古诗词

看剑篇

邓云霄

夜半城头挂北斗,华堂宴客犹呼酒。yè bàn chéng tóu guà běi dòu,huá táng yàn kè yóu hū jiǔ。
主人上将近休边,曲部金绯将炙走。zhǔ rén shàng jiāng jìn xiū biān,qū bù jīn fēi jiāng zhì zǒu。
为欢不敢寿千金,请看钢锋一片心。wèi huān bù gǎn shòu qiān jīn,qǐng kàn gāng fēng yī piàn xīn。
启匣虹霓纷缭绕,拔镡檐户冷萧森。qǐ xiá hóng ní fēn liáo rào,bá chán yán hù lěng xiāo sēn。
骤观三尺空如水,不知其内藏龙子。zhòu guān sān chǐ kōng rú shuǐ,bù zhī qí nèi cáng lóng zi。
恍惚苍精暗欲腾,须臾白练平吹起。huǎng hū cāng jīng àn yù téng,xū yú bái liàn píng chuī qǐ。
指去遥知山可崩,弹来直立天为倚。zhǐ qù yáo zhī shān kě bēng,dàn lái zhí lì tiān wèi yǐ。
延津波落丰城空,一时移在华堂中。yán jīn bō luò fēng chéng kōng,yī shí yí zài huá táng zhōng。
只恐妖姬幻鬼母,翻疑坐客有猿公。zhǐ kǒng yāo jī huàn guǐ mǔ,fān yí zuò kè yǒu yuán gōng。
侵灯闪烛乱光怪,帘外星河皆破碎。qīn dēng shǎn zhú luàn guāng guài,lián wài xīng hé jiē pò suì。
众宾长跪请韬锋,主人更为谈边塞。zhòng bīn zhǎng guì qǐng tāo fēng,zhǔ rén gèng wèi tán biān sāi。
虎须半拂燕颔旋,自言擐甲十馀年。hǔ xū bàn fú yàn hàn xuán,zì yán huàn jiǎ shí yú nián。
战多剑锷光仍在,戍久马蹄浑尽穿。zhàn duō jiàn è guāng réng zài,shù jiǔ mǎ tí hún jǐn chuān。
麾向龙堆回落日,㔉将疏勒出飞泉。huī xiàng lóng duī huí luò rì,zhǔ jiāng shū lēi chū fēi quán。
犁庭老上魂先夺,绝幕呼韩血尚鲜。lí tíng lǎo shàng hún xiān duó,jué mù hū hán xuè shàng xiān。
近时塞外无骄虏,玉门关下多闲土。jìn shí sāi wài wú jiāo lǔ,yù mén guān xià duō xián tǔ。
马援矍铄浪据鞍,李广遨游徒射虎。mǎ yuán jué shuò làng jù ān,lǐ guǎng áo yóu tú shè hǔ。
说剑雄心只自知,登坛馀勇真堪贾。shuō jiàn xióng xīn zhǐ zì zhī,dēng tán yú yǒng zhēn kān jiǎ。
忧时叹老泪沾衣,宾主留连不忍归。yōu shí tàn lǎo lèi zhān yī,bīn zhǔ liú lián bù rěn guī。
千秋欧冶今何有?只眼张华遇者稀。qiān qiū ōu yě jīn hé yǒu?zhǐ yǎn zhāng huá yù zhě xī。
喑呜慷慨俱落魄,赌胜千金轻一掷。yīn wū kāng kǎi jù luò pò,dǔ shèng qiān jīn qīng yī zhì。
匣里龙飞忽裂垣,群鸡惊叫东方白。xiá lǐ lóng fēi hū liè yuán,qún jī jīng jiào dōng fāng bái。

邓云霄

明广东东莞人,字玄度。万历二十六年进士。授长洲知县,官至广西参政。有《冷邸小言》、《漱玉斋集》、《百花洲集》等。 邓云霄的作品>>

猜您喜欢

落花二绝

邓云霄

金谷香尘散,楼头逐晓风。jīn gǔ xiāng chén sàn,lóu tóu zhú xiǎo fēng。
莫言春有暮,总是色皆空。mò yán chūn yǒu mù,zǒng shì sè jiē kōng。

