古诗词

乙酉1705三月十七夜渡海遇飓,天晓觅澎湖不得,回西北帆,屡濒于危,作歌

孙元衡

羲和鞭日日已西,金门理楫乌鹊栖。xī hé biān rì rì yǐ xī,jīn mén lǐ jí wū què qī。
满张云帆夜济海,天吴镇静无纤翳。mǎn zhāng yún fān yè jì hǎi,tiān wú zhèn jìng wú xiān yì。
东方蟾蜍照颜色,高低万顷黄琉璃。dōng fāng chán chú zhào yán sè,gāo dī wàn qǐng huáng liú lí。
飞廉倏来海若怒,颓飙鼓锐喧鲸鲵。fēi lián shū lái hǎi ruò nù,tuí biāo gǔ ruì xuān jīng ní。
南箕簸扬北斗乱,马衔罔象随蛟犀。nán jī bǒ yáng běi dòu luàn,mǎ xián wǎng xiàng suí jiāo xī。
暴骇铿訇两耳裂,金甲格斗交鼓鼙。bào hài kēng hōng liǎng ěr liè,jīn jiǎ gé dòu jiāo gǔ pí。
倒悬不解云动席,宛有异物来诃诋。dào xuán bù jiě yún dòng xí,wǎn yǒu yì wù lái hē dǐ。
伏艎僮仆呕欲死,胆汁沥尽挛腰脐。fú huáng tóng pū ǒu yù sǐ,dǎn zhī lì jǐn luán yāo qí。
长夜漫漫半人鬼,舵楼一唱疑天鸡。zhǎng yè màn màn bàn rén guǐ,duò lóu yī chàng yí tiān jī。
阿班眩睫痿筋力,出海环珓频难稽。ā bān xuàn jié wěi jīn lì,chū hǎi huán jiào pín nán jī。
不见澎湖见飞鸟,飞鸟已没山转迷。bù jiàn pēng hú jiàn fēi niǎo,fēi niǎo yǐ méi shān zhuǎn mí。
旁罗子午晷度错,陷身异域同酸嘶。páng luó zi wǔ guǐ dù cuò,xiàn shēn yì yù tóng suān sī。
况闻北嶕沙似铁,误尔触之为粉齑!kuàng wén běi jiāo shā shì tiě,wù ěr chù zhī wèi fěn jī!
回帆北向岂得已,失所犹作中原泥。huí fān běi xiàng qǐ dé yǐ,shī suǒ yóu zuò zhōng yuán ní。
浪锋舂汉鹢首立,下漩涡臼高桅低。làng fēng chōng hàn yì shǒu lì,xià xuán wō jiù gāo wéi dī。
怒涛汹溅顶踵湿,悔不脱壳为凫鹥!nù tāo xiōng jiàn dǐng zhǒng shī,huǐ bù tuō ké wèi fú yī!
此事但蒙神鬼力,窅然大地真浮稊。cǐ shì dàn méng shén guǐ lì,yǎo rán dà dì zhēn fú tí。
翠华南幸公卿集,从臣旧识咸金闺。cuì huá nán xìng gōng qīng jí,cóng chén jiù shí xián jīn guī。
挂冠神武踪巳迈,愿乞骸骨还山溪。guà guān shén wǔ zōng sì mài,yuàn qǐ hái gǔ hái shān xī。
读书有儿织有妻,春深烟雨把锄犁。dú shū yǒu ér zhī yǒu qī,chūn shēn yān yǔ bǎ chú lí。

孙元衡

清安徽桐城人,字湘南。贡生。官至东昌知府。有《赤嵌集》,乃康熙四十四年任台湾同知后所作,记土风物产。 孙元衡的作品>>

猜您喜欢

累日望荔枝船不到

孙元衡

一年笑口几时开,一日登台望几回。yī nián xiào kǒu jǐ shí kāi,yī rì dēng tái wàng jǐ huí。
作底使风舟截海,峭帆谁更裹头来。zuò dǐ shǐ fēng zhōu jié hǎi,qiào fān shuí gèng guǒ tóu lái。

最后买得荔枝,友人言味少逊,率成一绝

孙元衡

澹红衫子白罗裳,还是佳人倒晕妆。dàn hóng shān zi bái luó shang,hái shì jiā rén dào yūn zhuāng。
天与色香南渡海,醉中风味不寻常。tiān yǔ sè xiāng nán dù hǎi,zuì zhōng fēng wèi bù xún cháng。

