古诗词

送陈尧勋之浙为其先宪副公乞铭姚太史

佘翔

瑟瑟秋风候,问君何所之。sè sè qiū fēng hòu,wèn jūn hé suǒ zhī。
君行双泪下,生别非所悲。jūn xíng shuāng lèi xià,shēng bié fēi suǒ bēi。
忆昔趋庭训,谆谆礼与诗。yì xī qū tíng xùn,zhūn zhūn lǐ yǔ shī。
定省朝还夕,为乐长在兹。dìng shěng cháo hái xī,wèi lè zhǎng zài zī。
一旦风木摧,哀哀见无期。yī dàn fēng mù cuī,āi āi jiàn wú qī。
泪尽继以血,殷忧当告谁。lèi jǐn jì yǐ xuè,yīn yōu dāng gào shuí。
独有太史铭,可以不朽为。dú yǒu tài shǐ míng,kě yǐ bù xiǔ wèi。
怀刺走千里,间关岂所知。huái cì zǒu qiān lǐ,jiān guān qǐ suǒ zhī。
鸿雁声嗷嗷,浮云东南驰。hóng yàn shēng áo áo,fú yún dōng nán chí。
白马萧萧鸣,且当从此辞。bái mǎ xiāo xiāo míng,qiě dāng cóng cǐ cí。
我闻重恻恻,掩泣一相持。wǒ wén zhòng cè cè,yǎn qì yī xiāng chí。
槜李在何方,山川路逶迤。zuì lǐ zài hé fāng,shān chuān lù wēi yí。
明发担簦去,严霜途中逵。míng fā dān dēng qù,yán shuāng tú zhōng kuí。
伤哉孝子心,金石坚不移。shāng zāi xiào zi xīn,jīn shí jiān bù yí。
太史秉直笔,文章光陆离。tài shǐ bǐng zhí bǐ,wén zhāng guāng lù lí。
千载一知己,临风涕涟洏。qiān zài yī zhī jǐ,lín fēng tì lián ér。
君负青云姿,显扬会有时。jūn fù qīng yún zī,xiǎn yáng huì yǒu shí。
行矣重自爱,莫忘倚门思。xíng yǐ zhòng zì ài,mò wàng yǐ mén sī。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

同游宗谦集马从甫草堂作

佘翔

清尊开别墅,慷慨命吾徒。qīng zūn kāi bié shù,kāng kǎi mìng wú tú。
子夜吴歌啭,阳春郢调孤。zi yè wú gē zhuàn,yáng chūn yǐng diào gū。
凌云名不薄,醉月气何粗。líng yún míng bù báo,zuì yuè qì hé cū。
栗里风流在,重过有酒无。lì lǐ fēng liú zài,zhòng guò yǒu jiǔ wú。

寄郑兆采

佘翔

苦忆谈天客,江城久索居。kǔ yì tán tiān kè,jiāng chéng jiǔ suǒ jū。
山林余小隐,词赋尔长驱。shān lín yú xiǎo yǐn,cí fù ěr zhǎng qū。
径草萦书带,岩花映绮疏。jìng cǎo yíng shū dài,yán huā yìng qǐ shū。
九华悬片月,西望欲踟蹰。jiǔ huá xuán piàn yuè,xī wàng yù chí chú。

泊平浦作

佘翔

天涯飘泊处,日暮动深情。tiān yá piāo pō chù,rì mù dòng shēn qíng。
身世随蓬转,关山对月明。shēn shì suí péng zhuǎn,guān shān duì yuè míng。
西江初挽粟,南粤未休兵。xī jiāng chū wǎn sù,nán yuè wèi xiū bīng。
如此艰难道,非关学请缨。rú cǐ jiān nán dào,fēi guān xué qǐng yīng。

沙阳守涨作

佘翔

积雨溪初涨,孤舟泊水涯。jī yǔ xī chū zhǎng,gū zhōu pō shuǐ yá。
荒村馀鸟雀,落日走龙蛇。huāng cūn yú niǎo què,luò rì zǒu lóng shé。
偃蹇成何事,飘零只自嗟。yǎn jiǎn chéng hé shì,piāo líng zhǐ zì jiē。
隔林烟火起,暂向酒人家。gé lín yān huǒ qǐ,zàn xiàng jiǔ rén jiā。

程乡舟中

佘翔

乘舟来百粤,五月尚披裘。chéng zhōu lái bǎi yuè,wǔ yuè shàng pī qiú。
瘴气晴飞雨,溪风飒似秋。zhàng qì qíng fēi yǔ,xī fēng sà shì qiū。
文章非屈宋,踪迹老穷愁。wén zhāng fēi qū sòng,zōng jì lǎo qióng chóu。
此际思乡泪,潺湲水共流。cǐ jì sī xiāng lèi,chán yuán shuǐ gòng liú。

