古诗词

张孟奇徐鸣卿招同黄贞父李伯远汤嘉宾毕孟侯蔡敬天韩孟郁刘百世陈元朋米仲诏西郊李将军园社集得天字排律三十一韵

邓云霄

出郭春心净渺然,郊原晴绿草如烟。chū guō chūn xīn jìng miǎo rán,jiāo yuán qíng lǜ cǎo rú yān。
金银远寺云霞外,松柏诸陵日月边。jīn yín yuǎn sì yún xiá wài,sōng bǎi zhū líng rì yuè biān。
南陌游人纷杂遝,西山爽气自澄鲜。nán mò yóu rén fēn zá tà,xī shān shuǎng qì zì chéng xiān。
鱼吹弱藻窥琼佩,燕蹴香泥落锦鞯。yú chuī ruò zǎo kuī qióng pèi,yàn cù xiāng ní luò jǐn jiān。
公子斗鸡随蹋鞠,隹人拾翠上秋千。gōng zi dòu jī suí tà jū,zhuī rén shí cuì shàng qiū qiān。
红尘难觅虚无界,青甸遥寻小有天。hóng chén nán mì xū wú jiè,qīng diān yáo xún xiǎo yǒu tiān。
梓泽侯家开别业,兰亭春宴集群贤。zǐ zé hóu jiā kāi bié yè,lán tíng chūn yàn jí qún xián。
声名入洛人争重,诗赋游梁各竞妍。shēng míng rù luò rén zhēng zhòng,shī fù yóu liáng gè jìng yán。
太白前身金粟佛,惠休今世玉堂仙。tài bái qián shēn jīn sù fú,huì xiū jīn shì yù táng xiān。
四愁高咏心游岳,千顷虚襟思涌泉。sì chóu gāo yǒng xīn yóu yuè,qiān qǐng xū jīn sī yǒng quán。
公干西园多骏藻,伟长邺下富鸿篇。gōng gàn xī yuán duō jùn zǎo,wěi zhǎng yè xià fù hóng piān。
琴心尽入中郎调,酒态惊看吏部眠。qín xīn jǐn rù zhōng láng diào,jiǔ tài jīng kàn lì bù mián。
醉后芾书殊矫矫,草成琳檄自翩翩。zuì hòu fèi shū shū jiǎo jiǎo,cǎo chéng lín xí zì piān piān。
出奇赵帜谁能拔,高议云台我愧先。chū qí zhào zhì shuí néng bá,gāo yì yún tái wǒ kuì xiān。
百里应占星并聚,连城今见璧相联。bǎi lǐ yīng zhàn xīng bìng jù,lián chéng jīn jiàn bì xiāng lián。
天垂柳幕供行帐,风扫花茵拥列筵。tiān chuí liǔ mù gōng xíng zhàng,fēng sǎo huā yīn yōng liè yán。
曲度松涛归晚浦,觞熏兰气对晴川。qū dù sōng tāo guī wǎn pǔ,shāng xūn lán qì duì qíng chuān。
拍浮簪绂浑如奇,潦倒形骸信可捐。pāi fú zān fú hún rú qí,lǎo dào xíng hái xìn kě juān。
竹下围棋非赌墅,林间挥麈到忘筌。zhú xià wéi qí fēi dǔ shù,lín jiān huī zhǔ dào wàng quán。
太常浪说真持戒,绣佛长斋岂入禅。tài cháng làng shuō zhēn chí jiè,xiù fú zhǎng zhāi qǐ rù chán。
白眼径宜呼白堕,青州何必减青田。bái yǎn jìng yí hū bái duò,qīng zhōu hé bì jiǎn qīng tián。
佯狂自适贤人意,妙趣难教醒者传。yáng kuáng zì shì xián rén yì,miào qù nán jiào xǐng zhě chuán。
已见携壶还荷锸,更闻骑马似乘船。yǐ jiàn xié hú hái hé chā,gèng wén qí mǎ shì chéng chuán。
酒龙沉醉如云卧,仙茗清泠带月煎。jiǔ lóng chén zuì rú yún wò,xiān míng qīng líng dài yuè jiān。
渴吻顿消神皎皎,睡魔潜去腹便便。kě wěn dùn xiāo shén jiǎo jiǎo,shuì mó qián qù fù biàn biàn。
催诗走笔惊铜钵,得句流霞映彩笺。cuī shī zǒu bǐ jīng tóng bō,dé jù liú xiá yìng cǎi jiān。
可道元兄如季弟,谁居王后让卢前?kě dào yuán xiōng rú jì dì,shuí jū wáng hòu ràng lú qián?
千秋大业坛方建,五字长城壁愈坚。qiān qiū dà yè tán fāng jiàn,wǔ zì zhǎng chéng bì yù jiān。
曼倩金门虚执戟,子云玄室负怀铅。màn qiàn jīn mén xū zhí jǐ,zi yún xuán shì fù huái qiān。
蛩吟自觉难成响,牛耳看君递操欢。qióng yín zì jué nán chéng xiǎng,niú ěr kàn jūn dì cāo huān。
休向傍人夸贵纸,须知古调在无弦。xiū xiàng bàng rén kuā guì zhǐ,xū zhī gǔ diào zài wú xián。

