古诗词

读姚新宁苦竹记有感赋此为赠

佘翔

我生何不辰,苦作乱离人。wǒ shēng hé bù chén,kǔ zuò luàn lí rén。
感君词更苦,读罢重酸辛。gǎn jūn cí gèng kǔ,dú bà zhòng suān xīn。
城池初搆难,衣冠尽涂炭。chéng chí chū gòu nán,yī guān jǐn tú tàn。
四顾纷戈矛,仓皇何所窜。sì gù fēn gē máo,cāng huáng hé suǒ cuàn。
君自越危城,无人问死生。jūn zì yuè wēi chéng,wú rén wèn sǐ shēng。
形骸半摧折,豺虎复纵横。xíng hái bàn cuī zhé,chái hǔ fù zòng héng。
僵卧坑堑底,自分必死矣。jiāng wò kēng qiàn dǐ,zì fēn bì sǐ yǐ。
全生仗素交,急难故如此。quán shēng zhàng sù jiāo,jí nán gù rú cǐ。
万死始归来,妻子一悲哀。wàn sǐ shǐ guī lái,qī zi yī bēi āi。
旋复经刀锯,洒血遍蒿莱。xuán fù jīng dāo jù,sǎ xuè biàn hāo lái。
残生空落魄,世路黄金薄。cán shēng kōng luò pò,shì lù huáng jīn báo。
亲知反覆间,谁能重然诺。qīn zhī fǎn fù jiān,shuí néng zhòng rán nuò。
天意不可知,骨肉重相随。tiān yì bù kě zhī,gǔ ròu zhòng xiāng suí。
患难流离际,岂非玉汝时。huàn nán liú lí jì,qǐ fēi yù rǔ shí。
神物不终弃,青云看立致。shén wù bù zhōng qì,qīng yún kàn lì zhì。
领牧到海涯,治行称独异。lǐng mù dào hǎi yá,zhì xíng chēng dú yì。
倭兵纵烽烟,士卒困戈鋋。wō bīng zòng fēng yān,shì zú kùn gē chán。
临危一转战,孤城赖以全。lín wēi yī zhuǎn zhàn,gū chéng lài yǐ quán。
君本名卿后,才名称八斗。jūn běn míng qīng hòu,cái míng chēng bā dòu。
何事数偏奇,所遇辄不偶。hé shì shù piān qí,suǒ yù zhé bù ǒu。
騄駬下盐车,驰骋果谁如。lù ěr xià yán chē,chí chěng guǒ shuí rú。
大鹏嗤斥鴳,天地鼓翼初。dà péng chī chì yàn,tiān dì gǔ yì chū。
逢君话夙昔,悲喜动颜色。féng jūn huà sù xī,bēi xǐ dòng yán sè。
感激为斯词,词尽心脉脉。gǎn jī wèi sī cí,cí jǐn xīn mài mài。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

哭林中丞二首

佘翔

埋轮都下旧知名,当道豺狼敢横行。mái lún dōu xià jiù zhī míng,dāng dào chái láng gǎn héng xíng。
白马忽随丹旐去,风云惨淡阖闾城。bái mǎ hū suí dān zhào qù,fēng yún cǎn dàn hé lǘ chéng。

哭林中丞二首

佘翔

星陨辕门上将才,延陵挂剑重堪哀。xīng yǔn yuán mén shàng jiāng cái,yán líng guà jiàn zhòng kān āi。
故人不尽羊昙泪,忍向西州问草莱。gù rén bù jǐn yáng tán lèi,rěn xiàng xī zhōu wèn cǎo lái。

挽陆夫人

佘翔

湘灵鼓瑟渺何之,一片愁云殢九疑。xiāng líng gǔ sè miǎo hé zhī,yī piàn chóu yún tì jiǔ yí。
总为人间尘满镜,锵锵佩向月中移。zǒng wèi rén jiān chén mǎn jìng,qiāng qiāng pèi xiàng yuè zhōng yí。

挽陆夫人

佘翔

翡翠光摇赤水珠,长歌一曲凤将雏。fěi cuì guāng yáo chì shuǐ zhū,zhǎng gē yī qū fèng jiāng chú。
孤飞却向瑶池去,欲借还丹竟有无。gū fēi què xiàng yáo chí qù,yù jiè hái dān jìng yǒu wú。

