古诗词

偶过僧庐取残经数帙北轩作歌见嘲盖故甚其辞激余使有言尔然故有感于余心者作诗答之

姚范

君不见《首楞严经》藏龙宫,龙胜默诵迦维通。jūn bù jiàn shǒu léng yán jīng cáng lóng gōng,lóng shèng mò sòng jiā wéi tōng。
塞种誓禁传震旦,岂知破臂流华风。sāi zhǒng shì jìn chuán zhèn dàn,qǐ zhī pò bì liú huá fēng。
又不见贞观天子嗜笺翰,虬凤蟠翔夸秘玩。yòu bù jiàn zhēn guān tiān zi shì jiān hàn,qiú fèng pán xiáng kuā mì wán。
梁闲巧夺永和书,酒醒惊诧萧生谩。liáng xián qiǎo duó yǒng hé shū,jiǔ xǐng jīng chà xiāo shēng mán。
呜呼窃钩者诛窃国王,后世师之成律贯。wū hū qiè gōu zhě zhū qiè guó wáng,hòu shì shī zhī chéng lǜ guàn。
壑前藏舟夜半移,上下千年可三叹。hè qián cáng zhōu yè bàn yí,shàng xià qiān nián kě sān tàn。
我今衰驽似田光,忽忽颇效鼠衔姜。wǒ jīn shuāi nú shì tián guāng,hū hū pǒ xiào shǔ xián jiāng。
梦中时有千里志,不知臣精已销忘。mèng zhōng shí yǒu qiān lǐ zhì,bù zhī chén jīng yǐ xiāo wàng。
挟荚游博两何事,臧谷一笑皆亡羊。xié jiá yóu bó liǎng hé shì,zāng gǔ yī xiào jiē wáng yáng。
吁嗟乎!八亿四千万卷西方经,大海一滴存奇零。xū jiē hū!bā yì sì qiān wàn juǎn xī fāng jīng,dà hǎi yī dī cún qí líng。
隋家志乘开元录,迄今亦复同飘萤。suí jiā zhì chéng kāi yuán lù,qì jīn yì fù tóng piāo yíng。
何人薪尽续余爧,竺兰僧肇俱冥冥。hé rén xīn jǐn xù yú líng,zhú lán sēng zhào jù míng míng。
尝闻葱岭传经日,滴血为书骨为笔。cháng wén cōng lǐng chuán jīng rì,dī xuè wèi shū gǔ wèi bǐ。
慈航东下白马来,累译通之代增益。cí háng dōng xià bái mǎ lái,lèi yì tōng zhī dài zēng yì。
堂上读书轮扁讥,古人已死空余迹。táng shàng dú shū lún biǎn jī,gǔ rén yǐ sǐ kōng yú jì。
西来大意况如何,电光石火惊心疾,残帙区区类木佛,烧取舍利宁获一。xī lái dà yì kuàng rú hé,diàn guāng shí huǒ jīng xīn jí,cán zhì qū qū lèi mù fú,shāo qǔ shě lì níng huò yī。
灰心结伴哑羊僧,共向嵩南师面壁。huī xīn jié bàn yǎ yáng sēng,gòng xiàng sōng nán shī miàn bì。
朝来展诵君新诗,运斤妙契郢人质。cháo lái zhǎn sòng jūn xīn shī,yùn jīn miào qì yǐng rén zhì。
好手偷来狐白裘,尝俊吾从杼山律。hǎo shǒu tōu lái hú bái qiú,cháng jùn wú cóng zhù shān lǜ。

姚范

清安徽桐城人,字南青,号姜坞,初名兴涑,字已铜。乾隆七年进士。官翰林院编修,充三礼馆纂修。文章沉邃幽古,学术长于考订,所见多前人所未发。有《援鹑堂诗集》、《援鹑堂文集》、《援鹑堂笔记》。 姚范的作品>>

猜您喜欢

拄杖

姚范

十日冰澌绕旧矶,渐看红碧隐柴扉。shí rì bīng sī rào jiù jī,jiàn kàn hóng bì yǐn chái fēi。
闲催稚子成鸡栅,亦学神农著马衣。xián cuī zhì zi chéng jī zhà,yì xué shén nóng zhù mǎ yī。
前种夭桃怜寸长,初移邻竹试新围。qián zhǒng yāo táo lián cùn zhǎng,chū yí lín zhú shì xīn wéi。
交头拄杖无来往,自数栖鸦早暮飞。jiāo tóu zhǔ zhàng wú lái wǎng,zì shù qī yā zǎo mù fēi。

题欧舫新诗时届季冬栖息三慧庵相约蔬食习养生之术余未克赴也

姚范

急霰振严飙,岁暮穷阴冱。jí xiàn zhèn yán biāo,suì mù qióng yīn hù。
扰扰人间世,扇螸各奔趣。rǎo rǎo rén jiān shì,shàn yú gè bēn qù。
吾亦驱其儿,纷纭徇所务。wú yì qū qí ér,fēn yún xùn suǒ wù。
自省方寸闲,何似恶叉聚。zì shěng fāng cùn xián,hé shì è chā jù。
缅怀餐霞人,跂脚云深处。miǎn huái cān xiá rén,qí jiǎo yún shēn chù。
十笏青豆房,三四寒梅树。shí hù qīng dòu fáng,sān sì hán méi shù。
惟有文字禅,妙得无声句。wéi yǒu wén zì chán,miào dé wú shēng jù。
望望烟树重,风雪横溪渡。wàng wàng yān shù zhòng,fēng xuě héng xī dù。

题欧舫新诗时届季冬栖息三慧庵相约蔬食习养生之术余未克赴也

姚范

世间宦游人,譬如陈肴饩。shì jiān huàn yóu rén,pì rú chén yáo xì。
刍豢日厌尝,溪毛登俎贵。chú huàn rì yàn cháng,xī máo dēng zǔ guì。
朝朝伊蒲馔,放箸或一喟。cháo cháo yī pú zhuàn,fàng zhù huò yī kuì。
轩冕咏皋壤,山林志茅汇。xuān miǎn yǒng gāo rǎng,shān lín zhì máo huì。
所以邴仲容,千载希风采。suǒ yǐ bǐng zhòng róng,qiān zài xī fēng cǎi。
先生善晚研,江湖归仿佛。xiān shēng shàn wǎn yán,jiāng hú guī fǎng fú。
何处解脱食,不揽四食味。hé chù jiě tuō shí,bù lǎn sì shí wèi。
一卷山水音,无尽烟霞气。yī juǎn shān shuǐ yīn,wú jǐn yān xiá qì。
481234