邓云霄

明广东东莞人,字玄度。万历二十六年进士。授长洲知县,官至广西参政。有《冷邸小言》、《漱玉斋集》、《百花洲集》等。 邓云霄的作品>>

猜您喜欢

和米君梦秋柳诗十二首

邓云霄

遨游偏忆少年场,一曲琵琶陌上桑。áo yóu piān yì shǎo nián chǎng,yī qū pí pá mò shàng sāng。
颜色此时伤黯澹,风花往日笑颠狂。yán sè cǐ shí shāng àn dàn,fēng huā wǎng rì xiào diān kuáng。
荣枯有分谁为主?róng kū yǒu fēn shuí wèi zhǔ?
天地无心莫较量。tiān dì wú xīn mò jiào liàng。
闻道东君回玉辇,好开眉黛试新妆。wén dào dōng jūn huí yù niǎn,hǎo kāi méi dài shì xīn zhuāng。

和吴翁晋梅花诗十三首

邓云霄

疏影干云百尺长,东风一夜入含章。shū yǐng gàn yún bǎi chǐ zhǎng,dōng fēng yī yè rù hán zhāng。
庭森玉树浑无叶,雪度瑶池却有香。tíng sēn yù shù hún wú yè,xuě dù yáo chí què yǒu xiāng。
淑气潜回迎献岁,幽姿迥出擅群芳。shū qì qián huí yíng xiàn suì,yōu zī jiǒng chū shàn qún fāng。
寄言二八楼头女,若个新妆胜寿阳。jì yán èr bā lóu tóu nǚ,ruò gè xīn zhuāng shèng shòu yáng。

和吴翁晋梅花诗十三首

邓云霄

彼美珠袍白氎巾,翩翩高步自殊伦。bǐ měi zhū páo bái dié jīn,piān piān gāo bù zì shū lún。
若非海外餐霞客,定是林间捉麈人。ruò fēi hǎi wài cān xiá kè,dìng shì lín jiān zhuō zhǔ rén。
霜雪任教侵傲骨,溪山真合老闲身。shuāng xuě rèn jiào qīn ào gǔ,xī shān zhēn hé lǎo xián shēn。
对君如坐冰壶里,懒逐渔舟去问津。duì jūn rú zuò bīng hú lǐ,lǎn zhú yú zhōu qù wèn jīn。

和吴翁晋梅花诗十三首

邓云霄

芳讯迢遥竟若何,陇头缄意待君过。fāng xùn tiáo yáo jìng ruò hé,lǒng tóu jiān yì dài jūn guò。
西施窈窕无装束,卫玠清癯怯绮罗。xī shī yǎo tiǎo wú zhuāng shù,wèi jiè qīng qú qiè qǐ luó。
小苑孤眠和冷月,横塘斜立溯微波。xiǎo yuàn gū mián hé lěng yuè,héng táng xié lì sù wēi bō。
莫嫌开处寒仍敛,占断春光不在多。mò xián kāi chù hán réng liǎn,zhàn duàn chūn guāng bù zài duō。

