǎi shàng xiān zōng yǐ yǎo rán,qún fēng yóu zì chā yáo tiān。
路疑九折羊肠断,云自孤飞马首悬。lù yí jiǔ zhé yáng cháng duàn,yún zì gū fēi mǎ shǒu xuán。
厌说江湖风雨恶,愁闻吴楚甲兵连。yàn shuō jiāng hú fēng yǔ è,chóu wén wú chǔ jiǎ bīng lián。
栖栖不是忧时者,访道名山有夙缘。qī qī bù shì yōu shí zhě,fǎng dào míng shān yǒu sù yuán。

题内卿王百尺楼

佘翔

百尺楼开霄汉斜,气吞河岳万人家。bǎi chǐ lóu kāi xiāo hàn xié,qì tūn hé yuè wàn rén jiā。
夜寒星斗罗朱栱,日静烟霞护绛纱。yè hán xīng dòu luó zhū gǒng,rì jìng yān xiá hù jiàng shā。
阁上图书藏二酉,空中鸾鹤驻三花。gé shàng tú shū cáng èr yǒu,kōng zhōng luán hè zhù sān huā。
仙人总是楼居者,玉女凌风进紫霞。xiān rén zǒng shì lóu jū zhě,yù nǚ líng fēng jìn zǐ xiá。

春日鲁阳王别业应教

佘翔

如云别馆象蓬莱,醴酒多缘上客开。rú yún bié guǎn xiàng péng lái,lǐ jiǔ duō yuán shàng kè kāi。
招隐有山皆桂树,披襟无日不兰台。zhāo yǐn yǒu shān jiē guì shù,pī jīn wú rì bù lán tái。
河间礼乐三雍对,邺下文章八斗才。hé jiān lǐ lè sān yōng duì,yè xià wén zhāng bā dòu cái。
梁苑风流还授简,共夸词赋接邹枚。liáng yuàn fēng liú hái shòu jiǎn,gòng kuā cí fù jiē zōu méi。

和李本宁元夜集伯仁西园观灯

佘翔

参差朱邸与云齐,华馆还开阆苑西。cān chà zhū dǐ yǔ yún qí,huá guǎn hái kāi láng yuàn xī。
发箧有珠皆照乘,校书无阁不燃藜。fā qiè yǒu zhū jiē zhào chéng,xiào shū wú gé bù rán lí。
烟花影落春星乱,歌吹声腾夜月低。yān huā yǐng luò chūn xīng luàn,gē chuī shēng téng yè yuè dī。
温洛荣河偏此地,旧游?复问金闺。wēn luò róng hé piān cǐ dì,jiù yóu nà fù wèn jīn guī。

和李本宁元夜集伯仁西园观灯

佘翔

笙歌何处燕嘉宾,公子西园夜色新。shēng gē hé chù yàn jiā bīn,gōng zi xī yuán yè sè xīn。
画栋光分沧海月,华堂香散洛京尘。huà dòng guāng fēn cāng hǎi yuè,huá táng xiāng sàn luò jīng chén。
门临棨戟多嘶马,花簇楼台欲媚人。mén lín qǐ jǐ duō sī mǎ,huā cù lóu tái yù mèi rén。
不唱清平供奉曲,谁知金粟是前身。bù chàng qīng píng gōng fèng qū,shuí zhī jīn sù shì qián shēn。

群玉山房雅集和陈宗伯韵

佘翔

一丘曲折碧山馀,系缆同过木石居。yī qiū qū zhé bì shān yú,xì lǎn tóng guò mù shí jū。
莲社已招彭泽宰,桃源还问武陵渔。lián shè yǐ zhāo péng zé zǎi,táo yuán hái wèn wǔ líng yú。
烟笼高阁花阴薄,日射寒潭竹影虚。yān lóng gāo gé huā yīn báo,rì shè hán tán zhú yǐng xū。
最爱门庭堪藉草,莫教稚子带云锄。zuì ài mén tíng kān jí cǎo,mò jiào zhì zi dài yún chú。

秋夜同屠子卿朱汝修集宋忠甫邸第分得含字

佘翔

隐隐楼台紫气含,上公爱客懒朝参。yǐn yǐn lóu tái zǐ qì hán,shàng gōng ài kè lǎn cháo cān。
何论十日平原饮,且听千秋碣石谈。hé lùn shí rì píng yuán yǐn,qiě tīng qiān qiū jié shí tán。
舞奏阳阿倾蓟北,歌翻子夜入江南。wǔ zòu yáng ā qīng jì běi,gē fān zi yè rù jiāng nán。
明珠直射城头月,谁向骊龙颔下探。míng zhū zhí shè chéng tóu yuè,shuí xiàng lí lóng hàn xià tàn。

题兰亭

佘翔

永和遗迹岂销沉,载酒兰亭恰赏心。yǒng hé yí jì qǐ xiāo chén,zài jiǔ lán tíng qià shǎng xīn。
岩壑一时劳应接,壶觞异代感登临。yán hè yī shí láo yīng jiē,hú shāng yì dài gǎn dēng lín。
笼鹅池在迷春草,巢燕堂空见竹林。lóng é chí zài mí chūn cǎo,cháo yàn táng kōng jiàn zhú lín。
若集群贤修禊事,还凭彩笔勒山阴。ruò jí qún xián xiū xì shì,hái píng cǎi bǐ lēi shān yīn。