古诗词

读姚新宁苦竹记有感赋此为赠

佘翔

我生何不辰,苦作乱离人。wǒ shēng hé bù chén,kǔ zuò luàn lí rén。
感君词更苦,读罢重酸辛。gǎn jūn cí gèng kǔ,dú bà zhòng suān xīn。
城池初搆难,衣冠尽涂炭。chéng chí chū gòu nán,yī guān jǐn tú tàn。
四顾纷戈矛,仓皇何所窜。sì gù fēn gē máo,cāng huáng hé suǒ cuàn。
君自越危城,无人问死生。jūn zì yuè wēi chéng,wú rén wèn sǐ shēng。
形骸半摧折,豺虎复纵横。xíng hái bàn cuī zhé,chái hǔ fù zòng héng。
僵卧坑堑底,自分必死矣。jiāng wò kēng qiàn dǐ,zì fēn bì sǐ yǐ。
全生仗素交,急难故如此。quán shēng zhàng sù jiāo,jí nán gù rú cǐ。
万死始归来,妻子一悲哀。wàn sǐ shǐ guī lái,qī zi yī bēi āi。
旋复经刀锯,洒血遍蒿莱。xuán fù jīng dāo jù,sǎ xuè biàn hāo lái。
残生空落魄,世路黄金薄。cán shēng kōng luò pò,shì lù huáng jīn báo。
亲知反覆间,谁能重然诺。qīn zhī fǎn fù jiān,shuí néng zhòng rán nuò。
天意不可知,骨肉重相随。tiān yì bù kě zhī,gǔ ròu zhòng xiāng suí。
患难流离际,岂非玉汝时。huàn nán liú lí jì,qǐ fēi yù rǔ shí。
神物不终弃,青云看立致。shén wù bù zhōng qì,qīng yún kàn lì zhì。
领牧到海涯,治行称独异。lǐng mù dào hǎi yá,zhì xíng chēng dú yì。
倭兵纵烽烟,士卒困戈鋋。wō bīng zòng fēng yān,shì zú kùn gē chán。
临危一转战,孤城赖以全。lín wēi yī zhuǎn zhàn,gū chéng lài yǐ quán。
君本名卿后,才名称八斗。jūn běn míng qīng hòu,cái míng chēng bā dòu。
何事数偏奇,所遇辄不偶。hé shì shù piān qí,suǒ yù zhé bù ǒu。
騄駬下盐车,驰骋果谁如。lù ěr xià yán chē,chí chěng guǒ shuí rú。
大鹏嗤斥鴳,天地鼓翼初。dà péng chī chì yàn,tiān dì gǔ yì chū。
逢君话夙昔,悲喜动颜色。féng jūn huà sù xī,bēi xǐ dòng yán sè。
感激为斯词,词尽心脉脉。gǎn jī wèi sī cí,cí jǐn xīn mài mài。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

题九鲤湖九首雷轰

佘翔

双扉寂寂护苍苔,几片浮云洞口来。shuāng fēi jì jì hù cāng tái,jǐ piàn fú yún dòng kǒu lái。
笑探三花从此去,不知何处是天台。xiào tàn sān huā cóng cǐ qù,bù zhī hé chù shì tiān tái。

题九鲤湖九首雷轰

佘翔

悬崖千树昼冥冥,一片潭光聚五星。xuán yá qiān shù zhòu míng míng,yī piàn tán guāng jù wǔ xīng。
我欲斋心看道箓,移来午夜照疏棂。wǒ yù zhāi xīn kàn dào lù,yí lái wǔ yè zhào shū líng。

题九鲤湖九首雷轰

佘翔

何物沉冥不可招,九苞曾说跨王乔。hé wù chén míng bù kě zhāo,jiǔ bāo céng shuō kuà wáng qiáo。
只因误啄金丹粒,谪落人间听玉箫。zhǐ yīn wù zhuó jīn dān lì,zhé luò rén jiān tīng yù xiāo。