和吴翁晋梅花诗十三首

邓云霄

近识仙人萼绿华,娉婷疑在太清家。jìn shí xiān rén è lǜ huá,pīng tíng yí zài tài qīng jiā。
洗妆银浦消残黛,种玉蓝田吐瑞花。xǐ zhuāng yín pǔ xiāo cán dài,zhǒng yù lán tián tǔ ruì huā。
春信欲传青鸟使,香风遥隔白鸾车。chūn xìn yù chuán qīng niǎo shǐ,xiāng fēng yáo gé bái luán chē。
羞随桃李同门径,日暮低枝倚狭斜。xiū suí táo lǐ tóng mén jìng,rì mù dī zhī yǐ xiá xié。

和吴翁晋梅花诗十三首

邓云霄

怜尔花神彻底清,晓风拂槛报平明。lián ěr huā shén chè dǐ qīng,xiǎo fēng fú kǎn bào píng míng。
却嫌荀令香还重,更笑湘妃态未轻。què xián xún lìng xiāng hái zhòng,gèng xiào xiāng fēi tài wèi qīng。
霜冷天高衣袖湿,参横月落梦魂惊。shuāng lěng tiān gāo yī xiù shī,cān héng yuè luò mèng hún jīng。
忽闻荒戍吹残角,肠断空山半夜情。hū wén huāng shù chuī cán jiǎo,cháng duàn kōng shān bàn yè qíng。

和吴翁晋梅花诗十三首

邓云霄

独持风格见孤标,不学修眉与细腰。dú chí fēng gé jiàn gū biāo,bù xué xiū méi yǔ xì yāo。
近水宜承交甫佩,傍山应挂许由瓢。jìn shuǐ yí chéng jiāo fǔ pèi,bàng shān yīng guà xǔ yóu piáo。
折来霜月怜香淡,寄去乡关怨路遥。zhé lái shuāng yuè lián xiāng dàn,jì qù xiāng guān yuàn lù yáo。
只有幽兰湘浦上,芳魂千里可同招。zhǐ yǒu yōu lán xiāng pǔ shàng,fāng hún qiān lǐ kě tóng zhāo。

和吴翁晋梅花诗十三首

邓云霄

脉脉春心结万重,凭栏不语若为容。mài mài chūn xīn jié wàn zhòng,píng lán bù yǔ ruò wèi róng。
共夸宾客盈金谷,谁识天人下玉峰?gòng kuā bīn kè yíng jīn gǔ,shuí shí tiān rén xià yù fēng?
缟带翩跹低复举,翠翘缥缈淡还浓。gǎo dài piān xiān dī fù jǔ,cuì qiào piāo miǎo dàn hái nóng。
也知不杂阳台雨,尘梦无缘莫浪逢。yě zhī bù zá yáng tái yǔ,chén mèng wú yuán mò làng féng。

和吴翁晋梅花诗十三首

邓云霄

难道春归物物同,北枝独自怨东风。nán dào chūn guī wù wù tóng,běi zhī dú zì yuàn dōng fēng。
愁云匝地寒无影,飞雪迷天望若空。chóu yún zā dì hán wú yǐng,fēi xuě mí tiān wàng ruò kōng。
取醉径须浮太白,寻芳何用觅残红。qǔ zuì jìng xū fú tài bái,xún fāng hé yòng mì cán hóng。
贮香换骨谁能事,荣落应知属化工。zhù xiāng huàn gǔ shuí néng shì,róng luò yīng zhī shǔ huà gōng。

