古诗词

感兴

于石

群栖平沙雁,有警奴辄鸣。qún qī píng shā yàn,yǒu jǐng nú zhé míng。
鸣多谓奴妄,哀嗷堕弓矰。míng duō wèi nú wàng,āi áo duò gōng zēng。
甡甡中林鹿,以媒诱其群。shēn shēn zhōng lín lù,yǐ méi yòu qí qún。
相呼入网罟,鹿死媒独生。xiāng hū rù wǎng gǔ,lù sǐ méi dú shēng。
骨肉不相信,效忠况他人。gǔ ròu bù xiāng xìn,xiào zhōng kuàng tā rén。
轻言托心腹,卖友终不仁。qīng yán tuō xīn fù,mài yǒu zhōng bù rén。
君子能审友,四海皆弟兄。jūn zi néng shěn yǒu,sì hǎi jiē dì xiōng。

于石

宋元间婺州兰溪人,字介翁,号紫岩,更号两溪。貌古气刚,喜诙谐,自负甚高。宋亡,隐居不出,一意于诗。豪宕激发,气骨苍劲,望而知其为山林旷士。有《紫岩集》。 于石的作品>>

猜您喜欢

有所思

于石

君在南山南,水阔云漫漫。jūn zài nán shān nán,shuǐ kuò yún màn màn。
我在北山北,木落天地宽。wǒ zài běi shān běi,mù luò tiān dì kuān。
所思不可见,孤峰碧巑岏。suǒ sī bù kě jiàn,gū fēng bì cuán wán。
片云遥相望,脉脉一水间。piàn yún yáo xiāng wàng,mài mài yī shuǐ jiān。
水流渺何许,抚松独盘桓。shuǐ liú miǎo hé xǔ,fǔ sōng dú pán huán。
人生有离合,把酒欲问天。rén shēng yǒu lí hé,bǎ jiǔ yù wèn tiān。
何以寄所思,取琴倚风弹。hé yǐ jì suǒ sī,qǔ qín yǐ fēng dàn。
一弹不成调,再弹谁与言。yī dàn bù chéng diào,zài dàn shuí yǔ yán。
抱琴耿无寐,月落空山寒。bào qín gěng wú mèi,yuè luò kōng shān hán。
151«567891011