古诗词

魏贞女诗

佘翔

烛烛空中月,没且含光辉。zhú zhú kōng zhōng yuè,méi qiě hán guāng huī。
猗猗谷中兰,芬馨死不移。yī yī gǔ zhōng lán,fēn xīn sǐ bù yí。
温温魏氏女,皎皎琼树姿。wēn wēn wèi shì nǚ,jiǎo jiǎo qióng shù zī。
既娴内则训,亦诵柏舟诗。jì xián nèi zé xùn,yì sòng bǎi zhōu shī。
伊昔聘林家,皓首以为期。yī xī pìn lín jiā,hào shǒu yǐ wèi qī。
君子溘朝露,吁天涕涟洏。jūn zi kè cháo lù,xū tiān tì lián ér。
匍匐奔其丧,相殉分所宜。pú fú bēn qí sàng,xiāng xùn fēn suǒ yí。
高堂未展谒,况在天一涯。gāo táng wèi zhǎn yè,kuàng zài tiān yī yá。
罗帷为谁设,膏沭为谁施。luó wéi wèi shuí shè,gāo shù wèi shuí shī。
妯娌纷喋喋,宁知我心悲。zhóu lǐ fēn dié dié,níng zhī wǒ xīn bēi。
水浆不入口,焉问渴与饥。shuǐ jiāng bù rù kǒu,yān wèn kě yǔ jī。
一朝复一夕,视死甘如饴。yī cháo fù yī xī,shì sǐ gān rú yí。
从容下九原,岂曰生结缡。cóng róng xià jiǔ yuán,qǐ yuē shēng jié lí。
但作连理树,一抔土相依。dàn zuò lián lǐ shù,yī póu tǔ xiāng yī。
百卉媚春阳,霜露且先萎。bǎi huì mèi chūn yáng,shuāng lù qiě xiān wēi。
何如松与柏,郁郁岁寒时。hé rú sōng yǔ bǎi,yù yù suì hán shí。
嗟嗟魏氏女,贞心迈等夷。jiē jiē wèi shì nǚ,zhēn xīn mài děng yí。
共姜千载后,芳名史并垂。gòng jiāng qiān zài hòu,fāng míng shǐ bìng chuí。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

送李太守归乡

佘翔

参差柳色映旌旗,冠盖如云献酒卮。cān chà liǔ sè yìng jīng qí,guān gài rú yún xiàn jiǔ zhī。
莫怪萋菲成贝锦,六宫自古妒蛾眉。mò guài qī fēi chéng bèi jǐn,liù gōng zì gǔ dù é méi。

送李太守归乡

佘翔

宦游踪迹漫西东,参破元机万劫空。huàn yóu zōng jì màn xī dōng,cān pò yuán jī wàn jié kōng。
留得甘棠春勿剪,木兰陂上一壶公。liú dé gān táng chūn wù jiǎn,mù lán bēi shàng yī hú gōng。

送李太守归乡

佘翔

文藻风流似李邕,下车偏自问龙钟。wén zǎo fēng liú shì lǐ yōng,xià chē piān zì wèn lóng zhōng。
若非雨露沾枯槁,?得寒山数亩松。ruò fēi yǔ lù zhān kū gǎo,nà dé hán shān shù mǔ sōng。

送李太守归乡

佘翔

萋萋芳草怨王孙,风雨千山暗泪痕。qī qī fāng cǎo yuàn wáng sūn,fēng yǔ qiān shān àn lèi hén。
兰佩自怜缘帝子,江潭心事许谁论。lán pèi zì lián yuán dì zi,jiāng tán xīn shì xǔ shuí lùn。

送李太守归乡

佘翔

花间睍睆啭黄鹂,彭蠡风高片席移。huā jiān xiàn huàn zhuàn huáng lí,péng lí fēng gāo piàn xí yí。
别后相思千里月,投珠无计转堪悲。bié hòu xiāng sī qiān lǐ yuè,tóu zhū wú jì zhuǎn kān bēi。

送李太守归乡

佘翔

郡斋下凤颍川同,失马无劳叹塞翁。jùn zhāi xià fèng yǐng chuān tóng,shī mǎ wú láo tàn sāi wēng。
阶下凌云丛桂发,天香高占广寒宫。jiē xià líng yún cóng guì fā,tiān xiāng gāo zhàn guǎng hán gōng。

送李太守归乡

佘翔

拂衣归去鬓如班,草得玄经合闭关。fú yī guī qù bìn rú bān,cǎo dé xuán jīng hé bì guān。
多少匡时筹未展,还看安石起东山。duō shǎo kuāng shí chóu wèi zhǎn,hái kàn ān shí qǐ dōng shān。

白莲

佘翔

一朵芙蕖百和香,华清浴罢试新妆。yī duǒ fú qú bǎi hé xiāng,huá qīng yù bà shì xīn zhuāng。
幽姿自分无泥滓,不用临风妒六郎。yōu zī zì fēn wú ní zǐ,bù yòng lín fēng dù liù láng。

题画兰赠张子升

佘翔

萋萋萧艾岂为群,秀色曾从九畹分。qī qī xiāo ài qǐ wèi qún,xiù sè céng cóng jiǔ wǎn fēn。
采得芳菲堪作佩,临风只合赠湘君。cǎi dé fāng fēi kān zuò pèi,lín fēng zhǐ hé zèng xiāng jūn。

画竹

佘翔

太湖石畔竹阴阴,影动凉飙曳玉吟。tài hú shí pàn zhú yīn yīn,yǐng dòng liáng biāo yè yù yín。
莫问渭川千亩处,蓬蒿一径白云深。mò wèn wèi chuān qiān mǔ chù,péng hāo yī jìng bái yún shēn。

画菊

佘翔

采采黄花浥露香,眼中仿佛对柴桑。cǎi cǎi huáng huā yì lù xiāng,yǎn zhōng fǎng fú duì chái sāng。
风流谁送先生酒,共坐南山醉夕阳。fēng liú shuí sòng xiān shēng jiǔ,gòng zuò nán shān zuì xī yáng。

吊屈大夫

佘翔

汨罗江畔草萧疏,千古怀沙恨有馀。mì luó jiāng pàn cǎo xiāo shū,qiān gǔ huái shā hèn yǒu yú。
日暮哀猿正凄切,不知何处吊三闾。rì mù āi yuán zhèng qī qiè,bù zhī hé chù diào sān lǘ。

许由墓

佘翔

平原四望草离离,箕颍风高见石碑。píng yuán sì wàng cǎo lí lí,jī yǐng fēng gāo jiàn shí bēi。
不是当年轻万乘,一坏千载有谁知。bù shì dāng nián qīng wàn chéng,yī huài qiān zài yǒu shuí zhī。

仙溪夜泊怀郑山人

佘翔

孤舟微月倚前滩,谡谡松风入枕寒。gū zhōu wēi yuè yǐ qián tān,sù sù sōng fēng rù zhěn hán。
何处怀人耕谷口,一溪流水夜漫漫。hé chù huái rén gēng gǔ kǒu,yī xī liú shuǐ yè màn màn。

寄吴山人

佘翔

隐隐松萝海月孤,溪边何处问当垆。yǐn yǐn sōng luó hǎi yuè gū,xī biān hé chù wèn dāng lú。
故人不断云山梦,欲乞仙厨五岳图。gù rén bù duàn yún shān mèng,yù qǐ xiān chú wǔ yuè tú。