古诗词

邵氏园亭

于石

曲曲亭台日月春,人间荣辱两无闻。qū qū tíng tái rì yuè chūn,rén jiān róng rǔ liǎng wú wén。
梅边读易分明月,松下敲棋碎白云。méi biān dú yì fēn míng yuè,sōng xià qiāo qí suì bái yún。
东里先生新酿酒,北山逋客旧移文。dōng lǐ xiān shēng xīn niàng jiǔ,běi shān bū kè jiù yí wén。
家传应得青门趣,手种园瓜手自耘。jiā chuán yīng dé qīng mén qù,shǒu zhǒng yuán guā shǒu zì yún。

于石

宋元间婺州兰溪人,字介翁,号紫岩,更号两溪。貌古气刚,喜诙谐,自负甚高。宋亡,隐居不出,一意于诗。豪宕激发,气骨苍劲,望而知其为山林旷士。有《紫岩集》。 于石的作品>>

猜您喜欢

有所思

于石

君在南山南,水阔云漫漫。jūn zài nán shān nán,shuǐ kuò yún màn màn。
我在北山北,木落天地宽。wǒ zài běi shān běi,mù luò tiān dì kuān。
所思不可见,孤峰碧巑岏。suǒ sī bù kě jiàn,gū fēng bì cuán wán。
片云遥相望,脉脉一水间。piàn yún yáo xiāng wàng,mài mài yī shuǐ jiān。
水流渺何许,抚松独盘桓。shuǐ liú miǎo hé xǔ,fǔ sōng dú pán huán。
人生有离合,把酒欲问天。rén shēng yǒu lí hé,bǎ jiǔ yù wèn tiān。
何以寄所思,取琴倚风弹。hé yǐ jì suǒ sī,qǔ qín yǐ fēng dàn。
一弹不成调,再弹谁与言。yī dàn bù chéng diào,zài dàn shuí yǔ yán。
抱琴耿无寐,月落空山寒。bào qín gěng wú mèi,yuè luò kōng shān hán。
151«567891011