余性本澹泊,因喜茹斋,季弟筱岫以书来问:「不斋之日,亦复醉如泥否」?援笔答之

孙元衡

拓宇开疆著醉乡,心田种子未全荒。tuò yǔ kāi jiāng zhù zuì xiāng,xīn tián zhǒng zi wèi quán huāng。
太常输我孤身好,泥饮清斋总不妨。tài cháng shū wǒ gū shēn hǎo,ní yǐn qīng zhāi zǒng bù fáng。

送抑隅还西泠

孙元衡

黑白层洋两岸秋,天吴好为护归舟。hēi bái céng yáng liǎng àn qiū,tiān wú hǎo wèi hù guī zhōu。
心随一片南荒月,送到相思岭尽头。xīn suí yī piàn nán huāng yuè,sòng dào xiāng sī lǐng jǐn tóu。

送抑隅还西泠

孙元衡

西子湖边有旧居,黄逢橘柚白鲈鱼。xī zi hú biān yǒu jiù jū,huáng féng jú yòu bái lú yú。
吴山若见寒潮满,当是天南万里书。wú shān ruò jiàn hán cháo mǎn,dāng shì tiān nán wàn lǐ shū。

视事三林出门辄雨

孙元衡

路拂平沙黄雾息,池生新水碧痕湾。lù fú píng shā huáng wù xī,chí shēng xīn shuǐ bì hén wān。
天教不负飘零眼,洗出瀛南万点山。tiān jiào bù fù piāo líng yǎn,xǐ chū yíng nán wàn diǎn shān。

食槟榔有感

孙元衡

竹节棕根自一丛,连林椰子判雌雄。zhú jié zōng gēn zì yī cóng,lián lín yē zi pàn cí xióng。
醉醒饥饱浑无赖,未必于人有四功。zuì xǐng jī bǎo hún wú lài,wèi bì yú rén yǒu sì gōng。

食槟榔有感

孙元衡

扶留藤脆香能久,古贲灰匀色更娇。fú liú téng cuì xiāng néng jiǔ,gǔ bēn huī yún sè gèng jiāo。
人到称翁休更食,衰颜无处著红潮。rén dào chēng wēng xiū gèng shí,shuāi yán wú chù zhù hóng cháo。

茄留社

孙元衡

自有蛮儿能汉语,谁言冠冕不相宜?zì yǒu mán ér néng hàn yǔ,shuí yán guān miǎn bù xiāng yí?
叱牛带雨晚来急,解得沙田种芋时。chì niú dài yǔ wǎn lái jí,jiě dé shā tián zhǒng yù shí。

过他里雾

孙元衡

翠竹阴阴散犬羊,蛮儿结屋小如箱。cuì zhú yīn yīn sàn quǎn yáng,mán ér jié wū xiǎo rú xiāng。
年来不用愁兵马,海外青山尽大唐。nián lái bù yòng chóu bīng mǎ,hǎi wài qīng shān jǐn dà táng。

过他里雾

孙元衡

旧有唐人三两家,家家竹径自回斜。jiù yǒu táng rén sān liǎng jiā,jiā jiā zhú jìng zì huí xié。
小堂盖瓦窗明纸,门外槟榔新作花。xiǎo táng gài wǎ chuāng míng zhǐ,mén wài bīn láng xīn zuò huā。

筱岫饮所寄红毛酒尽,复以诗来索,答之

孙元衡

世上酒龙君独步,白波翻尽卷红澜。shì shàng jiǔ lóng jūn dú bù,bái bō fān jǐn juǎn hóng lán。
醉乡田地须多少,不爱中原想荷兰。zuì xiāng tián dì xū duō shǎo,bù ài zhōng yuán xiǎng hé lán。

茉莉

孙元衡

名花闻道出南荒,亲到南天闻妙香。míng huā wén dào chū nán huāng,qīn dào nán tiān wén miào xiāng。
弟是素馨兄是菊,澹烟如水月如霜。dì shì sù xīn xiōng shì jú,dàn yān rú shuǐ yuè rú shuāng。

茉莉

孙元衡

佳人小立画廊西,纨扇迎风手自携。jiā rén xiǎo lì huà láng xī,wán shàn yíng fēng shǒu zì xié。
雪瓣恐教蝉翼重,缦华应遣凤头低。xuě bàn kǒng jiào chán yì zhòng,màn huá yīng qiǎn fèng tóu dī。

茉莉

孙元衡

却月盆中向晚芳,瑶台谁与散天香。què yuè pén zhōng xiàng wǎn fāng,yáo tái shuí yǔ sàn tiān xiāng。
残魂消尽同禅寂,不觉琼枝在枕傍。cán hún xiāo jǐn tóng chán jì,bù jué qióng zhī zài zhěn bàng。