古诗词

题亡妾何氏所遗书画诗

康有为

天女化为舍利弗,本无障碍女男身。tiān nǚ huà wèi shě lì fú,běn wú zhàng ài nǚ nán shēn。
散花究竟涅槃觉,学书初学卫夫人。sàn huā jiū jìng niè pán jué,xué shū chū xué wèi fū rén。
发愿为吾全写诗,画楼春暖日临池。fā yuàn wèi wú quán xiě shī,huà lóu chūn nuǎn rì lín chí。
空将十纸摹梁鹄,留与家书说卫漪。kōng jiāng shí zhǐ mó liáng gǔ,liú yǔ jiā shū shuō wèi yī。
鱼山学行覃溪笔,留得书丹在我家。yú shān xué xíng tán xī bǐ,liú dé shū dān zài wǒ jiā。
不写簪花传化度,自然高浑发清华。bù xiě zān huā chuán huà dù,zì rán gāo hún fā qīng huá。
月霣风寒注逝川,去年此夕奈何天。yuè yǔn fēng hán zhù shì chuān,qù nián cǐ xī nài hé tiān。
房栊久闭尘凝簟,书画搜遗墨满笺。fáng lóng jiǔ bì chén níng diàn,shū huà sōu yí mò mǎn jiān。
儿女悲啼倚灯下,形容绰约步阶前。ér nǚ bēi tí yǐ dēng xià,xíng róng chuò yuē bù jiē qián。
更无入梦肠空断,且费扶鸾问散仙。gèng wú rù mèng cháng kōng duàn,qiě fèi fú luán wèn sàn xiān。
智师一字五万钱,千字文无人间烟。zhì shī yī zì wǔ wàn qián,qiān zì wén wú rén jiān yān。
旃理临之冰雪仙,忽思铁手拂笺年。zhān lǐ lín zhī bīng xuě xiān,hū sī tiě shǒu fú jiān nián。
浓艳凝香带叶妍,粉痕墨晕态犹鲜。nóng yàn níng xiāng dài yè yán,fěn hén mò yūn tài yóu xiān。
而今落尽残红后,读画题诗更惘然。ér jīn luò jǐn cán hóng hòu,dú huà tí shī gèng wǎng rán。
一枝浓艳发遗香,剩粉残笺空断肠。yī zhī nóng yàn fā yí xiāng,shèng fěn cán jiān kōng duàn cháng。
色相华严常示现,殿将画谱拾群芳。sè xiāng huá yán cháng shì xiàn,diàn jiāng huà pǔ shí qún fāng。

康有为

清广东南海人,初名祖诒,字广厦,号长素,又号更生、更甡,别署西樵山人、天游化人。光绪二十一年进士。十四年,首次上书光绪帝,建议变法。后在广州万木草堂讲学,倡今文经学,借鼓吹孔子托古改制,言变法改良。二十一年《马关条约》签订,有为联合在京会试举人一千三百余人上书清帝,要求拒签和约、迁都抗战、变法图强。中进士,授工部主事,不就。组织《强学会》,编印《中外纪闻》等,鼓吹变法维新。二十四年,得光绪帝召见,促成“百日维新”。戊戌政变起,逃亡国外。后持保皇立场,反对民主革命。辛亥革命后,曾与张勋共谋复辟帝制。有《新学伪经考》、《孔子改制考》等。 康有为的作品>>

