古诗词

读姚新宁苦竹记有感赋此为赠

佘翔

我生何不辰,苦作乱离人。wǒ shēng hé bù chén,kǔ zuò luàn lí rén。
感君词更苦,读罢重酸辛。gǎn jūn cí gèng kǔ,dú bà zhòng suān xīn。
城池初搆难,衣冠尽涂炭。chéng chí chū gòu nán,yī guān jǐn tú tàn。
四顾纷戈矛,仓皇何所窜。sì gù fēn gē máo,cāng huáng hé suǒ cuàn。
君自越危城,无人问死生。jūn zì yuè wēi chéng,wú rén wèn sǐ shēng。
形骸半摧折,豺虎复纵横。xíng hái bàn cuī zhé,chái hǔ fù zòng héng。
僵卧坑堑底,自分必死矣。jiāng wò kēng qiàn dǐ,zì fēn bì sǐ yǐ。
全生仗素交,急难故如此。quán shēng zhàng sù jiāo,jí nán gù rú cǐ。
万死始归来,妻子一悲哀。wàn sǐ shǐ guī lái,qī zi yī bēi āi。
旋复经刀锯,洒血遍蒿莱。xuán fù jīng dāo jù,sǎ xuè biàn hāo lái。
残生空落魄,世路黄金薄。cán shēng kōng luò pò,shì lù huáng jīn báo。
亲知反覆间,谁能重然诺。qīn zhī fǎn fù jiān,shuí néng zhòng rán nuò。
天意不可知,骨肉重相随。tiān yì bù kě zhī,gǔ ròu zhòng xiāng suí。
患难流离际,岂非玉汝时。huàn nán liú lí jì,qǐ fēi yù rǔ shí。
神物不终弃,青云看立致。shén wù bù zhōng qì,qīng yún kàn lì zhì。
领牧到海涯,治行称独异。lǐng mù dào hǎi yá,zhì xíng chēng dú yì。
倭兵纵烽烟,士卒困戈鋋。wō bīng zòng fēng yān,shì zú kùn gē chán。
临危一转战,孤城赖以全。lín wēi yī zhuǎn zhàn,gū chéng lài yǐ quán。
君本名卿后,才名称八斗。jūn běn míng qīng hòu,cái míng chēng bā dòu。
何事数偏奇,所遇辄不偶。hé shì shù piān qí,suǒ yù zhé bù ǒu。
騄駬下盐车,驰骋果谁如。lù ěr xià yán chē,chí chěng guǒ shuí rú。
大鹏嗤斥鴳,天地鼓翼初。dà péng chī chì yàn,tiān dì gǔ yì chū。
逢君话夙昔,悲喜动颜色。féng jūn huà sù xī,bēi xǐ dòng yán sè。
感激为斯词,词尽心脉脉。gǎn jī wèi sī cí,cí jǐn xīn mài mài。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

马上即事

佘翔

万壑春流泻海门,人家多住绿杨村。wàn hè chūn liú xiè hǎi mén,rén jiā duō zhù lǜ yáng cūn。
花飘马首如红雨,何处听莺不断魂。huā piāo mǎ shǒu rú hóng yǔ,hé chù tīng yīng bù duàn hún。

蒜岭雨中

佘翔

雨来马上扑征衣,芳草萋萋去路微。yǔ lái mǎ shàng pū zhēng yī,fāng cǎo qī qī qù lù wēi。
况是江村寒食候,鹧鸪啼处乱花飞。kuàng shì jiāng cūn hán shí hòu,zhè gū tí chù luàn huā fēi。

囊山迟郭士龙不至

佘翔

寻僧野寺不知还,秋色藤萝正可扳。xún sēng yě sì bù zhī hái,qiū sè téng luó zhèng kě bān。
不见游仙来郭璞,缁衣何处负青山。bù jiàn yóu xiān lái guō pú,zī yī hé chù fù qīng shān。

晚度仙霞岭有怀

佘翔

枫林霜冷叶初斑,鸟道行人返照间。fēng lín shuāng lěng yè chū bān,niǎo dào xíng rén fǎn zhào jiān。
忽见南鸿云里度,为谁回首九华山。hū jiàn nán hóng yún lǐ dù,wèi shuí huí shǒu jiǔ huá shān。

