古诗词

太常引·和

许桢

池亭荷净纳凉时。chí tíng hé jìng nà liáng shí。
四面柳依稀。sì miàn liǔ yī xī。
棹得酒船回。zhào dé jiǔ chuán huí。
看风里、沙巾半欹。kàn fēng lǐ shā jīn bàn yī。
残霞照水,夕阳明树,天付画中诗。cán xiá zhào shuǐ,xī yáng míng shù,tiān fù huà zhōng shī。
应不负归期。yīng bù fù guī qī。
更谁看、桃花面皮。gèng shuí kàn táo huā miàn pí。

许桢

元汤阴人,字元干。许有壬子。少负才,以门功补太祝、应奉翰林。与父及叔有孚唱和,成《圭塘欸乃集》。 许桢的作品>>

猜您喜欢

睡起偶成次韵二首

许桢

乞得西园作醉乡,浮生俗务总相忘。qǐ dé xī yuán zuò zuì xiāng,fú shēng sú wù zǒng xiāng wàng。
水云清彻荷香里,小艇虚明似洞房。shuǐ yún qīng chè hé xiāng lǐ,xiǎo tǐng xū míng shì dòng fáng。

睡起偶成次韵二首

许桢

赋诗舒啸杖藜行,水色山光不世情。fù shī shū xiào zhàng lí xíng,shuǐ sè shān guāng bù shì qíng。
醉卧午窗谁唤醒,柳阴啼鸟两三声。zuì wò wǔ chuāng shuí huàn xǐng,liǔ yīn tí niǎo liǎng sān shēng。

瑞莲歌次可行叔韵

许桢

太行山下溪名洹,洹溪主人今得贤。tài xíng shān xià xī míng huán,huán xī zhǔ rén jīn dé xián。
石渠分溜入方沼,种出万柄红白莲。shí qú fēn liū rù fāng zhǎo,zhǒng chū wàn bǐng hóng bái lián。
就中一茄发挺特,艳妆双出云髻鬈。jiù zhōng yī jiā fā tǐng tè,yàn zhuāng shuāng chū yún jì quán。
有如二女降妫汭,翠裙红袖相牵连。yǒu rú èr nǚ jiàng guī ruì,cuì qún hóng xiù xiāng qiān lián。
岐分骇目未信宿,里□传耳何喧阒。qí fēn hài mù wèi xìn sù,lǐ chuán ěr hé xuān qù。
波神有为献嘉瑞,要并太史书丰年。bō shén yǒu wèi xiàn jiā ruì,yào bìng tài shǐ shū fēng nián。
主人谦德不敢有,福善自是天行权。zhǔ rén qiān dé bù gǎn yǒu,fú shàn zì shì tiān xíng quán。
亭亭植立万花表,可人适在亭之前。tíng tíng zhí lì wàn huā biǎo,kě rén shì zài tíng zhī qián。
日酣欲语转娇婉,风动似舞尤轻便。rì hān yù yǔ zhuǎn jiāo wǎn,fēng dòng shì wǔ yóu qīng biàn。
一时图写溢纨素,十日车马空市廛。yī shí tú xiě yì wán sù,shí rì chē mǎ kōng shì chán。
昔闻蓂荚曾表异,乃因土阶与采椽。xī wén míng jiá céng biǎo yì,nǎi yīn tǔ jiē yǔ cǎi chuán。
景星凤鸟岂常有,考信前史真宜传。jǐng xīng fèng niǎo qǐ cháng yǒu,kǎo xìn qián shǐ zhēn yí chuán。
醴湖芜塞不复见,而今乃濯圭塘泉。lǐ hú wú sāi bù fù jiàn,ér jīn nǎi zhuó guī táng quán。
祯祥奕叶定不断,藕丝万缕相缠绵。zhēn xiáng yì yè dìng bù duàn,ǒu sī wàn lǚ xiāng chán mián。
幽人到此自怡悦,膏肓泉石尤难痊。yōu rén dào cǐ zì yí yuè,gāo huāng quán shí yóu nán quán。
要须纪录入郡乘,千年增重吾山川。yào xū jì lù rù jùn chéng,qiān nián zēng zhòng wú shān chuān。
1812