古诗词

群玉山房秋集分得林字

佘翔

出郭乘舟到竹林,张筵高会逗秋阴。chū guō chéng zhōu dào zhú lín,zhāng yán gāo huì dòu qiū yīn。
鹤栖珠树云初冷,龙卧寒潭水正深。hè qī zhū shù yún chū lěng,lóng wò hán tán shuǐ zhèng shēn。
怪石峥嵘窥古洞,明霞缥缈散遥岑。guài shí zhēng róng kuī gǔ dòng,míng xiá piāo miǎo sàn yáo cén。
歌连远浦渔郎笛,响杂荒村浣女砧。gē lián yuǎn pǔ yú láng dí,xiǎng zá huāng cūn huàn nǚ zhēn。
杖曳东山随著屐,樽开北海共披襟。zhàng yè dōng shān suí zhù jī,zūn kāi běi hǎi gòng pī jīn。
帘前流水双帆度,槛外疏松万籁吟。lián qián liú shuǐ shuāng fān dù,kǎn wài shū sōng wàn lài yín。
楚泽孤臣餐菊赋,商山四皓采芝心。chǔ zé gū chén cān jú fù,shāng shān sì hào cǎi zhī xīn。
王家触目皆群玉,谢傅摛词等碎金。wáng jiā chù mù jiē qún yù,xiè fù chī cí děng suì jīn。
栗里羲皇称以上,朗陵象纬盛于今。lì lǐ xī huáng chēng yǐ shàng,lǎng líng xiàng wěi shèng yú jīn。
翛然醉后舒长啸,归棹焉知夜漏沉。xiāo rán zuì hòu shū zhǎng xiào,guī zhào yān zhī yè lòu chén。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

清夜游西园

佘翔

水殿香风吹绮罗,金樽绿酒漾微波。shuǐ diàn xiāng fēng chuī qǐ luó,jīn zūn lǜ jiǔ yàng wēi bō。
西园词客陪雕辇,不醉其如明月何。xī yuán cí kè péi diāo niǎn,bù zuì qí rú míng yuè hé。

试剑石

佘翔

剑术何年压九州,轻将磐石试吴钩。jiàn shù hé nián yā jiǔ zhōu,qīng jiāng pán shí shì wú gōu。
镯镂不赐䲭夷子,台上何因麋鹿游。zhuó lòu bù cì yí zi,tái shàng hé yīn mí lù yóu。

望夫石

佘翔

峭壁崚嶒似削成,行人远眺泪犹盈。qiào bì léng céng shì xuē chéng,xíng rén yuǎn tiào lèi yóu yíng。
无情原是荡家子,空作望夫石上名。wú qíng yuán shì dàng jiā zi,kōng zuò wàng fū shí shàng míng。

咏婵娟

佘翔

榕叶阴阴送晚凉,溪流曲曲似潇湘。róng yè yīn yīn sòng wǎn liáng,xī liú qū qū shì xiāo xiāng。
阶前一片婵娟月,顾影何人不断肠。jiē qián yī piàn chán juān yuè,gù yǐng hé rén bù duàn cháng。

海月亭

佘翔

草阁风吹海月凉,荔枝初熟夜闻香。cǎo gé fēng chuī hǎi yuè liáng,lì zhī chū shú yè wén xiāng。
美人遥隔秦淮水,何处垆头典鹔鹴。měi rén yáo gé qín huái shuǐ,hé chù lú tóu diǎn sù shuāng。

题画

佘翔

野老科头一叶舟,闲看雁影带云流。yě lǎo kē tóu yī yè zhōu,xián kàn yàn yǐng dài yún liú。
萧条芦荻秋江冷,何处披蓑下钓钩。xiāo tiáo lú dí qiū jiāng lěng,hé chù pī suō xià diào gōu。

途中呈立儒叔

佘翔

小阮琵琶信陆沉,江湖何处觅知音。xiǎo ruǎn pí pá xìn lù chén,jiāng hú hé chù mì zhī yīn。
步兵莫作穷途哭,归去山中啸竹林。bù bīng mò zuò qióng tú kū,guī qù shān zhōng xiào zhú lín。

长汀逢黄生赠之

佘翔

叔度相逢鄞水前,山城日落起孤烟。shū dù xiāng féng yín shuǐ qián,shān chéng rì luò qǐ gū yān。
微名奔走成何事,不向山中结白莲。wēi míng bēn zǒu chéng hé shì,bù xiàng shān zhōng jié bái lián。

经黄伯固墓

佘翔

古墓荒凉草色新,况逢寒食倍伤神。gǔ mù huāng liáng cǎo sè xīn,kuàng féng hán shí bèi shāng shén。
谁怜地下魂无主,原是先朝谏猎人。shuí lián dì xià hún wú zhǔ,yuán shì xiān cháo jiàn liè rén。

送友人下第归新安

佘翔

文章何事误斯人,消尽黄金白发新。wén zhāng hé shì wù sī rén,xiāo jǐn huáng jīn bái fā xīn。
马上不须频下泪,新安秋水待垂纶。mǎ shàng bù xū pín xià lèi,xīn ān qiū shuǐ dài chuí lún。

苏公堤

佘翔

湖边芳草白凄凄,烟锁六桥水拍堤。hú biān fāng cǎo bái qī qī,yān suǒ liù qiáo shuǐ pāi dī。
千古风流人不见,莺声恰恰为谁啼。qiān gǔ fēng liú rén bù jiàn,yīng shēng qià qià wèi shuí tí。

夜过丹阳

佘翔

枫冷江皋九月霜,扁舟一夜过丹阳。fēng lěng jiāng gāo jiǔ yuè shuāng,biǎn zhōu yī yè guò dān yáng。
兰陵美酒知何处,欲向垆头典鹔鹴。lán líng měi jiǔ zhī hé chù,yù xiàng lú tóu diǎn sù shuāng。

哭张管文

佘翔

运筹久矣闻黄石,辟谷飘然访赤松。yùn chóu jiǔ yǐ wén huáng shí,pì gǔ piāo rán fǎng chì sōng。
却恨吟魂招不得,只留诗草在江东。què hèn yín hún zhāo bù dé,zhǐ liú shī cǎo zài jiāng dōng。

寄所思

佘翔

客窗风雨夜深沉,暗里怀人思不禁。kè chuāng fēng yǔ yè shēn chén,àn lǐ huái rén sī bù jìn。
瓜步寒潮日日下,谁将锦字寄同心。guā bù hán cháo rì rì xià,shuí jiāng jǐn zì jì tóng xīn。

过曹娥江

佘翔

剡曲青山历几重,曹娥江上夹芙蓉。shàn qū qīng shān lì jǐ zhòng,cáo é jiāng shàng jiā fú róng。
荒碑寥落千年事,更有何人问蔡邕。huāng bēi liáo luò qiān nián shì,gèng yǒu hé rén wèn cài yōng。