古诗词

读姚新宁苦竹记有感赋此为赠

佘翔

我生何不辰,苦作乱离人。wǒ shēng hé bù chén,kǔ zuò luàn lí rén。
感君词更苦,读罢重酸辛。gǎn jūn cí gèng kǔ,dú bà zhòng suān xīn。
城池初搆难,衣冠尽涂炭。chéng chí chū gòu nán,yī guān jǐn tú tàn。
四顾纷戈矛,仓皇何所窜。sì gù fēn gē máo,cāng huáng hé suǒ cuàn。
君自越危城,无人问死生。jūn zì yuè wēi chéng,wú rén wèn sǐ shēng。
形骸半摧折,豺虎复纵横。xíng hái bàn cuī zhé,chái hǔ fù zòng héng。
僵卧坑堑底,自分必死矣。jiāng wò kēng qiàn dǐ,zì fēn bì sǐ yǐ。
全生仗素交,急难故如此。quán shēng zhàng sù jiāo,jí nán gù rú cǐ。
万死始归来,妻子一悲哀。wàn sǐ shǐ guī lái,qī zi yī bēi āi。
旋复经刀锯,洒血遍蒿莱。xuán fù jīng dāo jù,sǎ xuè biàn hāo lái。
残生空落魄,世路黄金薄。cán shēng kōng luò pò,shì lù huáng jīn báo。
亲知反覆间,谁能重然诺。qīn zhī fǎn fù jiān,shuí néng zhòng rán nuò。
天意不可知,骨肉重相随。tiān yì bù kě zhī,gǔ ròu zhòng xiāng suí。
患难流离际,岂非玉汝时。huàn nán liú lí jì,qǐ fēi yù rǔ shí。
神物不终弃,青云看立致。shén wù bù zhōng qì,qīng yún kàn lì zhì。
领牧到海涯,治行称独异。lǐng mù dào hǎi yá,zhì xíng chēng dú yì。
倭兵纵烽烟,士卒困戈鋋。wō bīng zòng fēng yān,shì zú kùn gē chán。
临危一转战,孤城赖以全。lín wēi yī zhuǎn zhàn,gū chéng lài yǐ quán。
君本名卿后,才名称八斗。jūn běn míng qīng hòu,cái míng chēng bā dòu。
何事数偏奇,所遇辄不偶。hé shì shù piān qí,suǒ yù zhé bù ǒu。
騄駬下盐车,驰骋果谁如。lù ěr xià yán chē,chí chěng guǒ shuí rú。
大鹏嗤斥鴳,天地鼓翼初。dà péng chī chì yàn,tiān dì gǔ yì chū。
逢君话夙昔,悲喜动颜色。féng jūn huà sù xī,bēi xǐ dòng yán sè。
感激为斯词,词尽心脉脉。gǎn jī wèi sī cí,cí jǐn xīn mài mài。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

登香山寺

佘翔

路入香山更逶迤,子鱼潭畔苇花陂。lù rù xiāng shān gèng wēi yí,zi yú tán pàn wěi huā bēi。
鸬鹚水阔怜双影,鹪鴳风微恋旧枝。lú cí shuǐ kuò lián shuāng yǐng,jiāo yàn fēng wēi liàn jiù zhī。
白屿月明渔笛起,碧汀潮打画船移。bái yǔ yuè míng yú dí qǐ,bì tīng cháo dǎ huà chuán yí。
幽心惟许山僧会,槛外催春柳自垂。yōu xīn wéi xǔ shān sēng huì,kǎn wài cuī chūn liǔ zì chuí。

失题

佘翔

共向山中赋采薇,诸天延眺思依依。gòng xiàng shān zhōng fù cǎi wēi,zhū tiān yán tiào sī yī yī。
轻尘乍合芙蓉冷,片雨初来鸑鷟飞。qīng chén zhà hé fú róng lěng,piàn yǔ chū lái yuè zhuó fēi。
沧海潮生通蟹井,白云客到更荷衣。cāng hǎi cháo shēng tōng xiè jǐng,bái yún kè dào gèng hé yī。
漫游自爱卢敖杖,拟挟青龙去不归。màn yóu zì ài lú áo zhàng,nǐ xié qīng lóng qù bù guī。

题栖禅寺

佘翔

片片归林鸟,微微出寺钟。piàn piàn guī lín niǎo,wēi wēi chū sì zhōng。
僧门掩秋色,明月挂高松。sēng mén yǎn qiū sè,míng yuè guà gāo sōng。

玉阶怨

佘翔

玉阶无人行,监宫日日扫。yù jiē wú rén xíng,jiān gōng rì rì sǎo。
夜来望四星,白露沾秋草。yè lái wàng sì xīng,bái lù zhān qiū cǎo。

葛仙井

佘翔

昔时炼液人,凿井湖山侧。xī shí liàn yè rén,záo jǐng hú shān cè。
即今井中泉,犹带丹霞色。jí jīn jǐng zhōng quán,yóu dài dān xiá sè。

三洲十景

佘翔

海上旧烟垒,频年罢举烽。hǎi shàng jiù yān lěi,pín nián bà jǔ fēng。
但有孤树影,带月舞龙钟。dàn yǒu gū shù yǐng,dài yuè wǔ lóng zhōng。

三洲十景

佘翔

墟里黄昏候,投林鸟雀哀。xū lǐ huáng hūn hòu,tóu lín niǎo què āi。
渡头钟隐隐,风送普陀来。dù tóu zhōng yǐn yǐn,fēng sòng pǔ tuó lái。

三洲十景

佘翔

一水接沧溟,六鳌秋可钓。yī shuǐ jiē cāng míng,liù áo qiū kě diào。
试听欸乃歌,吾亦发长啸。shì tīng āi nǎi gē,wú yì fā zhǎng xiào。

三洲十景

佘翔

东海涌三洲,负薪堪自老。dōng hǎi yǒng sān zhōu,fù xīn kān zì lǎo。
吾生澹荡人,更欲搴瑶草。wú shēng dàn dàng rén,gèng yù qiān yáo cǎo。

三洲十景

佘翔

仿佛西湖上,烟波锁六桥。fǎng fú xī hú shàng,yān bō suǒ liù qiáo。
美人明月夜,好泛木兰桡。měi rén míng yuè yè,hǎo fàn mù lán ráo。

三洲十景

佘翔

海门烟雾深,忽见秋涛起。hǎi mén yān wù shēn,hū jiàn qiū tāo qǐ。
欲折扶桑枝,乘潮去万里。yù zhé fú sāng zhī,chéng cháo qù wàn lǐ。

三洲十景

佘翔

积翠尽阴阴,风吹十里响。jī cuì jǐn yīn yīn,fēng chuī shí lǐ xiǎng。
上栖白鹭群,下映青苔壤。shàng qī bái lù qún,xià yìng qīng tái rǎng。

三洲十景

佘翔

淙淙涧里水,不啻鸭头绿。cóng cóng jiàn lǐ shuǐ,bù chì yā tóu lǜ。
有时流落花,疑是桃源曲。yǒu shí liú luò huā,yí shì táo yuán qū。

三洲十景

佘翔

宝塔镇东方,亭亭三鸑鷟。bǎo tǎ zhèn dōng fāng,tíng tíng sān yuè zhuó。
云中挂暮蟾,海上射朝旭。yún zhōng guà mù chán,hǎi shàng shè cháo xù。

三洲十景

佘翔

嘉树郁成阴,孤台眺苍莽。jiā shù yù chéng yīn,gū tái tiào cāng mǎng。
长笑似苏门,白云自来往。zhǎng xiào shì sū mén,bái yún zì lái wǎng。