保安道中怀颜廷渠

佘翔

青山历历半丹枫,人在天涯各转蓬。qīng shān lì lì bàn dān fēng,rén zài tiān yá gè zhuǎn péng。
不念无诸城下别,五湖明月好谁同。bù niàn wú zhū chéng xià bié,wǔ hú míng yuè hǎo shuí tóng。

江郎石

佘翔

凌云鼎立势亭亭,曾是三峰劈巨灵。líng yún dǐng lì shì tíng tíng,céng shì sān fēng pī jù líng。
欲跨飞翰临绝顶,空中手摘白榆星。yù kuà fēi hàn lín jué dǐng,kōng zhōng shǒu zhāi bái yú xīng。

清湖馆中别诸弟还乡

佘翔

湖海相逢落魄年,汝归故国我风烟。hú hǎi xiāng féng luò pò nián,rǔ guī gù guó wǒ fēng yān。
临岐且尽垆头兴,莫说天涯乏酒钱。lín qí qiě jǐn lú tóu xīng,mò shuō tiān yá fá jiǔ qián。

清湖夜雨

佘翔

岁暮凄凉雨有声,依依客舍缓行程。suì mù qī liáng yǔ yǒu shēng,yī yī kè shě huǎn xíng chéng。
高楼夜冷衣偏薄,击柝愁人到五更。gāo lóu yè lěng yī piān báo,jī tuò chóu rén dào wǔ gèng。

兰溪舟中怀吴元瑞

佘翔

吴山山下一逢君,五载鸿书杳不闻。wú shān shān xià yī féng jūn,wǔ zài hóng shū yǎo bù wén。
今日扁舟过瀫水,一尊犹自隔青云。jīn rì biǎn zhōu guò hú shuǐ,yī zūn yóu zì gé qīng yún。

怀吴隐士

佘翔

少君清净道家流,一别新都忽两秋。shǎo jūn qīng jìng dào jiā liú,yī bié xīn dōu hū liǎng qiū。
欲问巢云空谷里,千峰落日倚孤舟。yù wèn cháo yún kōng gǔ lǐ,qiān fēng luò rì yǐ gū zhōu。

严濑舟中诵姚巽卿赠别诗有世路危于七里滩作此寄意

佘翔

读罢新诗恼客魂,人情反覆未须论。dú bà xīn shī nǎo kè hún,rén qíng fǎn fù wèi xū lùn。
清泠依旧严陵水,日夜东流望海门。qīng líng yī jiù yán líng shuǐ,rì yè dōng liú wàng hǎi mén。

射阳夜泊

佘翔

扁舟荡漾逐飞凫,湖上春涛薄孟诸。biǎn zhōu dàng yàng zhú fēi fú,hú shàng chūn tāo báo mèng zhū。
不识骊龙何处睡,飞来片月似明珠。bù shí lí lóng hé chù shuì,fēi lái piàn yuè shì míng zhū。

那叱矶

佘翔

江上徵兵赴国门,石城龙斗不堪论。jiāng shàng zhēng bīng fù guó mén,shí chéng lóng dòu bù kān lùn。
一时鱼腹千秋泪,不独怀沙吊屈原。yī shí yú fù qiān qiū lèi,bù dú huái shā diào qū yuán。

谢公墩同周文美张子明九日作

佘翔

九日登高菊未花,衔杯共倚白云斜。jiǔ rì dēng gāo jú wèi huā,xián bēi gòng yǐ bái yún xié。
豪华六代俱销歇,依旧青山属谢家。háo huá liù dài jù xiāo xiē,yī jiù qīng shān shǔ xiè jiā。

圯上吟

佘翔

欲报韩仇不顾家,中原逐鹿乱如麻。yù bào hán chóu bù gù jiā,zhōng yuán zhú lù luàn rú má。
若非圯上传黄石,沧海空椎博浪沙。ruò fēi yí shàng chuán huáng shí,cāng hǎi kōng chuí bó làng shā。