古诗词

书杨忠悯公张夫人疏

孙原湘

吉祥善事宁有此,夫作忠臣妇代死。jí xiáng shàn shì níng yǒu cǐ,fū zuò zhōng chén fù dài sǐ。
事虽未成志则尔,一疏煌煌播西市。shì suī wèi chéng zhì zé ěr,yī shū huáng huáng bō xī shì。
天河钓叟紫极翁,沉香叶冠翊赞功。tiān hé diào sǒu zǐ jí wēng,chén xiāng yè guān yì zàn gōng。
燎原之火倒海水,小儿鼾卧东楼东。liáo yuán zhī huǒ dào hǎi shuǐ,xiǎo ér hān wò dōng lóu dōng。
文管家,武管家,黄金鬻爵不肯赊。wén guǎn jiā,wǔ guǎn jiā,huáng jīn yù jué bù kěn shē。
赵家儿,鄢家儿,白日鬼蜮行其私。zhào jiā ér,yān jiā ér,bái rì guǐ yù xíng qí sī。
除我疡,杀南塘。chú wǒ yáng,shā nán táng。
比翟方,杀同乡。bǐ dí fāng,shā tóng xiāng。
下有杀人子,上事好杀皇。xià yǒu shā rén zi,shàng shì hǎo shā huáng。
椒山剌剌不晓事,十罪牵连二王字。jiāo shān lá lá bù xiǎo shì,shí zuì qiān lián èr wáng zì。
一鸾已困况百鸾,风吹枷锁倾城观。yī luán yǐ kùn kuàng bǎi luán,fēng chuī jiā suǒ qīng chéng guān。
窜张经尾取上旨,明杀谏官自此始。cuàn zhāng jīng wěi qǔ shàng zhǐ,míng shā jiàn guān zì cǐ shǐ。
尧斋英明四海钦,杀人反快奸人心。yáo zhāi yīng míng sì hǎi qīn,shā rén fǎn kuài jiān rén xīn。
幸遇邹徐霹雳手,射倒高山射培塿。xìng yù zōu xú pī lì shǒu,shè dào gāo shān shè péi lǒu。
可怜一字不成时,二十七姬星散走。kě lián yī zì bù chéng shí,èr shí qī jī xīng sàn zǒu。
不见苏纲息女代贵溪,两家不愧忠臣妻。bù jiàn sū gāng xī nǚ dài guì xī,liǎng jiā bù kuì zhōng chén qī。

孙原湘

清江苏昭文人,字子潇,晚号心青。嘉庆十年进士,改庶吉士。不仕。善骈文、书画,尤工诗。与舒位、王昙齐名。其诗风神秀逸。有《天真阁集》等。 孙原湘的作品>>

猜您喜欢

沪城花事绝句十二首

孙原湘

俞生绝调太纵横,不数杭州苏老兵。yú shēng jué diào tài zòng héng,bù shù háng zhōu sū lǎo bīng。
博得如皋轻一笑,当筵亲拜女门生。bó dé rú gāo qīng yī xiào,dāng yán qīn bài nǚ mén shēng。

沪城花事绝句十二首

孙原湘

调铅杀粉写珠娘,谁似华亭改七香。diào qiān shā fěn xiě zhū niáng,shuí shì huá tíng gǎi qī xiāng。
喜字亲书三十六,他生修作紫鸳鸯。xǐ zì qīn shū sān shí liù,tā shēng xiū zuò zǐ yuān yāng。

沪城花事绝句十二首

孙原湘

老我清狂杜牧之,紫云吹散海棠丝。lǎo wǒ qīng kuáng dù mù zhī,zǐ yún chuī sàn hǎi táng sī。
东风牵惹闲枝叶,又值伤春病酒时。dōng fēng qiān rě xián zhī yè,yòu zhí shāng chūn bìng jiǔ shí。

沪城花事绝句十二首

孙原湘

酒龙意气颠如雷,一饮直须三百杯。jiǔ lóng yì qì diān rú léi,yī yǐn zhí xū sān bǎi bēi。
孤山处士果痴绝,醉插金英当玉梅。gū shān chù shì guǒ chī jué,zuì chā jīn yīng dāng yù méi。