猜您喜欢

丁巳元日赋长篇后意未尽而韵已将尽乃再赋此二章吾平生所得在此也

康有为

行年得六十,寿逾天地老。xíng nián dé liù shí,shòu yú tiān dì lǎo。
君试观蟪蛄,莫度春秋考。jūn shì guān huì gū,mò dù chūn qiū kǎo。
相彼蟭螟巢,微生物无数。xiāng bǐ jiāo míng cháo,wēi shēng wù wú shù。
吾窥显微镜,蠕动纷生聚。wú kuī xiǎn wēi jìng,rú dòng fēn shēng jù。
视虱如车轮,其体骨已巨。shì shī rú chē lún,qí tǐ gǔ yǐ jù。
虱体之血轮,有地球国土。shī tǐ zhī xuè lún,yǒu dì qiú guó tǔ。
析之万亿千,辗转孽生谱。xī zhī wàn yì qiān,niǎn zhuǎn niè shēng pǔ。
累析及至微,须费几时序。lèi xī jí zhì wēi,xū fèi jǐ shí xù。
吾人之一瞬,彼已寿千古。wú rén zhī yī shùn,bǐ yǐ shòu qiān gǔ。
精心冥推想,比例难疏举。jīng xīn míng tuī xiǎng,bǐ lì nán shū jǔ。
然则六十年,岂止亿岁许。rán zé liù shí nián,qǐ zhǐ yì suì xǔ。
以观我众生,宇宙乐仰俯。yǐ guān wǒ zhòng shēng,yǔ zhòu lè yǎng fǔ。

丁巳元日赋长篇后意未尽而韵已将尽乃再赋此二章吾平生所得在此也

康有为

行年已六十,生性不知老。xíng nián yǐ liù shí,shēng xìng bù zhī lǎo。
或寿亿万岁,恒沙无量数。huò shòu yì wàn suì,héng shā wú liàng shù。
坐视天人变,生死轮回苦。zuò shì tiān rén biàn,shēng sǐ lún huí kǔ。
国土几沈变,星日多陨去。guó tǔ jǐ shěn biàn,xīng rì duō yǔn qù。
天行运不停,日月舞大宇。tiān xíng yùn bù tíng,rì yuè wǔ dà yǔ。
时放四光明,化生兹后土。shí fàng sì guāng míng,huà shēng zī hòu tǔ。
慧星触之沉,黑暗遂万古。huì xīng chù zhī chén,hēi àn suì wàn gǔ。
开阖在所觉,视犹顷刻许。kāi hé zài suǒ jué,shì yóu qǐng kè xǔ。
山中千岁者,缩短七日处。shān zhōng qiān suì zhě,suō duǎn qī rì chù。
视此六十年,岂真比旦莫。shì cǐ liù shí nián,qǐ zhēn bǐ dàn mò。
而何称祝为,谬尔称耆父。ér hé chēng zhù wèi,miù ěr chēng qí fù。

西湖杂咏

康有为

昨日扁舟放西湖,一抹横山泻青绿。zuó rì biǎn zhōu fàng xī hú,yī mǒ héng shān xiè qīng lǜ。
今朝登楼望西湖,群山一夕换白玉。jīn cháo dēng lóu wàng xī hú,qún shān yī xī huàn bái yù。
玉龙百万战修罗,败鳞跳跃飞相属。yù lóng bǎi wàn zhàn xiū luó,bài lín tiào yuè fēi xiāng shǔ。
天时人事固多变,皓皓高陵与修谷。tiān shí rén shì gù duō biàn,hào hào gāo líng yǔ xiū gǔ。
白银世界瑞突兀,琉璃天中来寄宿。bái yín shì jiè ruì tū wù,liú lí tiān zhōng lái jì sù。

游陕西登太行山感赋

康有为

陕城形势天下雄,河流滚滚与天通。shǎn chéng xíng shì tiān xià xióng,hé liú gǔn gǔn yǔ tiān tōng。
巍楼翼翼崤函关,时有舟楫泛其中。wēi lóu yì yì xiáo hán guān,shí yǒu zhōu jí fàn qí zhōng。
北望太行势崇隆,千里叠巘望不穷,九秋万里起长风。běi wàng tài xíng shì chóng lóng,qiān lǐ dié yǎn wàng bù qióng,jiǔ qiū wàn lǐ qǐ zhǎng fēng。
城头苍翠极太空,县衙池沼倚高墉。chéng tóu cāng cuì jí tài kōng,xiàn yá chí zhǎo yǐ gāo yōng。
河声岳色自雄蒙,朝晖夕霭应接同。hé shēng yuè sè zì xióng méng,cháo huī xī ǎi yīng jiē tóng。
老夫七十意与浓,东望崤函汉关封。lǎo fū qī shí yì yǔ nóng,dōng wàng xiáo hán hàn guān fēng。
西顾桃林秦塞空,喟叹河山心有忡。xī gù táo lín qín sāi kōng,kuì tàn hé shān xīn yǒu chōng。
124«3456789