古诗词

湘江问渡篇

邓云霄

借问湘江水,缘何不断流。jiè wèn xiāng jiāng shuǐ,yuán hé bù duàn liú。
长驱朝夕浪,不洗古今愁。zhǎng qū cháo xī làng,bù xǐ gǔ jīn chóu。
客愁万斛凭谁诉?跋涉湘江凡七度。kè chóu wàn hú píng shuí sù?bá shè xiāng jiāng fán qī dù。
退步真同六鹢飞,入宫久被双蛾妒。tuì bù zhēn tóng liù yì fēi,rù gōng jiǔ bèi shuāng é dù。
归卧宁知阅岁深,出山始觉流年暮。guī wò níng zhī yuè suì shēn,chū shān shǐ jué liú nián mù。
岁月频催去后人,关河不改来时路。suì yuè pín cuī qù hòu rén,guān hé bù gǎi lái shí lù。
滚滚江干多白沙,还如迁客鬓边华。gǔn gǔn jiāng gàn duō bái shā,hái rú qiān kè bìn biān huá。
青枫旧是伤心树,芳杜新开剌眼花。qīng fēng jiù shì shāng xīn shù,fāng dù xīn kāi lá yǎn huā。
人来人往无休暇,湘水东流看逝者。rén lái rén wǎng wú xiū xiá,xiāng shuǐ dōng liú kàn shì zhě。
愁驱羸马入咸秦,懒赋招魂哀屈贾。chóu qū léi mǎ rù xián qín,lǎn fù zhāo hún āi qū jiǎ。
徘徊江上数峰青,瑶瑟泠泠不忍听。pái huái jiāng shàng shù fēng qīng,yáo sè líng líng bù rěn tīng。
涕泪肯将沾楚竹,升沉还欲问湘灵。tì lèi kěn jiāng zhān chǔ zhú,shēng chén hái yù wèn xiāng líng。
湘灵谓我宜安命,可悟水流心不竞。xiāng líng wèi wǒ yí ān mìng,kě wù shuǐ liú xīn bù jìng。
渔父元称玩世翁,水鸥自有忘机性。yú fù yuán chēng wán shì wēng,shuǐ ōu zì yǒu wàng jī xìng。
昔年此水渡昌黎,迁谪应同屈贾悲。xī nián cǐ shuǐ dù chāng lí,qiān zhé yīng tóng qū jiǎ bēi。
凄凄衡岳开云日,惨惨蓝关拥雪时。qī qī héng yuè kāi yún rì,cǎn cǎn lán guān yōng xuě shí。
世间变态无不有,浮云白衣忽苍狗。shì jiān biàn tài wú bù yǒu,fú yún bái yī hū cāng gǒu。
失意从人唤马牛,高标终是齐山斗。shī yì cóng rén huàn mǎ niú,gāo biāo zhōng shì qí shān dòu。
受教湘灵重稽首,奠以椒浆兼桂酒。shòu jiào xiāng líng zhòng jī shǒu,diàn yǐ jiāo jiāng jiān guì jiǔ。
直上西秦路八千,蓝关即在马蹄边。zhí shàng xī qín lù bā qiān,lán guān jí zài mǎ tí biān。
捷径且输俗士后,芳踪宁让古人前。jié jìng qiě shū sú shì hòu,fāng zōng níng ràng gǔ rén qián。
提兵欲拂冲星剑,命驾长挥绕电鞭。tí bīng yù fú chōng xīng jiàn,mìng jià zhǎng huī rào diàn biān。
功成勒石黄陵庙,记取湘江问渡篇。gōng chéng lēi shí huáng líng miào,jì qǔ xiāng jiāng wèn dù piān。

邓云霄

明广东东莞人,字玄度。万历二十六年进士。授长洲知县,官至广西参政。有《冷邸小言》、《漱玉斋集》、《百花洲集》等。 邓云霄的作品>>

猜您喜欢

吴子夜四时懊歌

邓云霄

生女有所归,莫嫁吴中估。shēng nǚ yǒu suǒ guī,mò jià wú zhōng gū。
江头望回船,日日多风雨。jiāng tóu wàng huí chuán,rì rì duō fēng yǔ。