挽陆夫人

佘翔

锦瑟调来五十春,飘然驾鹤出风尘。jǐn sè diào lái wǔ shí chūn,piāo rán jià hè chū fēng chén。
使君海上怀明月,捐佩犹疑汉浦人。shǐ jūn hǎi shàng huái míng yuè,juān pèi yóu yí hàn pǔ rén。

挽陆夫人

佘翔

汉口机停织女声,黄姑何处望鸾軿。hàn kǒu jī tíng zhī nǚ shēng,huáng gū hé chù wàng luán píng。
郡斋枫叶萧萧下,不尽清商万古情。jùn zhāi fēng yè xiāo xiāo xià,bù jǐn qīng shāng wàn gǔ qíng。

怀陈司马孔震

佘翔

虹桥高驾锁延津,短发孤帆笑此身。hóng qiáo gāo jià suǒ yán jīn,duǎn fā gū fān xiào cǐ shēn。
云暗千峰流水咽,双龙未合倍愁人。yún àn qiān fēng liú shuǐ yàn,shuāng lóng wèi hé bèi chóu rén。

怀陈司马孔震

佘翔

仙踪何处醉屠苏,囊里长悬五岳图。xiān zōng hé chù zuì tú sū,náng lǐ zhǎng xuán wǔ yuè tú。
独倚扁舟怀下榻,九峰山外白云孤。dú yǐ biǎn zhōu huái xià tà,jiǔ fēng shān wài bái yún gū。

怀陈司马孔震

佘翔

大横山色望中青,飘泊偏怜水上萍。dà héng shān sè wàng zhōng qīng,piāo pō piān lián shuǐ shàng píng。
欲问杜陵投辖兴,老来嗜酒一猩猩。yù wèn dù líng tóu xiá xīng,lǎo lái shì jiǔ yī xīng xīng。

怀陈司马孔震

佘翔

五湖曾是学鸱夷,到处轻赍任所之。wǔ hú céng shì xué chī yí,dào chù qīng jī rèn suǒ zhī。
安得云窝陪杖屦,钧天乐奏自明时。ān dé yún wō péi zhàng jù,jūn tiān lè zòu zì míng shí。

咏荔枝

佘翔

青笼携来荔子丹,小姬剥出水晶寒。qīng lóng xié lái lì zi dān,xiǎo jī bō chū shuǐ jīng hán。
一餐已解文园渴,不羡仙人承露盘。yī cān yǐ jiě wén yuán kě,bù xiàn xiān rén chéng lù pán。

题鸣臣林明府园亭

佘翔

山中雨露长松筠,十亩园林寄此身。shān zhōng yǔ lù zhǎng sōng yún,shí mǔ yuán lín jì cǐ shēn。
莫问桔槔劳俯仰,忘机原是汉阴人。mò wèn jú gāo láo fǔ yǎng,wàng jī yuán shì hàn yīn rén。

题鸣臣林明府园亭

佘翔

白发逍遥不计年,兴来时咏考槃篇。bái fā xiāo yáo bù jì nián,xīng lái shí yǒng kǎo pán piān。
濯缨池上宽垂钓,鱼在濠梁乐已全。zhuó yīng chí shàng kuān chuí diào,yú zài háo liáng lè yǐ quán。

题鸣臣林明府园亭

佘翔

宅边五柳似柴桑,篱下黄花晚更香。zhái biān wǔ liǔ shì chái sāng,lí xià huáng huā wǎn gèng xiāng。
自有白衣来送酒,南山秋色醉斜阳。zì yǒu bái yī lái sòng jiǔ,nán shān qiū sè zuì xié yáng。

望庐山

佘翔

彭蠡茫茫混太虚,中天紫翠拔匡庐。péng lí máng máng hùn tài xū,zhōng tiān zǐ cuì bá kuāng lú。
高僧旧住东林寺,寺里莲花好在无。gāo sēng jiù zhù dōng lín sì,sì lǐ lián huā hǎo zài wú。