古诗词

赵仁甫邀登越王山同王汝存马从甫林天迪赋

佘翔

东风吹微和,古道生芳草。dōng fēng chuī wēi hé,gǔ dào shēng fāng cǎo。
蹇余困旅人,戚戚萦怀抱。jiǎn yú kùn lǚ rén,qī qī yíng huái bào。
朝来听鸣禽,登高谐所好。cháo lái tīng míng qín,dēng gāo xié suǒ hǎo。
柳色郁黄金,春衣试鲁缟。liǔ sè yù huáng jīn,chūn yī shì lǔ gǎo。
款款罄深杯,翩翩裁丽藻。kuǎn kuǎn qìng shēn bēi,piān piān cái lì zǎo。
握手且为欢,浮生悲易老。wò shǒu qiě wèi huān,fú shēng bēi yì lǎo。
曼倩隐金门,安期栖海岛。màn qiàn yǐn jīn mén,ān qī qī hǎi dǎo。
仙分各有宜,愿言长自保。xiān fēn gè yǒu yí,yuàn yán zhǎng zì bǎo。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

赠别吴文中

佘翔

吴郎归骑入长干,窈窕佳人咏合欢。wú láng guī qí rù zhǎng gàn,yǎo tiǎo jiā rén yǒng hé huān。
若问荔枝何所似,胭脂香染水晶寒。ruò wèn lì zhī hé suǒ shì,yān zhī xiāng rǎn shuǐ jīng hán。

寄黄明府

佘翔

溪水泠泠日欲斜,孤蓬晚泊乱啼鸦。xī shuǐ líng líng rì yù xié,gū péng wǎn pō luàn tí yā。
不知三径行吟处,犹有东篱未吐花。bù zhī sān jìng xíng yín chù,yóu yǒu dōng lí wèi tǔ huā。

望苏门

佘翔

黄河中断太行山,一望烟云缥缈间。huáng hé zhōng duàn tài xíng shān,yī wàng yān yún piāo miǎo jiān。
欲问苏门鸾凤啸,即今惟有水潺湲。yù wèn sū mén luán fèng xiào,jí jīn wéi yǒu shuǐ chán yuán。

金陵曲四首赠大司马吴公

佘翔

秣陵宫阙旧长安,车骑如云拥汉官。mò líng gōng quē jiù zhǎng ān,chē qí rú yún yōng hàn guān。
司马勋名深帝眷,貔貅千万独登坛。sī mǎ xūn míng shēn dì juàn,pí xiū qiān wàn dú dēng tán。

金陵曲四首赠大司马吴公

佘翔

石头虎踞壮金城,江左仍屯七校兵。shí tóu hǔ jù zhuàng jīn chéng,jiāng zuǒ réng tún qī xiào bīng。
樽俎从容多妙略,楼船十万净长鲸。zūn zǔ cóng róng duō miào lüè,lóu chuán shí wàn jìng zhǎng jīng。

金陵曲四首赠大司马吴公

佘翔

郁郁钟山王气高,长江天堑北通漕。yù yù zhōng shān wáng qì gāo,zhǎng jiāng tiān qiàn běi tōng cáo。
吴公身系干城寄,钟鼎何论汗马劳。wú gōng shēn xì gàn chéng jì,zhōng dǐng hé lùn hàn mǎ láo。

金陵曲四首赠大司马吴公

佘翔

秦淮水接海门潮,北望燕山似九霄。qín huái shuǐ jiē hǎi mén cháo,běi wàng yàn shān shì jiǔ xiāo。
文武东南功第一,尚方剑履赐趋朝。wén wǔ dōng nán gōng dì yī,shàng fāng jiàn lǚ cì qū cháo。

大田道中怀孟担

佘翔

几湾流水咽涓涓,五虎山青马首悬。jǐ wān liú shuǐ yàn juān juān,wǔ hǔ shān qīng mǎ shǒu xuán。
欲访故人过峡口,南鸿犹自带风烟。yù fǎng gù rén guò xiá kǒu,nán hóng yóu zì dài fēng yān。

渡峡寄尧衢

佘翔

峡江片片锦帆开,谁抱凌云作赋才。xiá jiāng piàn piàn jǐn fān kāi,shuí bào líng yún zuò fù cái。
迟尔凤凰山下客,乘风还上钓龙台。chí ěr fèng huáng shān xià kè,chéng fēng hái shàng diào lóng tái。

范子受宅赏牡丹

佘翔

谁家亭榭似平章,花媚东风冠洛阳。shuí jiā tíng xiè shì píng zhāng,huā mèi dōng fēng guān luò yáng。
客到但倾光禄酒,扑衣何处不天香。kè dào dàn qīng guāng lù jiǔ,pū yī hé chù bù tiān xiāng。

咏荔枝

佘翔

绛囊颗颗隐珠胎,不向风尘驰骑来。jiàng náng kē kē yǐn zhū tāi,bù xiàng fēng chén chí qí lái。
自劈凝脂沉碧水,大秦明月掌中回。zì pī níng zhī chén bì shuǐ,dà qín míng yuè zhǎng zhōng huí。

寄沈灵翊

佘翔

片月亭亭挂碧霄,扁舟夜趁海门潮。piàn yuè tíng tíng guà bì xiāo,biǎn zhōu yè chèn hǎi mén cháo。
风流何处思公子,寒倚花前斗柳腰。fēng liú hé chù sī gōng zi,hán yǐ huā qián dòu liǔ yāo。

春日送家大阮读书城中

佘翔

春风拂面意何如,柳色黄金映别裾。chūn fēng fú miàn yì hé rú,liǔ sè huáng jīn yìng bié jū。
十里江城从此去,枕边惟有伏生书。shí lǐ jiāng chéng cóng cǐ qù,zhěn biān wéi yǒu fú shēng shū。

经白鸥园有感

佘翔

池塘依旧隐渔矶,竹径兰皋车马稀。chí táng yī jiù yǐn yú jī,zhú jìng lán gāo chē mǎ xī。
黄犬无劳伤往事,钤山惟有白云飞。huáng quǎn wú láo shāng wǎng shì,qián shān wéi yǒu bái yún fēi。

题立雨叔餐秀园

佘翔

春生薜荔翠交加,高卷湘帘览物华。chūn shēng bì lì cuì jiāo jiā,gāo juǎn xiāng lián lǎn wù huá。
一曲溪流堪濯锦,有时流出武陵花。yī qū xī liú kān zhuó jǐn,yǒu shí liú chū wǔ líng huā。