雨泊作

佘翔

西风吹大漠,远客滞归舟。xī fēng chuī dà mò,yuǎn kè zhì guī zhōu。
雨暗城阴色,云含海上愁。yǔ àn chéng yīn sè,yún hán hǎi shàng chóu。
潮声来卧榻,画角起层楼。cháo shēng lái wò tà,huà jiǎo qǐ céng lóu。
那得新丰酒,悠然命马周。nà dé xīn fēng jiǔ,yōu rán mìng mǎ zhōu。

题竹林七贤图

佘翔

昔时竹林人,俱是清狂客。xī shí zhú lín rén,jù shì qīng kuáng kè。
逃名却尚奇,纵酒已成癖。táo míng què shàng qí,zòng jiǔ yǐ chéng pǐ。
天地总虚无,老庄与朝夕。tiān dì zǒng xū wú,lǎo zhuāng yǔ cháo xī。
吾生后汝期,感慨兹遗迹。wú shēng hòu rǔ qī,gǎn kǎi zī yí jì。

题余思澄超然楼次柯尧叟韵

佘翔

高阁清阴合,乘秋曳履过。gāo gé qīng yīn hé,chéng qiū yè lǚ guò。
凭轩穷海岳,把酒命羊何。píng xuān qióng hǎi yuè,bǎ jiǔ mìng yáng hé。
落日低双鸟,微云淡九河。luò rì dī shuāng niǎo,wēi yún dàn jiǔ hé。
悬知占太史,座上德星多。xuán zhī zhàn tài shǐ,zuò shàng dé xīng duō。

雨中登江天阁

佘翔

积雨依山寺,凭高思渺茫。jī yǔ yī shān sì,píng gāo sī miǎo máng。
潮声回片石,云气暗空廊。cháo shēng huí piàn shí,yún qì àn kōng láng。
地控南徐险,天连北斗长。dì kòng nán xú xiǎn,tiān lián běi dòu zhǎng。
凄凄何处笛,此调是沧浪。qī qī hé chù dí,cǐ diào shì cāng làng。

夏日仝陈元甫僧宏恩过万松庵盛仲文读书处得中字

佘翔

地僻蓬门静,松萝一径通。dì pì péng mén jìng,sōng luó yī jìng tōng。
薰风回石榻,幽梵出花丛。xūn fēng huí shí tà,yōu fàn chū huā cóng。
问字通扬子,谈经对远公。wèn zì tōng yáng zi,tán jīng duì yuǎn gōng。
兴阑尊酒罢,归路月明中。xīng lán zūn jiǔ bà,guī lù yuè míng zhōng。

春日仝游宗谦方行渐柯尧滕东山晚眺作

佘翔

春色在东山,登临紫翠间。chūn sè zài dōng shān,dēng lín zǐ cuì jiān。
孤城悬落日,双树隐禅关。gū chéng xuán luò rì,shuāng shù yǐn chán guān。
草自香台积,僧从下界还。cǎo zì xiāng tái jī,sēng cóng xià jiè hái。
欲除生灭念,惟与白云闲。yù chú shēng miè niàn,wéi yǔ bái yún xián。

雨中诸君子携歌者过饮草堂醉后赋此

佘翔

十日嗟余病,扁舟见汝情。shí rì jiē yú bìng,biǎn zhōu jiàn rǔ qíng。
清秋来旧侣,子夜啭新声。qīng qiū lái jiù lǚ,zi yè zhuàn xīn shēng。
天地容吾党,文章误此生。tiān dì róng wú dǎng,wén zhāng wù cǐ shēng。
但教千日醉,不必问阴晴。dàn jiào qiān rì zuì,bù bì wèn yīn qíng。

雨中诸君子携歌者过饮草堂醉后赋此

佘翔

何来白眼客,樽酒共留连。hé lái bái yǎn kè,zūn jiǔ gòng liú lián。
词藻凌三晋,风流恰七贤。cí zǎo líng sān jìn,fēng liú qià qī xián。
蝉声消暑气,山色带秋烟。chán shēng xiāo shǔ qì,shān sè dài qiū yān。
况有何戡在,酣歌五柳前。kuàng yǒu hé kān zài,hān gē wǔ liǔ qián。

张子明马一卿过山居有作走笔答之

佘翔

留滞江东客,何来宿北城。liú zhì jiāng dōng kè,hé lái sù běi chéng。
高斋堪伏枕,浊酒且逃名。gāo zhāi kān fú zhěn,zhuó jiǔ qiě táo míng。
竹径分秋色,松涛杂梵声。zhú jìng fēn qiū sè,sōng tāo zá fàn shēng。
风流非二仲,谁过蒋元卿。fēng liú fēi èr zhòng,shuí guò jiǎng yuán qīng。

同蔡真卿余鞠夫登淮阴城

佘翔

雉堞连云峻,东流楚水深。zhì dié lián yún jùn,dōng liú chǔ shuǐ shēn。
以余多感慨,与尔一登临。yǐ yú duō gǎn kǎi,yǔ ěr yī dēng lín。
春草王孙泪,烟尘国士心。chūn cǎo wáng sūn lèi,yān chén guó shì xīn。
城边无漂母,谁复饭淮阴。chéng biān wú piāo mǔ,shuí fù fàn huái yīn。