古诗词

吴中即景

沈愚

白云收尽晚山青,水鸟双飞入翠屏。bái yún shōu jǐn wǎn shān qīng,shuǐ niǎo shuāng fēi rù cuì píng。
一派歌声何处起,采莲人在锦帆泾。yī pài gē shēng hé chù qǐ,cǎi lián rén zài jǐn fān jīng。

沈愚

明苏州府昆山人,字通理,号倥侗生。沈方子。家有藏书数千卷,博涉百氏,以诗名吴中,与刘溥等称景泰十才子。善行草,晓音律,诗余乐府传播人口。业医授徒以终。有《筼籁集》、《吴歈集》。 沈愚的作品>>

猜您喜欢

吊城南薛烈妇冢

沈愚

马鞍山南湓渎西,凄凉孤冢临荒蹊。mǎ ān shān nán pén dú xī,qī liáng gū zhǒng lín huāng qī。
行人借问白头姥,云是东邻小吏妻。xíng rén jiè wèn bái tóu lǎo,yún shì dōng lín xiǎo lì qī。
良人犯法因贪墨,京府差官受驱迫。liáng rén fàn fǎ yīn tān mò,jīng fǔ chà guān shòu qū pò。
瞥然见此花娉婷,辄起狂心势相逼。piē rán jiàn cǐ huā pīng tíng,zhé qǐ kuáng xīn shì xiāng bī。
贞白之身岂可污,分甘苦乐随其夫。zhēn bái zhī shēn qǐ kě wū,fēn gān kǔ lè suí qí fū。
宁为天边失群雁,肯学水面双飞凫。níng wèi tiān biān shī qún yàn,kěn xué shuǐ miàn shuāng fēi fú。
发愤捐躯自经死,烈烈英风有如此。fā fèn juān qū zì jīng sǐ,liè liè yīng fēng yǒu rú cǐ。
叹息人间儿女曹,刚肠绝胜奇男子。tàn xī rén jiān ér nǚ cáo,gāng cháng jué shèng qí nán zi。
百年过眼成匆匆,感今怀古情无穷。bǎi nián guò yǎn chéng cōng cōng,gǎn jīn huái gǔ qíng wú qióng。
苍苔怨骨斜阳里,粉阁遗基蔓草中。cāng tái yuàn gǔ xié yáng lǐ,fěn gé yí jī màn cǎo zhōng。
圣朝褒恤谁曾举,青史芳名未收取。shèng cháo bāo xù shuí céng jǔ,qīng shǐ fāng míng wèi shōu qǔ。
君不见从来埋没知几人,何独区区薛家女。jūn bù jiàn cóng lái mái méi zhī jǐ rén,hé dú qū qū xuē jiā nǚ。

乌夜啼

沈愚

月边惊乌尾毕逋,夜飞三匝啼高梧。yuè biān jīng wū wěi bì bū,yè fēi sān zā tí gāo wú。
绿窗织素谁家女,低蹙蛾眉泪如雨。lǜ chuāng zhī sù shuí jiā nǚ,dī cù é méi lèi rú yǔ。
银灯照影翠屏深,声声似听夫君琴。yín dēng zhào yǐng cuì píng shēn,shēng shēng shì tīng fū jūn qín。
霜华满庭天欲曙,正是愁人断肠处。shuāng huá mǎn tíng tiān yù shǔ,zhèng shì chóu rén duàn cháng chù。

车遥遥

沈愚

车遥遥,声辚辚,西风吹车满面尘。chē yáo yáo,shēng lín lín,xī fēng chuī chē mǎn miàn chén。
阿郎爱走长安道,不惜愁老闺中春。ā láng ài zǒu zhǎng ān dào,bù xī chóu lǎo guī zhōng chūn。
车遥遥,去如箭。chē yáo yáo,qù rú jiàn。
郎归来,早相见。láng guī lái,zǎo xiāng jiàn。

长安道

沈愚

西望长安道,东风吹绿尘。xī wàng zhǎng ān dào,dōng fēng chuī lǜ chén。
斗鸡三市晓,跃马五陵春。dòu jī sān shì xiǎo,yuè mǎ wǔ líng chūn。
柳色迷行客,花香扑丽人。liǔ sè mí xíng kè,huā xiāng pū lì rén。
金张居戚里,游宴不辞频。jīn zhāng jū qī lǐ,yóu yàn bù cí pín。
34123