塘上行

邓云霄

水落银塘净,芙蕖飒已秋。shuǐ luò yín táng jìng,fú qú sà yǐ qiū。
可怜枯叶上,乃有绿龟游。kě lián kū yè shàng,nǎi yǒu lǜ guī yóu。

江上吟

邓云霄

坐对蒹葭晚,遥悲水国秋。zuò duì jiān jiā wǎn,yáo bēi shuǐ guó qiū。
鱼书长不达,江上怨阳侯。yú shū zhǎng bù dá,jiāng shàng yuàn yáng hóu。

江上吟

邓云霄

宝雁带星霜,南来关塞长。bǎo yàn dài xīng shuāng,nán lái guān sāi zhǎng。
杜兰零落甚,客意属沅湘。dù lán líng luò shén,kè yì shǔ yuán xiāng。

江上吟

邓云霄

南天云水阔,秋望杳无端。nán tiān yún shuǐ kuò,qiū wàng yǎo wú duān。
谁道新霜冷,能烧枫树丹。shuí dào xīn shuāng lěng,néng shāo fēng shù dān。

邓云霄

锁印远钟歇,钩帘新月起。suǒ yìn yuǎn zhōng xiē,gōu lián xīn yuè qǐ。
欲知吏隐心,铜瓶贮清水。yù zhī lì yǐn xīn,tóng píng zhù qīng shuǐ。

闲居七咏孙建侯赋

邓云霄

开窗临积雪,片玉坠遥天。kāi chuāng lín jī xuě,piàn yù zhuì yáo tiān。
鹤氅相辉映,人如姑射仙。hè chǎng xiāng huī yìng,rén rú gū shè xiān。

闲居七咏孙建侯赋

邓云霄

却扫谢时流,秘书卧常把。què sǎo xiè shí liú,mì shū wò cháng bǎ。
谁知不出户,可以见天下。shuí zhī bù chū hù,kě yǐ jiàn tiān xià。

闲居七咏孙建侯赋

邓云霄

风泉清午梦,高揖颍川人。fēng quán qīng wǔ mèng,gāo yī yǐng chuān rén。
冷冷从人耳,欲洗本无尘。lěng lěng cóng rén ěr,yù xǐ běn wú chén。

闲居七咏孙建侯赋

邓云霄

松□烹白石,绝粒漱云根。sōng pēng bái shí,jué lì shù yún gēn。
齿敝舌长在,深思老氏言。chǐ bì shé zhǎng zài,shēn sī lǎo shì yán。

闲居七咏孙建侯赋

邓云霄

昔读成公赋,曾登阮籍台。xī dú chéng gōng fù,céng dēng ruǎn jí tái。
半空闻逸响,疑有凤飞来。bàn kōng wén yì xiǎng,yí yǒu fèng fēi lái。

闲居七咏孙建侯赋

邓云霄

锦囊行处得,彩笔梦中辉。jǐn náng xíng chù dé,cǎi bǐ mèng zhōng huī。
赋就金声起,严霜尽倒飞。fù jiù jīn shēng qǐ,yán shuāng jǐn dào fēi。

闲居七咏孙建侯赋

邓云霄

大江如鸭绿,荡漾对糟丘。dà jiāng rú yā lǜ,dàng yàng duì zāo qiū。
座上客常满,何如孙楚楼。zuò shàng kè cháng mǎn,hé rú sūn chǔ lóu。

江上行三十首

邓云霄

断虹呼飓母,津吏笑相迎。duàn hóng hū jù mǔ,jīn lì xiào xiāng yíng。
且慎风涛险,维舟缓去程。qiě shèn fēng tāo xiǎn,wéi zhōu huǎn qù chéng。

江上行三十首

邓云霄

挂帆鸣越榜,击汰奏吴歌。guà fān míng yuè bǎng,jī tài zòu wú gē。
休讶江行险,人间孰不波。xiū yà jiāng xíng xiǎn,rén jiān shú bù bō。