古诗词

送陈尧勋之浙为其先宪副公乞铭姚太史

佘翔

瑟瑟秋风候,问君何所之。sè sè qiū fēng hòu,wèn jūn hé suǒ zhī。
君行双泪下,生别非所悲。jūn xíng shuāng lèi xià,shēng bié fēi suǒ bēi。
忆昔趋庭训,谆谆礼与诗。yì xī qū tíng xùn,zhūn zhūn lǐ yǔ shī。
定省朝还夕,为乐长在兹。dìng shěng cháo hái xī,wèi lè zhǎng zài zī。
一旦风木摧,哀哀见无期。yī dàn fēng mù cuī,āi āi jiàn wú qī。
泪尽继以血,殷忧当告谁。lèi jǐn jì yǐ xuè,yīn yōu dāng gào shuí。
独有太史铭,可以不朽为。dú yǒu tài shǐ míng,kě yǐ bù xiǔ wèi。
怀刺走千里,间关岂所知。huái cì zǒu qiān lǐ,jiān guān qǐ suǒ zhī。
鸿雁声嗷嗷,浮云东南驰。hóng yàn shēng áo áo,fú yún dōng nán chí。
白马萧萧鸣,且当从此辞。bái mǎ xiāo xiāo míng,qiě dāng cóng cǐ cí。
我闻重恻恻,掩泣一相持。wǒ wén zhòng cè cè,yǎn qì yī xiāng chí。
槜李在何方,山川路逶迤。zuì lǐ zài hé fāng,shān chuān lù wēi yí。
明发担簦去,严霜途中逵。míng fā dān dēng qù,yán shuāng tú zhōng kuí。
伤哉孝子心,金石坚不移。shāng zāi xiào zi xīn,jīn shí jiān bù yí。
太史秉直笔,文章光陆离。tài shǐ bǐng zhí bǐ,wén zhāng guāng lù lí。
千载一知己,临风涕涟洏。qiān zài yī zhī jǐ,lín fēng tì lián ér。
君负青云姿,显扬会有时。jūn fù qīng yún zī,xiǎn yáng huì yǒu shí。
行矣重自爱,莫忘倚门思。xíng yǐ zhòng zì ài,mò wàng yǐ mén sī。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

七里滩别余鞠夫

佘翔

武林春色日初迟,花满垆头酒满卮。wǔ lín chūn sè rì chū chí,huā mǎn lú tóu jiǔ mǎn zhī。
无奈双龙愁里别,绿杨几度啭黄鹂。wú nài shuāng lóng chóu lǐ bié,lǜ yáng jǐ dù zhuàn huáng lí。

送陈子策之金陵

佘翔

江南芳草媚春情,杯酒花间别友生。jiāng nán fāng cǎo mèi chūn qíng,bēi jiǔ huā jiān bié yǒu shēng。
若到金陵将母去,卢家少妇笑相迎。ruò dào jīn líng jiāng mǔ qù,lú jiā shǎo fù xiào xiāng yíng。

送屠长卿还四明

佘翔

词场杯酒数交欢,不谓都门便挂冠。cí chǎng bēi jiǔ shù jiāo huān,bù wèi dōu mén biàn guà guān。
可是风尘游已倦,孤臣雨雪出长安。kě shì fēng chén yóu yǐ juàn,gū chén yǔ xuě chū zhǎng ān。

送屠长卿还四明

佘翔

萧条书剑别吾曹,回首鹓班建礼高。xiāo tiáo shū jiàn bié wú cáo,huí shǒu yuān bān jiàn lǐ gāo。
不是三闾才见忌,千秋谁见楚人骚。bù shì sān lǘ cái jiàn jì,qiān qiū shuí jiàn chǔ rén sāo。

送屠长卿还四明

佘翔

车骑如云结五都,少年谁不避呼卢。chē qí rú yún jié wǔ dōu,shǎo nián shuí bù bì hū lú。
故乡明日黄冠去,曾否君王赐镜湖。gù xiāng míng rì huáng guān qù,céng fǒu jūn wáng cì jìng hú。

送屠长卿还四明

佘翔

?蹀初登郭隗台,无人不道是龙媒。dié chū dēng guō kuí tái,wú rén bù dào shì lóng méi。
悲鸣敢谓恩中断,九折羊肠只自哀。bēi míng gǎn wèi ēn zhōng duàn,jiǔ zhé yáng cháng zhǐ zì āi。

送屠长卿还四明

佘翔

倾国佳人自若耶,眼如秋水貌如花。qīng guó jiā rén zì ruò yé,yǎn rú qiū shuǐ mào rú huā。
吴宫一出归何处,溪上伤心旧浣纱。wú gōng yī chū guī hé chù,xī shàng shāng xīn jiù huàn shā。

送屠长卿还四明

佘翔

四明有客擅风流,碣石谈经隘九州。sì míng yǒu kè shàn fēng liú,jié shí tán jīng ài jiǔ zhōu。
官罢不须嗟怪事,人间何物是千秋。guān bà bù xū jiē guài shì,rén jiān hé wù shì qiān qiū。

送屠长卿还四明

佘翔

谁怜才子似飘蓬,岁晚扁舟下海东。shuí lián cái zi shì piāo péng,suì wǎn biǎn zhōu xià hǎi dōng。
见说鄞山堪避世,采芝归问夏黄公。jiàn shuō yín shān kān bì shì,cǎi zhī guī wèn xià huáng gōng。

黄山七景石床

佘翔

彩霞为幔石为床,玉女吹箫下凤凰。cǎi xiá wèi màn shí wèi chuáng,yù nǚ chuī xiāo xià fèng huáng。
不到名山深采药,桃花?复问刘郎。bù dào míng shān shēn cǎi yào,táo huā nà fù wèn liú láng。

黄山七景石床

佘翔

青山壁立斗青莲,列嶂霞标驻列仙。qīng shān bì lì dòu qīng lián,liè zhàng xiá biāo zhù liè xiān。
安得乘风之帝所,云门咫尺听钧天。ān dé chéng fēng zhī dì suǒ,yún mén zhǐ chǐ tīng jūn tiān。

黄山七景石床

佘翔

龙湫万片白云寒,中有玉龙日夜蟠。lóng jiǎo wàn piàn bái yún hán,zhōng yǒu yù lóng rì yè pán。
长啸一声龙欲起,明珠如月镜中看。zhǎng xiào yī shēng lóng yù qǐ,míng zhū rú yuè jìng zhōng kàn。

黄山七景石床

佘翔

仙坛高与白云平,呼吸翛然达太清。xiān tán gāo yǔ bái yún píng,hū xī xiāo rán dá tài qīng。
欲借浮丘珠树鹤,月明缑岭坐吹笙。yù jiè fú qiū zhū shù hè,yuè míng gōu lǐng zuò chuī shēng。

黄山七景石床

佘翔

石洞云深白日寒,鼎中砂熟跨飞鸾。shí dòng yún shēn bái rì hán,dǐng zhōng shā shú kuà fēi luán。
若教解得刀圭诀,何处烟霞不可餐。ruò jiào jiě dé dāo guī jué,hé chù yān xiá bù kě cān。

黄山七景石床

佘翔

山中赤水泻蓬壶,水底元珠竟有无。shān zhōng chì shuǐ xiè péng hú,shuǐ dǐ yuán zhū jìng yǒu wú。
濯发振衣堪谒帝,长生殿里合灵符。zhuó fā zhèn yī kān yè dì,zhǎng shēng diàn lǐ hé líng fú。