古诗词

苏村卧病写怀苏村又名银塘吾五百年世居

康有为

少年心事本拿,云南望樵山日又曛。shǎo nián xīn shì běn ná,yún nán wàng qiáo shān rì yòu xūn。
卖畚何惭王景略,画齑故是范希文。mài běn hé cán wáng jǐng lüè,huà jī gù shì fàn xī wén。
拟经制礼吾何敢,蜡屐持筹事未分。nǐ jīng zhì lǐ wú hé gǎn,là jī chí chóu shì wèi fēn。
稷契许身空笑尔,稻粱不及鹜鹅群。jì qì xǔ shēn kōng xiào ěr,dào liáng bù jí wù é qún。
蛙蛤群鸣草泽中,莓苔绿上钓矶东。wā há qún míng cǎo zé zhōng,méi tái lǜ shàng diào jī dōng。
登楼俯仰古人往,展卷徘徊夜梦空。dēng lóu fǔ yǎng gǔ rén wǎng,zhǎn juǎn pái huái yè mèng kōng。
迟迟佳日供多病,黯黯虚名负此翁。chí chí jiā rì gōng duō bìng,àn àn xū míng fù cǐ wēng。
偶过小园问芳讯,落花飞尽剩残红。ǒu guò xiǎo yuán wèn fāng xùn,luò huā fēi jǐn shèng cán hóng。
纵横宙合一微尘,偶到人间阅廿春。zòng héng zhòu hé yī wēi chén,ǒu dào rén jiān yuè niàn chūn。
世界开新逢进化,贤师受道愧传薪。shì jiè kāi xīn féng jìn huà,xián shī shòu dào kuì chuán xīn。
名山渺莽千秋业,大地苍茫七尺身。míng shān miǎo mǎng qiān qiū yè,dà dì cāng máng qī chǐ shēn。
南望九江北京国,拊心辜负总酸辛。nán wàng jiǔ jiāng běi jīng guó,fǔ xīn gū fù zǒng suān xīn。
夜夜登楼望大星,紫微帝座故荧荧。yè yè dēng lóu wàng dà xīng,zǐ wēi dì zuò gù yíng yíng。
山河两戒谁能考,庙社千秋尚有灵。shān hé liǎng jiè shuí néng kǎo,miào shè qiān qiū shàng yǒu líng。
道丧官私惟帖括,政芜兵食尽虚名。dào sàng guān sī wéi tiē kuò,zhèng wú bīng shí jǐn xū míng。
虞渊坠日忧难挽,漆室幽人泣六经。yú yuān zhuì rì yōu nán wǎn,qī shì yōu rén qì liù jīng。

康有为

清广东南海人,初名祖诒,字广厦,号长素,又号更生、更甡,别署西樵山人、天游化人。光绪二十一年进士。十四年,首次上书光绪帝,建议变法。后在广州万木草堂讲学,倡今文经学,借鼓吹孔子托古改制,言变法改良。二十一年《马关条约》签订,有为联合在京会试举人一千三百余人上书清帝,要求拒签和约、迁都抗战、变法图强。中进士,授工部主事,不就。组织《强学会》,编印《中外纪闻》等,鼓吹变法维新。二十四年,得光绪帝召见,促成“百日维新”。戊戌政变起,逃亡国外。后持保皇立场,反对民主革命。辛亥革命后,曾与张勋共谋复辟帝制。有《新学伪经考》、《孔子改制考》等。 康有为的作品>>

猜您喜欢

论书绝句十五首

康有为

欧体盛行无魏法,隋人变古有唐风。ōu tǐ shèng xíng wú wèi fǎ,suí rén biàn gǔ yǒu táng fēng。
千年皖楚分张邓,下笔苍茫吐白虹。qiān nián wǎn chǔ fēn zhāng dèng,xià bǐ cāng máng tǔ bái hóng。

韬光寺

康有为

深深万竹一峰圆,磴道盘青欲上天。shēn shēn wàn zhú yī fēng yuán,dèng dào pán qīng yù shàng tiān。
空翠湿衣山雨合,身行云雾作飞仙。kōng cuì shī yī shān yǔ hé,shēn xíng yún wù zuò fēi xiān。

