古诗词

闻鼓山绝顶可望海外诸国欲登不果

孙蕙

共说鼓山高出群,半天岚翠昼氤氲。gòng shuō gǔ shān gāo chū qún,bàn tiān lán cuì zhòu yīn yūn。
岛藏诸国晴时见,风卷洪涛静夜闻。dǎo cáng zhū guó qíng shí jiàn,fēng juǎn hóng tāo jìng yè wén。
未得肩舆随度鸟,何时蜡屐踏层云。wèi dé jiān yú suí dù niǎo,hé shí là jī tà céng yún。
晦翁亭子空相忆,绝顶松篁望不分。huì wēng tíng zi kōng xiāng yì,jué dǐng sōng huáng wàng bù fēn。

孙蕙

清山东淄川人,字树百,号泰岩,又号笠山。顺治十八年进士。康熙间任宝应知县,有善政。累迁户部掌印给事中。有《笠山诗选》、《历代循良录》。 孙蕙的作品>>

猜您喜欢

坐灵隐冷泉亭得响字

孙蕙

侵晓纵清眺,爽气生林莽。qīn xiǎo zòng qīng tiào,shuǎng qì shēng lín mǎng。
脱叶映初阳,宿露滴余响。tuō yè yìng chū yáng,sù lù dī yú xiǎng。
幽讨策短筇,岩壑恣下上。yōu tǎo cè duǎn qióng,yán hè zì xià shàng。
灵隐瞰湖光,泠然惬心赏。líng yǐn kàn hú guāng,líng rán qiè xīn shǎng。
蘋香散汀沙,鸥泛随兰桨。píng xiāng sàn tīng shā,ōu fàn suí lán jiǎng。
萧萧枫树林,色夺明霞朗。xiāo xiāo fēng shù lín,sè duó míng xiá lǎng。
支公快同游,玄言共俯仰。zhī gōng kuài tóng yóu,xuán yán gòng fǔ yǎng。
人生激电流,能著屐几雨。rén shēng jī diàn liú,néng zhù jī jǐ yǔ。
岩栖养性灵,衔杯动遐想。yán qī yǎng xìng líng,xián bēi dòng xiá xiǎng。
何时赋《遂初》,结屋东西瀼。hé shí fù suì chū,jié wū dōng xī ráng。
1612