古诗词

送陈尧勋之浙为其先宪副公乞铭姚太史

佘翔

瑟瑟秋风候,问君何所之。sè sè qiū fēng hòu,wèn jūn hé suǒ zhī。
君行双泪下,生别非所悲。jūn xíng shuāng lèi xià,shēng bié fēi suǒ bēi。
忆昔趋庭训,谆谆礼与诗。yì xī qū tíng xùn,zhūn zhūn lǐ yǔ shī。
定省朝还夕,为乐长在兹。dìng shěng cháo hái xī,wèi lè zhǎng zài zī。
一旦风木摧,哀哀见无期。yī dàn fēng mù cuī,āi āi jiàn wú qī。
泪尽继以血,殷忧当告谁。lèi jǐn jì yǐ xuè,yīn yōu dāng gào shuí。
独有太史铭,可以不朽为。dú yǒu tài shǐ míng,kě yǐ bù xiǔ wèi。
怀刺走千里,间关岂所知。huái cì zǒu qiān lǐ,jiān guān qǐ suǒ zhī。
鸿雁声嗷嗷,浮云东南驰。hóng yàn shēng áo áo,fú yún dōng nán chí。
白马萧萧鸣,且当从此辞。bái mǎ xiāo xiāo míng,qiě dāng cóng cǐ cí。
我闻重恻恻,掩泣一相持。wǒ wén zhòng cè cè,yǎn qì yī xiāng chí。
槜李在何方,山川路逶迤。zuì lǐ zài hé fāng,shān chuān lù wēi yí。
明发担簦去,严霜途中逵。míng fā dān dēng qù,yán shuāng tú zhōng kuí。
伤哉孝子心,金石坚不移。shāng zāi xiào zi xīn,jīn shí jiān bù yí。
太史秉直笔,文章光陆离。tài shǐ bǐng zhí bǐ,wén zhāng guāng lù lí。
千载一知己,临风涕涟洏。qiān zài yī zhī jǐ,lín fēng tì lián ér。
君负青云姿,显扬会有时。jūn fù qīng yún zī,xiǎn yáng huì yǒu shí。
行矣重自爱,莫忘倚门思。xíng yǐ zhòng zì ài,mò wàng yǐ mén sī。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

喜郑拱元见过

佘翔

谷口风流郑子真,兴来海上问波臣。gǔ kǒu fēng liú zhèng zi zhēn,xīng lái hǎi shàng wèn bō chén。
衔杯恰对三洲月,白首相怜有几人。xián bēi qià duì sān zhōu yuè,bái shǒu xiāng lián yǒu jǐ rén。

醉后题尧衢酉室

佘翔

去年尊酒对花朝,今日重来破寂寥。qù nián zūn jiǔ duì huā cháo,jīn rì zhòng lái pò jì liáo。
扫壁题诗人已醉,一天秋雨暮萧萧。sǎo bì tí shī rén yǐ zuì,yī tiān qiū yǔ mù xiāo xiāo。

雨夜宿文蔚斋中

佘翔

交情谁复似芝兰,一室相将拥鹖冠。jiāo qíng shuí fù shì zhī lán,yī shì xiāng jiāng yōng hé guān。
坐对西窗频剪烛,芭蕉叶上雨声寒。zuò duì xī chuāng pín jiǎn zhú,bā jiāo yè shàng yǔ shēng hán。

怀顾道行

佘翔

风流谁似虎头痴,湖海相逢未有期。fēng liú shuí shì hǔ tóu chī,hú hǎi xiāng féng wèi yǒu qī。
此夜孤舟看片月,垂虹桥畔咏新诗。cǐ yè gū zhōu kàn piàn yuè,chuí hóng qiáo pàn yǒng xīn shī。

题可秩书斋

佘翔

衡门背郭草堂清,书草参差绕砌生。héng mén bèi guō cǎo táng qīng,shū cǎo cān chà rào qì shēng。
试看青藜分太乙,夜阑读易照寒檠。shì kàn qīng lí fēn tài yǐ,yè lán dú yì zhào hán qíng。

题可秩书斋

佘翔

名家旧学起青箱,四壁图书白日长。míng jiā jiù xué qǐ qīng xiāng,sì bì tú shū bái rì zhǎng。
莫怪城头云五色,一庭花染彩毫香。mò guài chéng tóu yún wǔ sè,yī tíng huā rǎn cǎi háo xiāng。

题可秩书斋

佘翔

名花如绮傍雕阑,小径烟花竹数竿。míng huā rú qǐ bàng diāo lán,xiǎo jìng yān huā zhú shù gān。
读罢玄经无别事,倚阑一曲月中弹。dú bà xuán jīng wú bié shì,yǐ lán yī qū yuè zhōng dàn。

槜李舟中题扇头梅花寄程君衡

佘翔

春风披拂柳如丝,槜李舟中独酌时。chūn fēng pī fú liǔ rú sī,zuì lǐ zhōu zhōng dú zhuó shí。
写得罗浮春一片,寄将江左慰相思。xiě dé luó fú chūn yī piàn,jì jiāng jiāng zuǒ wèi xiāng sī。

孤山社燕集

佘翔

湖上晴云散绿波,六桥欸乃起渔歌。hú shàng qíng yún sàn lǜ bō,liù qiáo āi nǎi qǐ yú gē。
孤山此日开诗社,杜若洲边白鸟多。gū shān cǐ rì kāi shī shè,dù ruò zhōu biān bái niǎo duō。

孤山社燕集

佘翔

春尽平林路转纡,青山如黛错行厨。chūn jǐn píng lín lù zhuǎn yū,qīng shān rú dài cuò xíng chú。
坐中别有风流客,将酒花间酹小苏。zuò zhōng bié yǒu fēng liú kè,jiāng jiǔ huā jiān lèi xiǎo sū。

集徐

佘翔

秦淮春水涨桃花,帘幕轻寒燕子斜。qín huái chūn shuǐ zhǎng táo huā,lián mù qīng hán yàn zi xié。
一曲洞箫双凤下,月明人醉莫愁家。yī qū dòng xiāo shuāng fèng xià,yuè míng rén zuì mò chóu jiā。

吴道士招余馆中

佘翔

元馆无尘紫气多,相逢偏爱老婆娑。yuán guǎn wú chén zǐ qì duō,xiāng féng piān ài lǎo pó suō。
黄庭写就偿留榻,不似山阴换白鹅。huáng tíng xiě jiù cháng liú tà,bù shì shān yīn huàn bái é。

吴道士招余馆中

佘翔

一室栖迟淡世情,夜来却听步虚声。yī shì qī chí dàn shì qíng,yè lái què tīng bù xū shēng。
他年并驾缑山鹤,与尔逍遥谒太清。tā nián bìng jià gōu shān hè,yǔ ěr xiāo yáo yè tài qīng。

赠周服卿花竹图

佘翔

兴来濡墨据胡床,花竹丛生百和香。xīng lái rú mò jù hú chuáng,huā zhú cóng shēng bǎi hé xiāng。
若使临妆窥彩笔,乔家能不妒周郎。ruò shǐ lín zhuāng kuī cǎi bǐ,qiáo jiā néng bù dù zhōu láng。

春日得程君衡书却寄

佘翔

江东云树望中迷,双鲤长劳尺素题。jiāng dōng yún shù wàng zhōng mí,shuāng lǐ zhǎng láo chǐ sù tí。
若问天涯游子意,姑苏台畔草萋萋。ruò wèn tiān yá yóu zi yì,gū sū tái pàn cǎo qī qī。