秋心五首

康有为

峰峦无数著楼台,老木荒僵春气回。fēng luán wú shù zhù lóu tái,lǎo mù huāng jiāng chūn qì huí。
夜读道书晨叩齿,秋心忽见万红开。yè dú dào shū chén kòu chǐ,qiū xīn hū jiàn wàn hóng kāi。

秋心五首

康有为

神女流云不可招,旧时月色落寒潮。shén nǚ liú yún bù kě zhāo,jiù shí yuè sè luò hán cháo。
无端误入华曼会,一树红蔷倚碧箫。wú duān wù rù huá màn huì,yī shù hóng qiáng yǐ bì xiāo。

秋心五首

康有为

开落红棉一梦中,酒醒昨夜又东风。kāi luò hóng mián yī mèng zhōng,jiǔ xǐng zuó yè yòu dōng fēng。
十年白上萧郎鬓,不分桃花新旧红。shí nián bái shàng xiāo láng bìn,bù fēn táo huā xīn jiù hóng。

秋心五首

康有为

中天缥缈化人台,百万连花璎珞开。zhōng tiān piāo miǎo huà rén tái,bǎi wàn lián huā yīng luò kāi。
我是吞针老罗什,梦中一醉碧霞杯。wǒ shì tūn zhēn lǎo luó shén,mèng zhōng yī zuì bì xiá bēi。

秋心五首

康有为

吹剑可曾闻一吷,散花谁更辨雌雄。chuī jiàn kě céng wén yī xuè,sàn huā shuí gèng biàn cí xióng。
神仙上界频相问,手鞚青鸾夜御风。shén xiān shàng jiè pín xiāng wèn,shǒu kòng qīng luán yè yù fēng。

示孺博二首

康有为

鲲鹏变化且随风,出入千重云水中。kūn péng biàn huà qiě suí fēng,chū rù qiān zhòng yún shuǐ zhōng。
行到光音应少驻,铿锵天乐海云红。xíng dào guāng yīn yīng shǎo zhù,kēng qiāng tiān lè hǎi yún hóng。

示孺博二首

康有为

万花飞舞妙音天,大醉骑龙过日边。wàn huā fēi wǔ miào yīn tiān,dà zuì qí lóng guò rì biān。
未解吞针尽一钵,还应面壁度千年。wèi jiě tūn zhēn jǐn yī bō,hái yīng miàn bì dù qiān nián。

属刻同门功课薄系诗四首

康有为

万木森森散万花,垂珠连壁照红霞。wàn mù sēn sēn sàn wàn huā,chuí zhū lián bì zhào hóng xiá。
好将遗宝同珍护,勿任摧残委瓦沙。hǎo jiāng yí bǎo tóng zhēn hù,wù rèn cuī cán wěi wǎ shā。

属刻同门功课薄系诗四首

康有为

秋实春华各自贤,几年伤逝化风烟。qiū shí chūn huá gè zì xián,jǐ nián shāng shì huà fēng yān。
偶登群玉山头望,百万珠璎总可怜。ǒu dēng qún yù shān tóu wàng,bǎi wàn zhū yīng zǒng kě lián。

属刻同门功课薄系诗四首

康有为

万木森森万玉鸣,只鳞片羽万人惊。wàn mù sēn sēn wàn yù míng,zhǐ lín piàn yǔ wàn rén jīng。
更将散布人间世,化身万亿发光明。gèng jiāng sàn bù rén jiān shì,huà shēn wàn yì fā guāng míng。

过昭平

康有为

红树青山添白屋,清江锦石走帆船。hóng shù qīng shān tiān bái wū,qīng jiāng jǐn shí zǒu fān chuán。
山城好处谁人领,画本天然逐幅传。shān chéng hǎo chù shuí rén lǐng,huà běn tiān rán zhú fú chuán。

华首台

康有为

青山若现庄严相,白水时闻清净音。qīng shān ruò xiàn zhuāng yán xiāng,bái shuǐ shí wén qīng jìng yīn。
尽日孤青常说法,诸天华雨万重深。jǐn rì gū qīng cháng shuō fǎ,zhū tiān huá yǔ wàn zhòng shēn。

华首台

康有为

万绿压山松径深,白云缭绕碧阴阴。wàn lǜ yā shān sōng jìng shēn,bái yún liáo rào bì yīn yīn。
时从树杪窥飞瀑,夜夜梵声悟到今。shí cóng shù miǎo kuī fēi pù,yè yè fàn shēng wù dào jīn。
124«3456789