沪城花事绝句十二首

孙原湘

香海花天酒满池,铁公绕指化柔丝。xiāng hǎi huā tiān jiǔ mǎn chí,tiě gōng rào zhǐ huà róu sī。
玉皇敕赐双飞寺,醉杀偎红倚翠师。yù huáng chì cì shuāng fēi sì,zuì shā wēi hóng yǐ cuì shī。

沪城花事绝句十二首

孙原湘

凤尾红云海上开,连宵清梦宴瑶台。fèng wěi hóng yún hǎi shàng kāi,lián xiāo qīng mèng yàn yáo tái。
黑风吹堕生罗刹,也有消魂李赤来。hēi fēng chuī duò shēng luó shā,yě yǒu xiāo hún lǐ chì lái。

沪城花事绝句十二首

孙原湘

小队羊车窄袖身,银灯照耀玉精神。xiǎo duì yáng chē zhǎi xiù shēn,yín dēng zhào yào yù jīng shén。
张家世有莲花貌,也入花丛斗早春。zhāng jiā shì yǒu lián huā mào,yě rù huā cóng dòu zǎo chūn。

沪城花事绝句十二首

孙原湘

小部霓裳舞柘枝,春灯斜映断红姿。xiǎo bù ní shang wǔ zhè zhī,chūn dēng xié yìng duàn hóng zī。
替他小史然眉急,偏是英雄李药师。tì tā xiǎo shǐ rán méi jí,piān shì yīng xióng lǐ yào shī。

歌女

孙原湘

一曲檀槽语若丝,十三年纪太娇痴。yī qū tán cáo yǔ ruò sī,shí sān nián jì tài jiāo chī。
分明不解人情思,也有千拦百就时。fēn míng bù jiě rén qíng sī,yě yǒu qiān lán bǎi jiù shí。

为子和姬人题团扇

孙原湘

皎洁齐纨妙剪裁,画眉窗下影俳徊。jiǎo jié qí wán miào jiǎn cái,huà méi chuāng xià yǐng pái huái。
分明一个天边月,偏落嫦娥素手来。fēn míng yī gè tiān biān yuè,piān luò cháng é sù shǒu lái。

为子和姬人题团扇

孙原湘

洞房秋暖不知寒,莫取班姬古传看。dòng fáng qiū nuǎn bù zhī hán,mò qǔ bān jī gǔ chuán kàn。
自制合欢新样子,更无一日不团圞。zì zhì hé huān xīn yàng zi,gèng wú yī rì bù tuán luán。

为子和姬人题团扇

孙原湘

石阑点笔称题诗,树底轻凉拂面时。shí lán diǎn bǐ chēng tí shī,shù dǐ qīng liáng fú miàn shí。
谁唱画屏团扇曲,侍儿犹是谢芳姿。shuí chàng huà píng tuán shàn qū,shì ér yóu shì xiè fāng zī。

戏赠罗仙

孙原湘

人前绝不避嫌猜,身似采花堕我怀。rén qián jué bù bì xián cāi,shēn shì cǎi huā duò wǒ huái。
底事昨宵灯暗后,隔筵伸过凤头鞋。dǐ shì zuó xiāo dēng àn hòu,gé yán shēn guò fèng tóu xié。

戏赠罗仙

孙原湘

春浮香雨洒曼陀,一寸横波抵爱河。chūn fú xiāng yǔ sǎ màn tuó,yī cùn héng bō dǐ ài hé。
不是散花天女使,如何能起病维摩。bù shì sàn huā tiān nǚ shǐ,rú hé néng qǐ bìng wéi mó。

戏赠罗仙

孙原湘

砚匣浓香拂翠裾,泥金扇索瘦金书。yàn xiá nóng xiāng fú cuì jū,ní jīn shàn suǒ shòu jīn shū。
回身又掣宣毫去,忆着相如病未除。huí shēn yòu chè xuān háo qù,yì zhe xiāng rú bìng wèi chú。