吴子夜四时懊歌

邓云霄

寄语采莲伴,谁知莲苦心。jì yǔ cǎi lián bàn,shuí zhī lián kǔ xīn。
齐桡翻弄曲,若个是知音。qí ráo fān nòng qū,ruò gè shì zhī yīn。

吴子夜四时懊歌

邓云霄

避暑水亭中,紧下葳蕤锁。bì shǔ shuǐ tíng zhōng,jǐn xià wēi ruí suǒ。
夜短梦难成,日长愁杀我。yè duǎn mèng nán chéng,rì zhǎng chóu shā wǒ。

吴子夜四时懊歌

邓云霄

少女拜新月,临阶幽意多。shǎo nǚ bài xīn yuè,lín jiē yōu yì duō。
但祈夫婿贵,不愿似嫦娥。dàn qí fū xù guì,bù yuàn shì cháng é。

吴子夜四时懊歌

邓云霄

家住阊门外,笙歌搅独愁。jiā zhù chāng mén wài,shēng gē jiǎo dú chóu。
三年空见雁,两鬓易惊秋。sān nián kōng jiàn yàn,liǎng bìn yì jīng qiū。

吴子夜四时懊歌

邓云霄

登楼望阊门,下见倡家女。dēng lóu wàng chāng mén,xià jiàn chàng jiā nǚ。
萍荇蔓芙渠,雪深谁采汝。píng xìng màn fú qú,xuě shēn shuí cǎi rǔ。

吴子夜四时懊歌

邓云霄

梦断辽阳戌,心西火共流。mèng duàn liáo yáng xū,xīn xī huǒ gòng liú。
莫言闺里苦,边塞正防秋。mò yán guī lǐ kǔ,biān sāi zhèng fáng qiū。

吴子夜四时懊歌

邓云霄

拟作回文句,残机懒更开。nǐ zuò huí wén jù,cán jī lǎn gèng kāi。
愁来眠不著,促织夜相催。chóu lái mián bù zhù,cù zhī yè xiāng cuī。

吴子夜四时懊歌

邓云霄

南雪不到地,著树斗琼花。nán xuě bù dào dì,zhù shù dòu qióng huā。
正是可怜色,儿童休打鸦。zhèng shì kě lián sè,ér tóng xiū dǎ yā。

吴子夜四时懊歌

邓云霄

独觞不成醉,独被不禁寒。dú shāng bù chéng zuì,dú bèi bù jìn hán。
颇怪邻家语,喧喧到夜兰。pǒ guài lín jiā yǔ,xuān xuān dào yè lán。

吴子夜四时懊歌

邓云霄

片心焦若火,两泪滴成冰。piàn xīn jiāo ruò huǒ,liǎng lèi dī chéng bīng。
早晚逢西使,重园在白登。zǎo wǎn féng xī shǐ,zhòng yuán zài bái dēng。

吴子夜四时懊歌

邓云霄

岁去暗须惊,春远似相识。suì qù àn xū jīng,chūn yuǎn shì xiāng shí。
梅花在陇头,为我传消息。méi huā zài lǒng tóu,wèi wǒ chuán xiāo xī。

春思二首

邓云霄

芳树临清沼,红颜落镜中。fāng shù lín qīng zhǎo,hóng yán luò jìng zhōng。
催花惟丽日,莫怨雨兼风。cuī huā wéi lì rì,mò yuàn yǔ jiān fēng。

春思二首

邓云霄

梦破纱窗晓,西园乌乱啼。mèng pò shā chuāng xiǎo,xī yuán wū luàn tí。
春情纵摇荡,犹胜听莎鸡。chūn qíng zòng yáo dàng,yóu shèng tīng shā jī。

落花二绝

邓云霄

舞片辞蜂嘴,馀香到马蹄。wǔ piàn cí fēng zuǐ,yú xiāng dào mǎ tí。
燕回休太息,好去探春泥。yàn huí xiū tài xī,hǎo qù tàn chūn ní。