古诗词

述菊三

郑孝胥

秋深气悲天欲霜,荷枯桂落昼始凉。qiū shēn qì bēi tiān yù shuāng,hé kū guì luò zhòu shǐ liáng。
篱根百本叶转盛,吐蕊未破先含芳。lí gēn bǎi běn yè zhuǎn shèng,tǔ ruǐ wèi pò xiān hán fāng。
园丁辨类若指掌,千百不爽何精详。yuán dīng biàn lèi ruò zhǐ zhǎng,qiān bǎi bù shuǎng hé jīng xiáng。
奇姿异色穷意态,风馨日耀随低昂。qí zī yì sè qióng yì tài,fēng xīn rì yào suí dī áng。
浓者非肥澹非瘦,逸者疑狷疏者狂。nóng zhě fēi féi dàn fēi shòu,yì zhě yí juàn shū zhě kuáng。
孤花单枝足谛玩,傲兀不屑脂粉妆。gū huā dān zhī zú dì wán,ào wù bù xiè zhī fěn zhuāng。
风怀洗尽愈跌宕,如对高士谈沧桑。fēng huái xǐ jǐn yù diē dàng,rú duì gāo shì tán cāng sāng。
一春红紫丝管腻,解秽羯鼓殊慨慷。yī chūn hóng zǐ sī guǎn nì,jiě huì jié gǔ shū kǎi kāng。
会心庶为知者道,自怪秋气归诗肠。huì xīn shù wèi zhī zhě dào,zì guài qiū qì guī shī cháng。
猜您喜欢

答庄思缄

郑孝胥

茹蔬讽佛庄夫子,自忏平生十斗才。rú shū fěng fú zhuāng fū zi,zì chàn píng shēng shí dòu cái。
应念龙编旧归客,犹持残笔守书堆。yīng niàn lóng biān jiù guī kè,yóu chí cán bǐ shǒu shū duī。

余绍宋求题梁格庄会葬图

郑孝胥

梁墓还依梁格庄,一时临穴比三良。liáng mù hái yī liáng gé zhuāng,yī shí lín xué bǐ sān liáng。
人生死所真难觅,未许青山恋故乡。rén shēng sǐ suǒ zhēn nán mì,wèi xǔ qīng shān liàn gù xiāng。

夜直杂诗

郑孝胥

乱后离形更绝踪,倚楼惟觉海吞胸。luàn hòu lí xíng gèng jué zōng,yǐ lóu wéi jué hǎi tūn xiōng。
如何束缚酬知己,便向人间事董龙。rú hé shù fù chóu zhī jǐ,biàn xiàng rén jiān shì dǒng lóng。

夜直杂诗

郑孝胥

补履干将敢自珍,卅年养气刃如新。bǔ lǚ gàn jiāng gǎn zì zhēn,sà nián yǎng qì rèn rú xīn。
淮阴未合尸无赖,熟视真为胯下人。huái yīn wèi hé shī wú lài,shú shì zhēn wèi kuà xià rén。

夜直杂诗

郑孝胥

謻台历级苦难穷,况瘁终怜效小忠。yí tái lì jí kǔ nán qióng,kuàng cuì zhōng lián xiào xiǎo zhōng。
阿堵平生憎出口,而今翻作嗫嚅翁。ā dǔ píng shēng zēng chū kǒu,ér jīn fān zuò niè rú wēng。

夜直杂诗

郑孝胥

恩遇何曾得寸酬,峨眉谣诼转遗忧。ēn yù hé céng dé cùn chóu,é méi yáo zhuó zhuǎn yí yōu。
冬郎欲毕金銮记,未必朱梁许暂留。dōng láng yù bì jīn luán jì,wèi bì zhū liáng xǔ zàn liú。

夜直杂诗

郑孝胥

高鸟犹难避网罗,营巢慕燕意如何。gāo niǎo yóu nán bì wǎng luó,yíng cháo mù yàn yì rú hé。
宫中莫爱鱼龙戏,四面宵来是楚歌。gōng zhōng mò ài yú lóng xì,sì miàn xiāo lái shì chǔ gē。

夜直杂诗

郑孝胥

忍辱怀忧志久违,朝回亦已换春衣。rěn rǔ huái yōu zhì jiǔ wéi,cháo huí yì yǐ huàn chūn yī。
宣南花事何心问,开尽樱桃我未归。xuān nán huā shì hé xīn wèn,kāi jǐn yīng táo wǒ wèi guī。

四月初五日夜直

郑孝胥

仙人忍辱在高堂,绕指元来百炼钢。xiān rén rěn rǔ zài gāo táng,rào zhǐ yuán lái bǎi liàn gāng。
玉碎瓦全真好语,可堪悲壮出君王。yù suì wǎ quán zhēn hǎo yǔ,kě kān bēi zhuàng chū jūn wáng。

四月初五日夜直

郑孝胥

班彪《王命论》犹新,又过今年甲子春。bān biāo wáng mìng lùn yóu xīn,yòu guò jīn nián jiǎ zi chūn。
日者桥边休纵语,命中终恐是遗民。rì zhě qiáo biān xiū zòng yǔ,mìng zhōng zhōng kǒng shì yí mín。

四月初五日夜直

郑孝胥

祈死谁知士燮哀,苟全性命且徘徊。qí sǐ shuí zhī shì xiè āi,gǒu quán xìng mìng qiě pái huái。
王城依旧人如海,名德翻推褚彦回。wáng chéng yī jiù rén rú hǎi,míng dé fān tuī chǔ yàn huí。

四月初五日夜直

郑孝胥

十丈红尘日暮时,敝车羸马欲安之?shí zhàng hóng chén rì mù shí,bì chē léi mǎ yù ān zhī?
年来已自耽岑寂,却为闻歌更惹悲。nián lái yǐ zì dān cén jì,què wèi wén gē gèng rě bēi。

四月初五日夜直

郑孝胥

苑树宫墙返照黄,小窗净几味偏长。yuàn shù gōng qiáng fǎn zhào huáng,xiǎo chuāng jìng jǐ wèi piān zhǎng。
消磨一日吾何惜,便借衙斋作道场。xiāo mó yī rì wú hé xī,biàn jiè yá zhāi zuò dào chǎng。

四月初五日夜直

郑孝胥

人间怀璧能为罪,今日天家念匹夫。rén jiān huái bì néng wèi zuì,jīn rì tiān jiā niàn pǐ fū。
持是安归应自省,兵戈豺虎塞前途。chí shì ān guī yīng zì shěng,bīng gē chái hǔ sāi qián tú。

四月初五日夜直

郑孝胥

鄜州杜老费清才,谁信忘家有此回?fū zhōu dù lǎo fèi qīng cái,shuí xìn wàng jiā yǒu cǐ huí?
独寐凤城人未起,一窗斜月枕边来。dú mèi fèng chéng rén wèi qǐ,yī chuāng xié yuè zhěn biān lái。