古诗词

灯市篇

邓云霄

众星环斗极,万国拱京华。zhòng xīng huán dòu jí,wàn guó gǒng jīng huá。
文物流殊俗,车书正一家。wén wù liú shū sú,chē shū zhèng yī jiā。
马放白登闲汉戌,笳沉青海靖胡沙。mǎ fàng bái dēng xián hàn xū,jiā chén qīng hǎi jìng hú shā。
胡沙汉戍临荒服,尧封禹甸绵周箓。hú shā hàn shù lín huāng fú,yáo fēng yǔ diān mián zhōu lù。
雄关虎踞一百二,圣主龙飞三十六。xióng guān hǔ jù yī bǎi èr,shèng zhǔ lóng fēi sān shí liù。
送腊玄霜散北郊,迎春青帝回东陆。sòng là xuán shuāng sàn běi jiāo,yíng chūn qīng dì huí dōng lù。
明堂元旦朝诸侯,仙乐遥传万井讴。míng táng yuán dàn cháo zhū hóu,xiān lè yáo chuán wàn jǐng ōu。
瑞日轻笼囗鹊观,卿云低抱凤凰楼。ruì rì qīng lóng wéi què guān,qīng yún dī bào fèng huáng lóu。
六衢九陌饶佳气,击坏升平多燕喜。liù qú jiǔ mò ráo jiā qì,jī huài shēng píng duō yàn xǐ。
宫中锦绣结熬山,陌上烟花满灯市。gōng zhōng jǐn xiù jié áo shān,mò shàng yān huā mǎn dēng shì。
灯市游人杂还来,交廛列肆两边开。dēng shì yóu rén zá hái lái,jiāo chán liè sì liǎng biān kāi。
阵阵香尘萦晓雾,填填画毂度新雷。zhèn zhèn xiāng chén yíng xiǎo wù,tián tián huà gǔ dù xīn léi。
香尘画毂华灯下,竞巧矜能高索价。xiāng chén huà gǔ huá dēng xià,jìng qiǎo jīn néng gāo suǒ jià。
白凤斜飞螭口衔,黑龙倒舞麟须挂。bái fèng xié fēi chī kǒu xián,hēi lóng dào wǔ lín xū guà。
鸡踏红莲玉作台,鲸翻绛蜡金为架。jī tà hóng lián yù zuò tái,jīng fān jiàng là jīn wèi jià。
绮靡应同董偃奢,神奇肯在丁谖亚。qǐ mí yīng tóng dǒng yǎn shē,shén qí kěn zài dīng xuān yà。
更有胡商碧眼悬,携来异宝气冲天。gèng yǒu hú shāng bì yǎn xuán,xié lái yì bǎo qì chōng tiān。
黄金满斗真成土,彩帛如山不论钱。huáng jīn mǎn dòu zhēn chéng tǔ,cǎi bó rú shān bù lùn qián。
披图若献河宗瑞,陆地忽涌波斯船。pī tú ruò xiàn hé zōng ruì,lù dì hū yǒng bō sī chuán。
制就九枝逾万万,装成四照讵千千。zhì jiù jiǔ zhī yú wàn wàn,zhuāng chéng sì zhào jù qiān qiān。
谁家千万争豪侈,中贵侯门兼戚里。shuí jiā qiān wàn zhēng háo chǐ,zhōng guì hóu mén jiān qī lǐ。
横跨市上起歌楼,直倚云边奏声伎。héng kuà shì shàng qǐ gē lóu,zhí yǐ yún biān zòu shēng jì。
火树光摇洛洞羊,春樽色泛嶓山兕。huǒ shù guāng yáo luò dòng yáng,chūn zūn sè fàn bō shān sì。
楼头弦管逐年新,楼底喧喧引看人。lóu tóu xián guǎn zhú nián xīn,lóu dǐ xuān xuān yǐn kàn rén。
歌声窃窕闻黄道,灯影荧煌彻紫宸。gē shēng qiè tiǎo wén huáng dào,dēng yǐng yíng huáng chè zǐ chén。
紫宸黄道连双阙,银蟾皎洁银河没。zǐ chén huáng dào lián shuāng quē,yín chán jiǎo jié yín hé méi。
已讶仙人五色烟,旋看帝子重轮月。yǐ yà xiān rén wǔ sè yān,xuán kàn dì zi zhòng lún yuè。
月华星彩迥层层,马埒球场兴倍增。yuè huá xīng cǎi jiǒng céng céng,mǎ liè qiú chǎng xīng bèi zēng。
望去九门开铁缫,行来十道界金绳。wàng qù jiǔ mén kāi tiě sāo,xíng lái shí dào jiè jīn shéng。
妖姬解造千番曲,上客能酬几匹绫。yāo jī jiě zào qiān fān qū,shàng kè néng chóu jǐ pǐ líng。
公子王孙徒妩媚,鸣钟列鼎浪骄矜。gōng zi wáng sūn tú wǔ mèi,míng zhōng liè dǐng làng jiāo jīn。
良宵未觉欢娱毕,鼓声隆隆催晓日。liáng xiāo wèi jué huān yú bì,gǔ shēng lóng lóng cuī xiǎo rì。
转眼风光又一时,人生宁有百年期。zhuǎn yǎn fēng guāng yòu yī shí,rén shēng níng yǒu bǎi nián qī。
冯唐白■遥相待,扬子玄经谁见知。féng táng bái yáo xiāng dài,yáng zi xuán jīng shuí jiàn zhī。
羞随轻薄空驰逐,繁华富贵风前烛。xiū suí qīng báo kōng chí zhú,fán huá fù guì fēng qián zhú。
潦倒堪为毕卓眠,升沉懒问君平卜。lǎo dào kān wèi bì zhuó mián,shēng chén lǎn wèn jūn píng bo。
燕市难逢击筑人,素衣愁染帝京尘。yàn shì nán féng jī zhù rén,sù yī chóu rǎn dì jīng chén。