题九鲤湖九首雷轰

佘翔

仙子乘龙去不还,棋枰犹自阁人间。xiān zi chéng lóng qù bù hái,qí píng yóu zì gé rén jiān。
不知千载烂柯后,又著蓬莱第几山。bù zhī qiān zài làn kē hòu,yòu zhù péng lái dì jǐ shān。

题九鲤湖九首雷轰

佘翔

辟谷仙人不可从,云山仿佛武夷踪。pì gǔ xiān rén bù kě cóng,yún shān fǎng fú wǔ yí zōng。
将军不是封侯骨,也学文成访赤松。jiāng jūn bù shì fēng hóu gǔ,yě xué wén chéng fǎng chì sōng。

春日口占

佘翔

春风昨夜到渔家,江曲蒙蒙细雨斜。chūn fēng zuó yè dào yú jiā,jiāng qū méng méng xì yǔ xié。
可怪宅边桃李树,朝来不语自开花。kě guài zhái biān táo lǐ shù,cháo lái bù yǔ zì kāi huā。

明妃曲

佘翔

燕支一望白云秋,马上红颜双泪流。yàn zhī yī wàng bái yún qiū,mǎ shàng hóng yán shuāng lèi liú。
雁自南飞人北去,琵琶不解汉宫愁。yàn zì nán fēi rén běi qù,pí pá bù jiě hàn gōng chóu。

明妃曲

佘翔

北风吹雪暗天山,憔悴蛾眉去不还。běi fēng chuī xuě àn tiān shān,qiáo cuì é méi qù bù hái。
薄命便教边地老,归魂应度玉门关。báo mìng biàn jiào biān dì lǎo,guī hún yīng dù yù mén guān。

明妃曲

佘翔

朝辞合殿暮交河,泪满宫衣泻素波。cháo cí hé diàn mù jiāo hé,lèi mǎn gōng yī xiè sù bō。
顾影自怜肠欲断,长门幽怨较谁多。gù yǐng zì lián cháng yù duàn,zhǎng mén yōu yuàn jiào shuí duō。

明妃曲

佘翔

青海寒云散作风,谁怜粉黛逐飞蓬。qīng hǎi hán yún sàn zuò fēng,shuí lián fěn dài zhú fēi péng。
亭亭一片中天月,仿佛清光照汉宫。tíng tíng yī piàn zhōng tiān yuè,fǎng fú qīng guāng zhào hàn gōng。

夜合花

佘翔

风动香飘十二栏,雨中相对一尊残。fēng dòng xiāng piāo shí èr lán,yǔ zhōng xiāng duì yī zūn cán。
玉容莫向黄昏敛,正欲携灯醉后看。yù róng mò xiàng huáng hūn liǎn,zhèng yù xié dēng zuì hòu kàn。

题李孚台白水亭

佘翔

万顷烟霞一草亭,开樽醉杀柳条青。wàn qǐng yān xiá yī cǎo tíng,kāi zūn zuì shā liǔ tiáo qīng。
停杯试问沧浪水,龙卧寒潭几日醒。tíng bēi shì wèn cāng làng shuǐ,lóng wò hán tán jǐ rì xǐng。

题李孚台白水亭

佘翔

湖上何来碧浪高,雷轰风猛怒相号。hú shàng hé lái bì làng gāo,léi hōng fēng měng nù xiāng hào。
任公不是寻常手,欲下沧溟钓六鳌。rèn gōng bù shì xún cháng shǒu,yù xià cāng míng diào liù áo。

雨中杜鹃花

佘翔

何来杜宇叶离离,三月当庭花满枝。hé lái dù yǔ yè lí lí,sān yuè dāng tíng huā mǎn zhī。
莫是啼魂哀帝子,至今香染湿胭脂。mò shì tí hún āi dì zi,zhì jīn xiāng rǎn shī yān zhī。

送李太守归乡

佘翔

郭外曾随竹马迎,春风何事动离情。guō wài céng suí zhú mǎ yíng,chūn fēng hé shì dòng lí qíng。
不堪误得中山谤,归与沙鸥结旧盟。bù kān wù dé zhōng shān bàng,guī yǔ shā ōu jié jiù méng。