和吴翁晋梅花诗十三首

邓云霄

嫩绿平原半未匀,馀寒蜂蝶敢相亲。nèn lǜ píng yuán bàn wèi yún,yú hán fēng dié gǎn xiāng qīn。
谁知他日调羹手,元是高斋卧雪人。shuí zhī tā rì diào gēng shǒu,yuán shì gāo zhāi wò xuě rén。
环佩轻摇乘好月,琼瑶碎踏乱香尘。huán pèi qīng yáo chéng hǎo yuè,qióng yáo suì tà luàn xiāng chén。
六街车马应无数,空谷孤芳孰探春。liù jiē chē mǎ yīng wú shù,kōng gǔ gū fāng shú tàn chūn。

和吴翁晋梅花诗十三首

邓云霄

东阁栽来大几围,古今清梦眼中稀。dōng gé zāi lái dà jǐ wéi,gǔ jīn qīng mèng yǎn zhōng xī。
应怜国色羞红粉,始信山人是白衣。yīng lián guó sè xiū hóng fěn,shǐ xìn shān rén shì bái yī。
旷野萧疏幽兴发,闲堂寂静宦情微。kuàng yě xiāo shū yōu xīng fā,xián táng jì jìng huàn qíng wēi。
五陵年少如相问,不用披裘更策肥。wǔ líng nián shǎo rú xiāng wèn,bù yòng pī qiú gèng cè féi。

和吴翁晋梅花诗十三首

邓云霄

何处寒花拂曙晖,行春相见转依依。hé chù hán huā fú shǔ huī,xíng chūn xiāng jiàn zhuǎn yī yī。
雪深庾岭书来少,水绕孤山客到稀。xuě shēn yǔ lǐng shū lái shǎo,shuǐ rào gū shān kè dào xī。
乘兴移尊临浦岸,留香扫地锁郊扉。chéng xīng yí zūn lín pǔ àn,liú xiāng sǎo dì suǒ jiāo fēi。
青皇为惜冰肌瘦,莫遣飞飞乱点衣。qīng huáng wèi xī bīng jī shòu,mò qiǎn fēi fēi luàn diǎn yī。

和吴翁晋梅花诗十三首

邓云霄

凌风却月尽荒邱,何逊多情恋旧游。líng fēng què yuè jǐn huāng qiū,hé xùn duō qíng liàn jiù yóu。
借问弄珠来洛浦,能如骑鹤上扬州。jiè wèn nòng zhū lái luò pǔ,néng rú qí hè shàng yáng zhōu。
年年春到催花发,处处风吹逐水流。nián nián chūn dào cuī huā fā,chù chù fēng chuī zhú shuǐ liú。
回首别离心欲折,数声长笛倚危楼。huí shǒu bié lí xīn yù zhé,shù shēng zhǎng dí yǐ wēi lóu。

和吴翁晋梅花诗十三首

邓云霄

有女仆春日暮时,淡妆独立嗅寒枝。yǒu nǚ pū chūn rì mù shí,dàn zhuāng dú lì xiù hán zhī。
柔肠暗许檀心合,艳质休教柳眼窥。róu cháng àn xǔ tán xīn hé,yàn zhì xiū jiào liǔ yǎn kuī。
顾影檐前聊索笑,倾筐树底重相思。gù yǐng yán qián liáo suǒ xiào,qīng kuāng shù dǐ zhòng xiāng sī。
可怜清绝无尘染,魏紫姚黄总不知。kě lián qīng jué wú chén rǎn,wèi zǐ yáo huáng zǒng bù zhī。

避暑露坐书怀

邓云霄

月浸疏帘暑气收,金波片片傍人流。yuè jìn shū lián shǔ qì shōu,jīn bō piàn piàn bàng rén liú。
途穷阮籍难青眼,官拙江生岂黑头。tú qióng ruǎn jí nán qīng yǎn,guān zhuō jiāng shēng qǐ hēi tóu。
凉露霏微堪沐发,明河清浅待行舟。liáng lù fēi wēi kān mù fā,míng hé qīng qiǎn dài xíng zhōu。
愁来戏作游仙曲,夜梦应归十二楼。chóu lái xì zuò yóu xiān qū,yè mèng yīng guī shí èr lóu。