邓云霄

明广东东莞人,字玄度。万历二十六年进士。授长洲知县,官至广西参政。有《冷邸小言》、《漱玉斋集》、《百花洲集》等。 邓云霄的作品>>

猜您喜欢

吴子夜四时欢歌

邓云霄

游子转兰船,调侬曲港边。yóu zi zhuǎn lán chuán,diào nóng qū gǎng biān。
采花先得藕,不受外人莲。cǎi huā xiān dé ǒu,bù shòu wài rén lián。

吴子夜四时欢歌

邓云霄

江上龙舟戏,新妆照碧波。jiāng shàng lóng zhōu xì,xīn zhuāng zhào bì bō。
隔船呼女伴,举酒酹曹娥。gé chuán hū nǚ bàn,jǔ jiǔ lèi cáo é。

吴子夜四时欢歌

邓云霄

欢向临邛去,经年不寄书。huān xiàng lín qióng qù,jīng nián bù jì shū。
还及浮瓜节,初看燕乳雏。hái jí fú guā jié,chū kàn yàn rǔ chú。

吴子夜四时欢歌

邓云霄

挈枕上高楼,银床凉似水。qiè zhěn shàng gāo lóu,yín chuáng liáng shì shuǐ。
对郎弹箜篌,恐落邻家耳。duì láng dàn kōng hóu,kǒng luò lín jiā ěr。

吴子夜四时欢歌

邓云霄

瓜果郎休笑,邻姑共巧筵。guā guǒ láng xiū xiào,lín gū gòng qiǎo yán。
今宵逢七夕,光景异常年。jīn xiāo féng qī xī,guāng jǐng yì cháng nián。

吴子夜四时欢歌

邓云霄

摘药裹萤火,应手药先飞。zhāi yào guǒ yíng huǒ,yīng shǒu yào xiān fēi。
妾貌同衰叶,追思嫁日衣。qiè mào tóng shuāi yè,zhuī sī jià rì yī。

吴子夜四时欢歌

邓云霄

昔日梦辽西,生憎络纬啼。xī rì mèng liáo xī,shēng zēng luò wěi tí。
欢归秋夜永,不敢怨邻鸡。huān guī qiū yè yǒng,bù gǎn yuàn lín jī。

吴子夜四时欢歌

邓云霄

应怜夜度娘,动寒往相觅。yīng lián yè dù niáng,dòng hán wǎng xiāng mì。
可畏双行缠,已落雪上迹。kě wèi shuāng xíng chán,yǐ luò xuě shàng jì。

吴子夜四时欢歌

邓云霄

兽炭拥貂衾,欢情中夜满。shòu tàn yōng diāo qīn,huān qíng zhōng yè mǎn。
颇怪芙蓉褥,留得三春暖。pǒ guài fú róng rù,liú dé sān chūn nuǎn。

吴子夜四时欢歌

邓云霄

新妆非好淡,本欲学梅花。xīn zhuāng fēi hǎo dàn,běn yù xué méi huā。
妾异东邻女,墙头盼宋家。qiè yì dōng lín nǚ,qiáng tóu pàn sòng jiā。

吴子夜四时欢歌

邓云霄

守岁对寒灯,寒暄兹夜隔。shǒu suì duì hán dēng,hán xuān zī yè gé。
侬作玉壶冰,愿君如松柏。nóng zuò yù hú bīng,yuàn jūn rú sōng bǎi。

吴子夜四时懊歌

邓云霄

自君之出矣,缫丝头绪多。zì jūn zhī chū yǐ,sāo sī tóu xù duō。
朝来理蚕箔,不忍见双蛾。cháo lái lǐ cán bó,bù rěn jiàn shuāng é。

吴子夜四时懊歌

邓云霄

妾忆初归日,栽桃碧沼旁。qiè yì chū guī rì,zāi táo bì zhǎo páng。
君行不觉久,桃树出楼长。jūn xíng bù jué jiǔ,táo shù chū lóu zhǎng。

吴子夜四时懊歌

邓云霄

步出城南陌,客来乘五马。bù chū chéng nán mò,kè lái chéng wǔ mǎ。
可笑使君愚,调侬绿桑下。kě xiào shǐ jūn yú,diào nóng lǜ sāng xià。

吴子夜四时懊歌

邓云霄

暮春朝气和,侬自肝肠热。mù chūn cháo qì hé,nóng zì gān cháng rè。
何许最撩人,林间啼百舌。hé xǔ zuì liāo rén,lín jiān tí bǎi shé。