古诗词

慰公夜听老僧说大龙湫余为述其语

李邺嗣

两山劈相对,体凹而头出。liǎng shān pī xiāng duì,tǐ āo ér tóu chū。
怒势角终古,欲磕仅不磕。nù shì jiǎo zhōng gǔ,yù kē jǐn bù kē。
飞瀑自顶来,悬喷下离壁。fēi pù zì dǐng lái,xuán pēn xià lí bì。
惊飙忽吹过,左抟或右结。jīng biāo hū chuī guò,zuǒ tuán huò yòu jié。
急裹万串珠,疾圜千捧雪。jí guǒ wàn chuàn zhū,jí huán qiān pěng xuě。
立下触巉岩,一跌扑再跌。lì xià chù chán yán,yī diē pū zài diē。
回飙忽吹转,团物上未擘。huí biāo hū chuī zhuǎn,tuán wù shàng wèi bāi。
磕石复一响,片片始飘屑。kē shí fù yī xiǎng,piàn piàn shǐ piāo xiè。
风伯太奔忙,雷君喊无歇。fēng bó tài bēn máng,léi jūn hǎn wú xiē。
百灵不暂停,混沌至今日。bǎi líng bù zàn tíng,hùn dùn zhì jīn rì。
慰公适语我,夜同老僧榻。wèi gōng shì yǔ wǒ,yè tóng lǎo sēng tà。
听说大龙湫,惊起唤奇绝。tīng shuō dà lóng jiǎo,jīng qǐ huàn qí jué。
恍若置此中,狂叫荡魂魄。huǎng ruò zhì cǐ zhōng,kuáng jiào dàng hún pò。
足仄不得收,目瞬不计睫。zú zè bù dé shōu,mù shùn bù jì jié。
始叹世外奇,天地偶一设。shǐ tàn shì wài qí,tiān dì ǒu yī shè。
老僧既善状,得过慰公舌。lǎo sēng jì shàn zhuàng,dé guò wèi gōng shé。
慰公既善谈,得入杲叟笔。wèi gōng jì shàn tán,dé rù gǎo sǒu bǐ。
山神最遥待,高僧与词伯。shān shén zuì yáo dài,gāo sēng yǔ cí bó。
请更说匡庐,泉声落三叠。qǐng gèng shuō kuāng lú,quán shēng luò sān dié。

李邺嗣

李邺嗣,原名文胤,以字行,号杲堂,鄞县人。明诸生。有《杲堂诗钞》。 李邺嗣的作品>>

猜您喜欢

善哉行

李邺嗣

登山采薇,重茧下山。dēng shān cǎi wēi,zhòng jiǎn xià shān。
幽壑飞霜,百草失颜。yōu hè fēi shuāng,bǎi cǎo shī yán。
蟋蟀就田,行复入户。xī shuài jiù tián,xíng fù rù hù。
秋气迁人,我栖何所?抠衣夜立,瞻拜天枢。qiū qì qiān rén,wǒ qī hé suǒ?kōu yī yè lì,zhān bài tiān shū。
明明华汉,下烛微躯。míng míng huá hàn,xià zhú wēi qū。
壮气不居,我发易迈。zhuàng qì bù jū,wǒ fā yì mài。
志郁万年,其过乃大。zhì yù wàn nián,qí guò nǎi dà。
采薇硁硁,是为末节。cǎi wēi kēng kēng,shì wèi mò jié。
臣靡不死,复兴夏室。chén mí bù sǐ,fù xīng xià shì。

行路难

李邺嗣

步出浙江干,酸风射华发。bù chū zhè jiāng gàn,suān fēng shè huá fā。
曾此斗戈船,隔岸西陵饮马窟。céng cǐ dòu gē chuán,gé àn xī líng yǐn mǎ kū。
窄行碍履齿,莫是当年死士骨。zhǎi xíng ài lǚ chǐ,mò shì dāng nián sǐ shì gǔ。
铜腥渍草草不长,鬼作战声犹恍忽。tóng xīng zì cǎo cǎo bù zhǎng,guǐ zuò zhàn shēng yóu huǎng hū。
君不见蛟龙夜徙田横岛,海潮不到江潮小。jūn bù jiàn jiāo lóng yè xǐ tián héng dǎo,hǎi cháo bù dào jiāng cháo xiǎo。

行路难

李邺嗣

客程当落日,重经古陵傍。kè chéng dāng luò rì,zhòng jīng gǔ líng bàng。
陵柏摧为薪,百里爨室香。líng bǎi cuī wèi xīn,bǎi lǐ cuàn shì xiāng。
石人枕石马,鱼镫暗失光。shí rén zhěn shí mǎ,yú dèng àn shī guāng。
熊罴既不守,穴狐起相商。xióng pí jì bù shǒu,xué hú qǐ xiāng shāng。
自昔帝王终失势,土花滴尽行人泪。zì xī dì wáng zhōng shī shì,tǔ huā dī jǐn xíng rén lèi。
猎人获得大鹿归,角下小牌隐有字。liè rén huò dé dà lù guī,jiǎo xià xiǎo pái yǐn yǒu zì。
摩挲知写放鹿年,谁识汉陵当日事。mó sā zhī xiě fàng lù nián,shuí shí hàn líng dāng rì shì。

行路难

李邺嗣

颲风吹散阴天雾,十里横塘开石路。liè fēng chuī sàn yīn tiān wù,shí lǐ héng táng kāi shí lù。
云是当年捍海堤,黄土茫茫海眼涸。yún shì dāng nián hàn hǎi dī,huáng tǔ máng máng hǎi yǎn hé。
堤上人家学种桑,老翁不识灵胥怒。dī shàng rén jiā xué zhǒng sāng,lǎo wēng bù shí líng xū nù。
发鸠怨鸟暂得伸,草没鲛宫烽火树。fā jiū yuàn niǎo zàn dé shēn,cǎo méi jiāo gōng fēng huǒ shù。
麻姑笑语王方平,水浅蓬莱复一度。má gū xiào yǔ wáng fāng píng,shuǐ qiǎn péng lái fù yī dù。
人间海陆亦易迁,天地鸿蒙我适晤。rén jiān hǎi lù yì yì qiān,tiān dì hóng méng wǒ shì wù。
491234