古诗词

闲咏

清珙

历遍乾坤没处寻,偶然得住此山林。lì biàn qián kūn méi chù xún,ǒu rán dé zhù cǐ shān lín。
茅庵高插云霄碧,藓径斜过竹树深。máo ān gāo chā yún xiāo bì,xiǎn jìng xié guò zhú shù shēn。
人为利名惊宠辱,我因禅寂老光阴。rén wèi lì míng jīng chǒng rǔ,wǒ yīn chán jì lǎo guāng yīn。
苍松怪石无人识,犹更将心去觅心。cāng sōng guài shí wú rén shí,yóu gèng jiāng xīn qù mì xīn。

清珙

元僧。常熟人,字石屋。俗姓温。住当湖之福源。尝作偈云:“拾得断麻穿破衲,不知身在寂寥中。”后退居霅溪西之天湖,吟讽自适。有《石屋诗集》。 清珙的作品>>

猜您喜欢

天湖卜居

清珙

晴明无事登霞峰,伸眉极望开心胸。qíng míng wú shì dēng xiá fēng,shēn méi jí wàng kāi xīn xiōng。
太湖万顷白潋滟,洞庭两点青蒙茸。tài hú wàn qǐng bái liàn yàn,dòng tíng liǎng diǎn qīng méng rōng。
初疑仙子始绾角,碧纱帽子参差笼。chū yí xiān zi shǐ wǎn jiǎo,bì shā mào zi cān chà lóng。
又疑天女来献花,玉盘捧出双芙蓉。yòu yí tiān nǚ lái xiàn huā,yù pán pěng chū shuāng fú róng。
明知此境俱幻妄,对此悠然心未终。míng zhī cǐ jìng jù huàn wàng,duì cǐ yōu rán xīn wèi zhōng。
徘徊不忍便归去,夕阳又转山头松。pái huái bù rěn biàn guī qù,xī yáng yòu zhuǎn shān tóu sōng。

山中天湖卜居二首

清珙

林木长新叶,绕屋清阴多。lín mù zhǎng xīn yè,rào wū qīng yīn duō。
深草没尘迹,隔山听樵歌。shēn cǎo méi chén jì,gé shān tīng qiáo gē。
自耕复自种,侧笠披青蓑。zì gēng fù zì zhǒng,cè lì pī qīng suō。
好雨及时来,活我新栽禾。hǎo yǔ jí shí lái,huó wǒ xīn zāi hé。
游目周宇宙,物物皆消磨。yóu mù zhōu yǔ zhòu,wù wù jiē xiāo mó。
既善解空理,不乐还如何。jì shàn jiě kōng lǐ,bù lè hái rú hé。

山中天湖卜居二首

清珙

月来照我门,风来吹我襟。yuè lái zhào wǒ mén,fēng lái chuī wǒ jīn。
劝君石上坐,听我山中吟。quàn jūn shí shàng zuò,tīng wǒ shān zhōng yín。
玄鬓化为雪,朝光成夕阴。xuán bìn huà wèi xuě,cháo guāng chéng xī yīn。
万事草头露,岂得长如今。wàn shì cǎo tóu lù,qǐ dé zhǎng rú jīn。
33123